Cô Vợ Xinh Đẹp, Đanh Đá Ôm Con Đi Tùy Quân: Đại Lão Hoảng Hốt - Chương 373: Hiểu Chuyện Đến Mức Kỳ Lạ
Cập nhật lúc: 19/01/2026 02:05
Chiêu Muội vẻ mặt đầy bất lực: "Anh Tiểu Đồng, thật ra em tìm anh không phải để tiêu tiền của anh đâu."
"Anh biết, anh biết, là anh tự nguyện, được chưa?!" Âu Tiểu Đồng nói, "Em chọn nhanh lên, kẻo lát nữa anh lại tiếc tiền bây giờ."
Đối với người lớn, mấy hào bạc lẻ trong tay Âu Tiểu Đồng chẳng thấm vào đâu.
Nhưng đối với một đứa trẻ như cậu, đó là cả một gia tài khổng lồ hiếm hoi lắm mới có được.
Chiêu Muội thấy bộ dạng cậu ta ngốc nghếch quá chừng, đành vội vàng giải thích lý do sáng nay mình chủ động tìm cậu.
Âu Tiểu Đồng nghe một hồi lâu, sau đó mới ngờ ngợ hỏi lại:
"Ý em là em muốn tranh thủ thời gian sau giờ học để tiếp tục làm 'ông mai nhí' kiếm tiền nuôi gia đình, và muốn rủ anh làm trợ lý hả?"
Chiêu Muội gật đầu cái rụp.
"Trong số những đứa trẻ con và cả mấy anh lớn mà em quen, anh Tiểu Đồng là người chạy nhanh nhất.
Hôm qua lúc chú Âu đ.á.n.h anh, anh cũng chạy nhanh nhất!" Chiêu Muội đưa ra lý do tuyển dụng đầy thuyết phục, "Chiêu Muội còn nhỏ, đi đứng chậm chạp lại mất thời gian, sẽ làm lỡ dở chuyện làm ăn."
Âu Tiểu Đồng đã hiểu ra vấn đề.
Chỉ là...!!!
Cậu cúi đầu nhìn xuống Chiêu Muội.
Thằng em ruột thò lò mũi xanh ở nhà cậu cũng trạc tuổi Chiêu Muội, thế mà nói năng thì ông nói gà bà nói vịt, chẳng đâu vào đâu.
Còn Chiêu Muội muốn nhờ cậu giúp đỡ, chỉ nói loáng thoáng một lúc là đã trình bày rõ ràng sự việc rồi.
Quả nhiên là người đi học mẫu giáo từ bé, thông minh thật đấy!
Âu Tiểu Đồng nhìn Chiêu Muội với ánh mắt tán thưởng của bậc đàn anh dành cho hậu bối, mỉm cười gật đầu.
Trông cậu có vẻ đang cố ra dáng người lớn.
Nhưng trong mắt Chiêu Muội lúc ngước lên nhìn, lại thấy bộ dạng ấy của cậu ngốc nghếch vô cùng.
"Anh đồng ý giúp em, vậy khi nào thì bắt đầu?" Âu Tiểu Đồng hỏi.
"Về nhà ăn cơm xong là đi ngay." Chiêu Muội đáp, "Sau giờ học buổi chiều, trừ thời gian ăn cơm ra thì lúc nào cũng phải nỗ lực kiếm tiền!"
Chiêu Muội nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ xíu thành nắm đ.ấ.m, khuôn mặt lộ rõ vẻ quyết tâm.
Âu Tiểu Đồng lại gật đầu: "Việc khác thì anh không giúp được, chứ bế em chạy khắp nơi thì không thành vấn đề."
Hai người thương lượng xong xuôi, tiền tiêu vặt định mua văn phòng phẩm của Âu Tiểu Đồng cũng được bảo toàn.
Cậu còn đích thân bế Chiêu Muội về tận cổng nhà.
"Hứ!!!"
Cẩu Đản đã về nhà từ sớm và cứ đứng đợi mãi ở cửa, thấy hai người thân thiết trở về liền ấm ức bày tỏ sự bất mãn.
Nhưng trong đầu Chiêu Muội lúc này lại toàn là những tính toán xem nên giới thiệu ai với ai trước.
"Đúng rồi...
lần trước đi tìm cậu, còn có một chú sĩ quan nói muốn tìm đối tượng kết hôn..." Cậu bé vừa đi vừa lẩm bẩm tính toán.
Sau đó, "két" một tiếng...
Cậu đẩy cửa lớn bước vào nhà, rồi lại "két" một tiếng nữa, cánh cổng sân đã đóng sập lại.
"Hứ!
Cho dù cậu có chủ động nói chuyện với tớ, tớ cũng vẫn rất giận..."
Cẩu Đản vẫn đang tự biên tự diễn một mình bên cạnh, cố gắng nhắc nhở "tiểu lão đại" của mình rằng nó đang thực sự rất tức giận.
Kết quả là, nó còn chưa kịp nói hết câu thì cánh cửa nhà đối diện đã đóng im ỉm.
Cẩu Đản: ???
"Hứ!
Tớ nghỉ chơi với cậu luôn!"
Nói xong, nó bĩu môi đi thẳng vào nhà.
"Cẩu Đản, làm gì đấy?" Trong nhà, Cương Đản đang giúp mẹ nấu cơm trưa thấy em trai đi đứng cứ cố tình dậm chân bình bịch, bèn lên tiếng hỏi.
Cẩu Đản hậm hực: "Sau này em không nhận Chiêu Muội làm đại ca nữa, cậu ta là đồ trẻ con độc ác!"
"Người ta là Chiêu Muội sạch sẽ hơn mày nhiều, nhìn lại cái tay bẩn như chân gà của mày xem!" Cương Đản phản bác.
Cẩu Đản: !!!
"Dù sao em cũng không nhận cậu ta nữa, sau này em đi chơi với đứa khác!
Anh Cả cũng thật là, chỉ biết bênh người ngoài mà không biết bênh em ruột mình à?"
Nói rồi, nó tức tối chạy tọt về phòng, tự mình ngồi hờn dỗi.
Trái ngược với cơn thịnh nộ của Cẩu Đản, Chiêu Muội thực sự đã "trưởng thành" chỉ sau một buổi chiều hôm qua.
Sau khi về nhà, cậu bé rửa tay sạch sẽ ngay ngoài sân, vào nhà cất cặp sách, chạy lại thơm em gái một cái rồi...
rồi bắt đầu xắn tay áo giúp người nhà làm việc!!!
Thời Chi Lệ giặt tã, cậu giúp múc nước.
Ăn cơm, cậu giúp so đũa bát.
Chẳng cần ai dạy bảo, dường như cậu tự động biết hết mọi việc.
Lúc này, ba người phụ nữ trong nhà nhìn thấy sự thay đổi đột ngột của Chiêu Muội đều kinh ngạc không thôi.
"Chiêu Muội, con về nhà mà chăm chỉ thế này là do học ở trường tiểu học đấy à?" Thời Chu Mai hỏi.
Chiêu Muội ngẩn người, định giải thích rằng mình cũng biết giúp gia đình gánh vác một khoảng trời...
Nhưng nghĩ lại, mẹ và các dì đều giấu cậu chuyện của bố, thậm chí còn nói dối tiền "tử tuất" của bố là tiền thưởng đi công tác thêm, chắc chắn là không muốn để trẻ con như cậu phải lo lắng.
Thế là cậu vội vàng gật đầu: "Vâng ạ, Chiêu Muội bây giờ là học sinh lớp một hiểu chuyện rồi, sau này sẽ giúp việc nhà, còn sẽ nỗ lực kiếm tiền nữa!
Mẹ cũng không cần lo lắng tiền mẹ kiếm được không đủ nuôi con và em đâu.
Đừng để áp lực lớn quá nhé."
Thời Chi Nhan: ???
Tuy cô cảm thấy lời nói của Chiêu Muội rõ ràng là lo xa thái quá.
Nhưng bậc làm cha mẹ nào mà chẳng muốn con cái mình hiểu chuyện như vậy?
Cô vội gật đầu: "Mẹ nghe con, sau này cả nhà ta trông cậy cả vào Chiêu Muội đấy!"
Chiêu Muội vốn đã đinh ninh rằng bố ruột sắp "đi bán muối", nghe mẹ nói vậy lại càng tin là thật.
...
Cơm trưa xong, Âu Tiểu Đồng vẫn chưa qua.
Chiêu Muội lại tiếp tục đi dỗ em gái.
"Em gái à, em gái...
rốt cuộc chừng nào em mới lớn đây?
Anh trai em ấy mà, làm một đứa trẻ hiểu chuyện thực sự vất vả lắm nha!"
"Hi hi hi..." Nhục Nhục cười khanh khách với anh trai.
"Anh chỉ muốn làm đại lười biếng thôi, em mau lớn nhanh để làm kỹ sư thiên tài giống dì Vu, kiếm năm ngàn tệ về cho anh và mẹ tiêu nhé!"
"A..." Nhục Nhục tiếp tục cười ngây ngô.
"Không được!
Giáo d.ụ.c không thể lơ là được, tranh thủ lúc anh Âu Tiểu Đồng chưa tới, anh sẽ dạy em kiến thức mới học sáng nay."
Nhục Nhục vẫn nhìn Chiêu Muội, miệng chép chép hai cái, nước miếng chảy ròng ròng.
Chiêu Muội nhanh nhẹn lôi sách giáo khoa từ trong cặp ra, lập tức nhập vai thầy giáo tí hon.
Nhưng chưa dạy được mấy câu thì nghe tiếng gọi từ ngoài sân vọng vào.
"Chiêu Muội...
Chiêu Muội..."
Âu Tiểu Đồng thấy trong nhà im ắng, suy đi tính lại vẫn quyết định không chấp nhặt với đứa trẻ đáng thương như Chiêu Muội, chủ động gọi:
"Tiểu lão đại..."
Dù sao hoàn cảnh Chiêu Muội cũng đủ tội nghiệp rồi, gọi cậu bé một hai tiếng "lão đại" để dỗ dành cậu vui vẻ, Âu Tiểu Đồng thấy cũng chẳng mất mát gì.
Lúc này trong nhà, Thời Chi Nhan cũng chủ động nhắc.
"Chiêu Muội, bên ngoài có người rủ con đi chơi phải không?"
Chiêu Muội nhanh tay nhét sách giáo khoa vào cặp.
"Mẹ, thế con ra ngoài đây ạ."
"Không ngủ trưa sao?
Đi chơi mà mang cặp sách làm gì?" Thời Chi Nhan thắc mắc.
Chiêu Muội đáp: "Chiêu Muội không phải đi chơi, là...
là...
là đi đến trường học bài, giống như anh Cương Đản ấy, làm bài tập ở trường.
Học như thế mới có khí thế ạ."
"Nhưng mà..."
Chiêu Muội sợ mẹ hỏi ra manh mối gì, xách cặp chạy biến ra ngoài.
"Mẹ ơi, chiều tan học con mới về nhé."
"Cái thằng bé này...
Sao mình cứ cảm thấy từ tối qua đến giờ nó cứ lạ lạ thế nào ấy nhỉ?
Hiểu chuyện đến mức kỳ lạ!" Thời Chi Nhan nhìn theo bóng lưng Chiêu Muội, trầm ngâm suy nghĩ.
"Lạ gì chứ?
Thế là quá ngoan rồi còn gì!" Thời Chu Mai phản bác.
"Quả nhiên đi học tiểu học nó khác hẳn, Chiêu Muội được dạy dỗ ngoan ngoãn biết bao nhiêu!
Lão Tam, em thấy chưa!
Đợi em kiếm được tiền lương chỗ Lão Tứ thì đừng có tiêu pha lung tung, gửi về quê cho mấy đứa nhỏ đi học tiểu học hết đi.
Chưa nói sau này có tiền đồ hay không, nhưng học xong tiểu học chắc chắn sẽ khác hẳn đám trẻ hoang!"
...
