Cọc Sinh Mẹ Con - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/07/2026 17:05
Nhắc đến cái tên này, người đàn ông run lên một cái. Nhưng rất nhanh, anh ta đã kìm nén cảm xúc và bắt đầu kể.
Tống Kha và Lượng Lượng vốn là thanh mai trúc mã.
Cha của Lượng Lượng là một gã đàn ông tồi tệ, chuyên thói "khôn nhà dại chợ".
Ra ngoài thì khúm núm nhẫn nhịn, nhưng về nhà là thượng cẳng tay hạ cẳng chân với hai mẹ con.
Hầu như cứ cách một hai ngày, Tống Kha lại nghe thấy tiếng khóc lóc gào thét từ nhà đối diện truyền sang.
Sau vài lần như vậy, gia đình Tống Kha không chịu nổi nữa, bèn khuyên mẹ của Lượng Lượng ly hôn.
"Dì Tần không chịu." Tống Kha đau đớn ôm đầu: "Dì ấy bảo đàn ông là cái gốc của gia đình, dì ấy muốn cho Lượng Lượng một gia đình trọn vẹn."
Nạn nhân đều có kiểu suy nghĩ bế tắc như vậy, gia đình Tống Kha cũng chẳng có cách nào khác.
Họ chỉ có thể gọi Lượng Lượng sang ăn cơm hoặc ngủ lại mỗi khi cô bé bị đ.á.n.h.
Về sau, ngay cả mẹ của Lượng Lượng cũng xem như không có chuyện gì xảy ra. Đối với một người vừa đáng thương vừa ngu muội như vậy, nhà họ Tống cũng bất lực.
Họ chỉ biết cố gắng đối xử tốt với Lượng Lượng hơn.
Năm Lượng Lượng mười lăm tuổi, bi kịch đã xảy ra.
Gã đàn ông cặn bã kia thế mà lại ra tay định cưỡng bức chính con gái ruột của mình.
Dì Tần lần đầu tiên lấy hết can đảm, dẫn theo con gái phản kháng.
Bà kéo Lượng Lượng tháo chạy khỏi nhà, biến mất vào đêm mưa gió tầm tã ấy.
Ngày thứ hai sau vụ việc, cảnh sát phát hiện ra t.h.i t.h.ể của Lượng Lượng ở bờ sông cách đó không xa.
Theo khám nghiệm hiện trường, vụ án khi đó đáng lẽ phải có hai nạn nhân. Chỉ là không hiểu sao người mẹ lại biến mất, hiện trường cũng không có dấu vết di dời x.á.c c.h.ế.t, nên cuối cùng đành phải tạm khép lại hồ sơ.
Tống Kha kể đến đây, giọng nói đã mang theo tiếng nghẹn ngào.
"Lượng Lượng c.h.ế.t t.h.ả.m như vậy, gã kia cũng không thèm đến nhận xác, cuối cùng vẫn là gia đình tôi đứng ra lo liệu hậu sự cho em ấy."
"Còn cha của Lượng Lượng thì sao? Gã cũng mất tích à?"
"Làm gì có!" Tống Kha nghiến răng kèn kẹt, "Sau đó gã trúng số độc đắc, chê khu này xập xệ nên đã dọn đến một khu chung cư cao cấp khác rồi."
Sự phát triển này nằm ngoài dự tính của tôi.
Trầm ngâm một lát, tôi vẫn quyết định vào nhà Lượng Lượng xem thử.
Vì đã quá lâu không có người ở, dù Bút Thị có thể luồn qua khe cửa để mở khóa từ bên trong thì cũng phải tốn không ít công sức.
Trong suốt quá trình đó, Tống Kha tỏ ra tiếp nhận rất tốt những hiện tượng phi khoa học rõ ràng này.
"Anh không sợ sao?"
"Ban đầu có chút sợ, nhưng đêm qua mơ thấy Lượng Lượng, tôi lại nghĩ, có những thứ phi khoa học như thế này thật là tốt quá."
Tống Kha nói thì nhẹ nhàng, nhưng cơ thể lại thành thật lùi lại một bước.
Bên trong căn nhà bám một lớp bụi dày.
Mọi bày biện vẫn giữ nguyên dáng vẻ của ngày xảy ra vụ án.
Bức tường loang lổ loáng thoáng những vệt m.á.u thẫm màu, bát đĩa vỡ tan tành, bàn ghế bị đạp đổ...
Tất cả mọi thứ đều hỗn độn, chứng kiến sự điên cuồng đêm hôm đó.
Theo chỉ dẫn của quẻ tượng, chúng tôi lục lọi trong nhà hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy thứ cần tìm. Đó là một tờ giao kèo được giấu kỹ trong khe tủ.
Vì để quá lâu, vài trang giấy đã dính c.h.ặ.t vào nhau, tôi chỉ có thể vừa đoán vừa đọc những chữ trên đó:
[Khế ước bán vợ... tự nguyện đem... hiến tế cho... nhận được... ba triệu tệ... mẹ con...]
Dù chỉ nhận diện được vài chữ, tôi cũng đã hiểu được chuyện gì đã xảy ra với hai mẹ con họ đêm đó.
"Mẹ kiếp! Tôi đã bảo làm sao loại người như gã lại trúng số, rõ ràng là gã đã bán đứng dì Tần!" Tống Kha cố kìm nén cảm xúc, nhưng nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t đã tố cáo sự phẫn nộ của anh ta.
Tôi thì bình tĩnh hơn Tống Kha một chút.
Gần như ngay khi nhìn thấy những chữ này, trong đầu tôi đã nảy ra một suy đoán đáng sợ.
Đối với người trong ngành, đây không đơn thuần là một tờ giấy bán vợ, mà là một tờ khế ước hiến tế.
Đem tuổi thọ của vợ con ra cầm cố, sau đó bán đi linh hồn của họ.
Đây là phương pháp độc ác nhất.
"Tống Kha, cây cầu kia được xây dựng từ khi nào?"
"Ba năm trước."
"Trước đó, cây cầu cũ khởi công mãi không xong, đổi qua đổi lại mấy đơn vị thi công đều xảy ra tai nạn. Cuối cùng bên thầu mới tiếp quản, mời một vị đại sư cực kỳ lợi hại về dùng trận pháp gì đó trấn áp, mới xây xong cây cầu..."
Mắt anh ta bỗng trợn trừng:”Ý cô là, dì Tần bị... trấn áp dưới cầu?"
"Cũng có thể."
Tôi không trả lời thẳng, dẫn theo Bút Thị và Tống Kha lùi ra ngoài.
Ánh mặt trời ban ngày gay gắt là thế, nhưng chiếu vào người chúng tôi lại khiến ai nấy đều không tự chủ được mà rùng mình một cái.
"Đến cây cầu đó trước đã."
Tôi xếp gọn tờ khế ước cất vào túi tùy thân rồi mới nói: "Nếu không đoán sai, dì Tần đã bị đóng làm cọc sinh rồi."
"Đóng cọc sinh" là một phương pháp tà môn trong dân gian.
Tương truyền mê tín cho rằng công trình xây mãi không xong là do quỷ thần quấy phá, mà muốn quỷ thần không quấy phá thì phải có vật hiến tế. Nhẹ thì dùng gia súc, gia súc không linh thì dùng người sống.
Điểm rắc rối của việc dùng người sống là oán khí quá nặng, dễ biến thành quỷ quay lại báo thù.
Quá trình đóng cọc sinh vô cùng đau đớn dữ dội, người c.h.ế.t gần như chắc chắn sẽ biến thành lệ quỷ.
Kẻ đứng sau màn này xem như có chút bản lĩnh, thế mà lại nghĩ ra cách dùng khế ước văn tự để mua bán này.
Lợi dụng khế ước mua bán của người thân, biến nạn nhân thành vật hiến tế hợp pháp để trốn tránh nhân quả.
Như vậy, ngay cả khi người làm cọc sinh biến thành quỷ muốn báo thù, họ cũng chỉ tìm đến kẻ ký khế ước, còn chủ mưu hãm hại lại có thể thoát được một kiếp.
