Cốc Vũ - 9 - Hoàn

Cập nhật lúc: 05/08/2026 16:04

Trong mắt tràn đầy chấp niệm.

“Tạ Tuân, ta không yêu ngươi.”

“Một kẻ đã hủy hoại cả đời ta, ta phải ngu ngốc đến mức nào mới có thể yêu?”

“Hơn nữa, ngươi cũng không yêu ta. Đó chẳng qua chỉ là một chấp niệm.”

Âm hồn không tan là vì có chấp niệm.

Hắn cố chấp với chuyện vì sao ta không chịu yêu hắn.

Nhưng ta tuyệt đối sẽ không yêu hắn.

Đây là một vòng lặp không có lối thoát.

Hắn lắc đầu, vẫn ngoan cố.

“Vũ nhi, chúng ta lại làm phu thê một đời. Chúng ta nhất định có thể ân ái dài lâu!”

“Ta không muốn.”

Đã nói hết lời phải trái, sắc mặt ta lạnh xuống. 

“Tạ Tuân, bất kể là trước kia hay hiện tại, ta cũng chỉ có một câu: Ta không bằng lòng!”

Nói xong, ta buông rèm kiệu xuống.

Hắn bị thị vệ ghì c.h.ặ.t tại chỗ, chỉ có thể trơ mắt nhìn kiệu của ta càng lúc càng đi xa.

Cuối cùng, cỗ kiệu hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt hắn.

Hắn đột ngột phun ra một ngụm m.á.u đen, ngất lịm dưới đất.

13

Ba ngày sau, ta mới biết tin Tạ Tuân đã c.h.ế.t.

Khi ấy, ta đang ở ngoài cổng thành, bên cạnh đỗ hai cỗ xe ngựa.

Đứng trước mặt ta là Thái t.ử và Thái t.ử phi.

Là Thái t.ử nói cho ta biết.

Hắn nói vào đêm kiệu của ta tiến vào Đông Cung, Tạ Tuân đã tắt thở.

Điều kỳ quái hơn là nơi ấy vô duyên vô cớ bốc lên một trận đại hỏa, ngay cả mưa lớn cũng không thể dập tắt.

Cuối cùng, hạ nhân thậm chí còn không tìm thấy tro cốt của Tạ Tuân.

Có lẽ đã bị nước mưa cuốn đến nơi ô uế nào đó rồi.

“Được rồi, nhắc đến những chuyện bẩn thỉu ấy làm gì?”

“Thứ chẳng ra người chẳng ra quỷ đó, tiêu tan rồi càng tốt.”

Thái t.ử phi trừng Thái t.ử một cái, hắn lập tức im miệng.

Nàng quay đầu, lấy từ trong tay áo ra một thứ đưa cho ta.

“Đây là hộ tịch và lộ dẫn mới.”

Ta đưa tay nhận lấy.

Trên đó viết tên của ta — Cốc Vũ.

Đây là thân phận mới dành cho ta.

Ta quỳ xuống trước mặt hai người họ, trịnh trọng hành đại lễ.

“Đa tạ Thái t.ử điện hạ và Thái t.ử phi thành toàn.”

Chuyện tiến vào Đông Cung làm Thái t.ử Lương đệ chỉ là một ván cờ.

Mục đích là giúp ta thoát khỏi Hứa gia và Tạ Tuân.

Không bao lâu nữa, Hứa Lương đệ sẽ bệnh qua đời.

Còn ta sẽ lên đường ngắm nhìn non sông gấm vóc.

“Cốc Vũ, đợi khi cô đã ngắm đủ rồi, vẫn có thể trở về.”

Thái t.ử phi mỉm cười.

Trong mắt nàng có sự lưu luyến không nỡ, nhưng nhiều hơn cả là niềm vui mừng an ủi.

“Ta đã cùng điện hạ bắt đầu mưu tính chuyện thiết lập nữ quan.”

“Sẽ có một ngày, nữ t.ử cũng có thể làm quan.”

“Sẽ có nữ t.ử dùng góc nhìn của nữ t.ử để xét xử những vụ án ấy, trả lại công đạo cho những người con gái đáng được minh oan.”

“Ta sẽ giữ lại cho cô một vị trí.”

Trời dần sáng.

Thái t.ử và Thái t.ử phi trở về xe ngựa của Đông Cung.

Ta cũng bước lên xe ngựa của mình.

Tiếng vó ngựa vang lên, cỗ xe càng lúc càng rời xa kinh thành.

Ta và A Nhược ngồi bên trong, cùng nhìn mặt trời đang dần nhô lên phía chân trời.

“A Nhược, ngươi thật sự muốn đi theo ta sao?”

“Tiểu thư đi đâu, nô tỳ sẽ đi đó.”

“Được.”

Ta bật cười.

“Sau này hãy gọi ta là Cốc Vũ.”

Kể từ hôm nay.

Thái t.ử Lương đệ Hứa Cốc Vũ đã c.h.ế.t.

Người còn sống trên thế gian này, là Cốc Vũ tự do.

-HOÀN-

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cốc Vũ - Chương 9: 9 - Hoàn | MonkeyD