Cô Vợ Xinh Đẹp, Đanh Đá Ôm Con Đi Tùy Quân: Đại Lão Hoảng Hốt - Chương 354
Cập nhật lúc: 16/01/2026 17:05
Sau khi nhớ lại sáng nay bố còn khen mình dạo này ngoan ngoãn, cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Cậu quay đầu lại, toe toét cười với Cố Diễm: "Bố ơi, hôm nay bố đến đón con ạ?
Cả mẹ cũng đến nữa này!"
Dứt lời, nụ cười trên mặt Chiêu Muội vẫn không hề giảm bớt, cứ thế treo trên mặt đối diện với biểu cảm hầm hầm của Cố Diễm.
Giằng co được vài giây, nụ cười của cậu bắt đầu cứng đờ, lòng càng thêm chột dạ vì cái nhìn chằm chằm kia.
Thế là cậu tiếp tục lục lại ký ức trong cả tuần qua...
Rất ngoan mà, lại còn vì biểu hiện xuất sắc ở trường nên được thưởng nhiều hoa điểm mười hơn các bạn khác nữa!
"Đại ca, sao em thấy chú Cố hình như đang muốn tẩn anh một trận thế?" Khương Tiểu Chí bỗng nhiên ghé sát tai thầm thì.
Chiêu Muội lập tức sa sầm mặt: "Đừng có trù ẻo anh!"
Dù lời nói có vẻ hung hăng nhưng ai cũng nghe ra được giọng nói của cậu đang run rẩy vì sợ hãi.
"Ồ." Khương Tiểu Chí lập tức đổi giọng, "Đại ca, em sai rồi.
Chú Cố nhất định sẽ không đ.á.n.h anh đâu."
"Chiêu Muội!
Đi!
Về nhà!" Giọng Cố Diễm mỗi lúc một nặng nề hơn.
Ngay lập tức, những đứa trẻ khác trong lớp đều bị vẻ mặt nghiêm nghị của anh dọa cho khiếp sợ.
Chiêu Muội tuy vẫn chưa biết mình đã phạm phải lỗi lầm gì, nhưng từ trong lớp bước ra đến cửa, vài bước chân mà cậu đi cảm giác như dài bằng cả một đời người.
Cố Diễm đã hết kiên nhẫn với đứa con nghịch ngợm này, anh sải bước dài tới, túm lấy cổ áo cậu lôi đi.
Hành động này trước đây Cố Diễm đã làm không dưới một lần.
Nhưng lần này...
anh túm cổ áo định nhấc bổng lên thì...
cái thân hình mũm mĩm chắc nịch của Chiêu Muội quá nặng, cổ áo bị kéo căng đến rách một đường nhỏ, cả cái áo co rúm lại tận cổ mà người vẫn không hề nhấc lên nổi.
"Dạo này ăn uống khá quá nhỉ!" Cố Diễm nghiến răng nghiến lợi nói.
Chiêu Muội cười nịnh nọt: "Là do bố mẹ nuôi mát tay đấy ạ."
"Tự mình đi đi!
Đi cho hẳn hoi!
Về nhà rồi tôi tính sổ với anh sau!" Cố Diễm quát.
Chiêu Muội vừa chột dạ vừa tủi thân, nhìn thấy Thời Chi Nhan liền vội vàng chạy lại gần.
"Mẹ ơi, Chiêu Muội dạo này ngoan lắm!
Bố hung dữ quá à!"
Giọng điệu lúc mách mẹ cứ như thể cậu đang phải chịu nỗi oan ức tày trời vậy.
"Chiêu Muội, chúng ta về nhà rồi nói sau.
Nếu bố hiểu lầm con, mẹ đương nhiên sẽ bảo vệ con.
Nhưng nếu con không ngoan lại còn lừa dối mẹ, mẹ sẽ là người đưa roi cho bố con đấy."
Chiêu Muội lại một lần nữa vận dụng bộ não siêu phàm để nhớ lại.
Cậu là một đứa trẻ thông minh, trí nhớ cực tốt...
những kiến thức mà Bà Bà không nhớ nổi cậu đều thuộc làu...
Vậy mà dựa vào trí nhớ đỉnh cao ấy, cậu vẫn không nhớ ra mình đã phạm lỗi gì gần đây?
Nếu nhất định phải tính toán hết mọi chuyện thì...
Nghĩ đến đây, Chiêu Muội bỗng ngước mắt nhìn về phía cô Đồ.
Thấy ánh mắt của cậu, cô Đồ chột dạ, cảm thấy mình như một kẻ xấu xa chuyên đi mách lẻo, cô thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt cậu bé.
Thời Chi Nhan nhìn cái liếc mắt của Chiêu Muội, lập tức đoán ra thằng bé cuối cùng cũng biết mình sai ở đâu rồi.
"Nhìn cô Đồ làm gì!
Đi, về nhà để bố con nói chuyện với con!"
"A a a...
cứu mạng với...
con không muốn về nhà đâu!" Chiêu Muội giờ đã dám chắc về nhà sẽ bị ăn đòn, cậu định bụng chạy ngay đi tìm Bà Bà để được bảo vệ.
Thế nhưng, mới chạy chưa đầy hai mét đã bị Cố Diễm tóm gọn.
Nhấc không nổi vì quá béo, Cố Diễm trực tiếp vác cậu lên vai rồi đi thẳng.
"Cô Đồ, chúng tôi về trước đây, hôm nay làm phiền cô quá." Thời Chi Nhan lịch sự chào một tiếng trước khi rời đi.
Cô Đồ gật đầu đáp lễ, trong lòng bỗng có chút lo lắng cho cậu nhóc.
"Chiêu Muội...
liệu có sao không chị?"
"Không sao đâu, bố nó biết chừng mực mà."
Cố Diễm khi đ.á.n.h con đều giữ sức, không giống mấy gã thô lỗ nóng tính trong khu quân đội, đ.á.n.h đến mức gãy cả gậy.
"A a a...
cứu mạng với...
Bố ơi con biết lỗi rồi!
Bố tha cho Chiêu Muội lần này thôi!"
"Mẹ ơi...
mẹ...
mẹ cứu con với!
Chiêu Muội là con trai cưng của mẹ mà!"
Chiêu Muội bị vác về nhà, suốt dọc đường không ngừng kêu gào cầu xin, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Cố Diễm lần này thực sự tức đến mức muốn hộc m.á.u, nên sải bước về nhà rất nhanh, nhất thời quên mất Thời Chi Nhan đang mang bầu không thể theo kịp.
Chẳng mấy chốc, khi Thời Chi Nhan còn chưa đi tới khu tập thể thì Cố Diễm đã vác Chiêu Muội về đến nhà.
Anh thạo đường tìm nhành liễu chuyên dùng để răn đe, kết quả phát hiện nhành liễu mà năm ngoái Thạch Đầu giấu ở nhà anh để anh đ.á.n.h Chiêu Muội đã biến mất không dấu vết.
Cố Diễm lườm Chiêu Muội một cái cháy mặt.
Chiêu Muội dường như cũng hiểu tại sao lúc này cơn giận của bố lại tăng thêm một bậc.
--------------------------------------------------
