Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Chương 1106: Quay Đầu Là Bờ
Cập nhật lúc: 01/05/2026 18:34
Chuyện Hiền phi hạ độc Mộ Dung Lam, Tiêu Dục đều đã nói cho Phượng Cửu Nhan biết.
Hắn trải qua một phen suy nghĩ cặn kẽ, rốt cuộc hạ quyết tâm.
"Hiền phi không thể giữ lại.
"Cho dù nàng ta có nỗi khổ tâm, nhưng trong lòng nàng ta đã sinh lòng ghen ghét, trẫm chỉ e, tiếp tục giữ nàng ta lại trong cung, nàng ta sẽ làm hại nàng và hài t.ử."
Một khi hạt giống ác độc đã gieo xuống, tất sẽ không ngừng sinh sôi.
Hắn không thể đem an nguy của thê nhi ra để đ.á.n.h cược vào chút thiện niệm mỏng manh của Hiền phi.
Phượng Cửu Nhan nghe xong, cũng cho rằng lời này của hắn không phải không có lý.
Sau đó nàng lại nói thêm một câu.
"Vẫn cần phải điều tra lại người nhà của Hiền phi, chuyện Hồng Liên Thảo, ta cảm thấy bên trong vẫn còn uẩn khúc."
Tiêu Dục gật đầu.
"Nàng nói phải."
Sau đó, hắn ôm chầm lấy nàng,"Cửu Nhan, để trẫm ôm một lát. Trẫm cũng muốn lười biếng một chút."
Từ khi trở về Hoàng thành, hắn gần như không có lúc nào ngơi nghỉ.
Ngoài vụ án Dược nhân, còn có chuyện ở biên thành — những thành trì sau khi đòi bồi thường từ chư quốc, nay đã trở thành lãnh thổ của Nam Tề, rắc rối nảy sinh tầng tầng lớp lớp.
Chư quốc đem toàn bộ lưu dân, thổ phỉ của nước họ đuổi hết đến những thành trì đó, điều này ảnh hưởng cực lớn đến dân sinh.
Vốn dĩ bách tính biên thành đã mang lòng oán hận Nam Tề, nay dân chúng lầm than, bọn họ càng dăm bữa nửa tháng lại sinh sự.
Quan viên được phái đến biên thành cai trị, mười người thì có đến chín người gặp phải bạo loạn.
Hắn là Hoàng đế, phải lấy quốc sự làm trọng.
Nhưng hiện tại hắn quả thực phân thân thiếu thuật.
Phượng Cửu Nhan đưa tay lên, ôm lấy vòng eo của hắn.
"Nếu mệt mỏi, thì nghỉ ngơi một chút đi."
...
Năm ngày sau.
Thiên Lao.
Hiền phi không giống những phạm nhân khác, nàng ta không bị ép mặc y phục tù nhân, nhưng cũng đã cởi bỏ xiêm y hoa lệ, ăn vận vô cùng tố nhã.
Trong khoảng thời gian này, Diêm Thần y đã đến chẩn trị cho nàng ta, cho nàng ta uống giải d.ư.ợ.c của Dược nhân chi độc.
Thân thể nàng ta hiện giờ đã không còn đáng ngại.
Nhưng, vụ án Dược nhân vẫn chưa kết thúc, để cẩn trọng, vẫn chưa thể thả nàng ta rời đi.
Hôm nay, người trong cung đến, trực tiếp tuyên chỉ ngay tại phòng giam.
Dưới hoàn cảnh âm u ẩm lạnh, tinh thần nàng ta hoảng hốt.
Mơ mơ màng màng, chỉ nghe thấy mấy chữ "tước đoạt phong hiệu","thứ nhân".
Hiền phi là nàng ta, đã bị phế rồi.
Kết cục như vậy, nàng ta cũng đã đoán trước được.
Hoàng thượng biết được sự thật nàng ta từng hãm hại Vinh phi, liền sinh lòng khúc mắc với nàng ta.
Sau khi cung nhân rời đi, Hiền phi đã bị phế ngồi trên chiếc giường trải cỏ khô, sắc mặt vô cảm, hồi tưởng lại những năm tháng đã qua.
Nàng ta tên là "Tiết Huệ", Tiết gia không bằng Mộ Dung gia, cũng chẳng sánh được với Phượng gia, nhưng nếu nàng ta không nhập cung, cũng có thể gả cho một lang quân như ý.
Thuở thiếu thời, nàng ta cũng từng có thiếu niên lang mà mình ái mộ.
Bị phụ thân ép buộc nhập cung, nàng ta từng oán, từng hận, thậm chí từng nghĩ đến chuyện tư bôn.
Nhưng sau này, vào ngày tuyển tú, nàng ta nhìn thấy bậc đế vương trên ngai vàng, trong lòng bỗng sinh ra niềm vui sướng và may mắn tột cùng.
Lớp vỏ bọc tuấn mỹ, luôn có thể làm mê hoặc đôi mắt thiếu nữ.
Nàng ta yêu quân vương, mong ngóng có được sự sủng ái của hắn.
Nhưng dần dần, nàng ta trưởng thành, hiểu được thế nào là cầu mà không được.
Chốn thâm cung đã mài mòn đi tình yêu thiếu nữ của nàng ta, chôn vùi đi thanh xuân cẩm tú của nàng ta.
Nàng ta hâm mộ Vinh phi, nhưng trong trận loạn ở Tổ miếu mới biết được, hóa ra Vinh phi cũng là kẻ đáng buồn, bề ngoài tưởng như vạn ngàn sủng ái, thực chất chưa từng có được chân tâm của Hoàng thượng.
Cho nên, nàng ta càng hận Hoàng thượng vô tình.
Hắn không yêu bọn họ, lại đem bọn họ giam cầm trong cung.
Đương nhiên, là nàng ta tự chuốc lấy đau khổ, tự nguyện bị giam cầm.
Nếu có thể, nàng ta hy vọng bị giam cầm cả đời, chỉ cần có thể từ xa nhìn ngắm Hoàng thượng, nàng ta đã mãn nguyện rồi.
Nhưng, rốt cuộc nàng ta cũng phải tỉnh mộng.
Tiết Huệ rơi hai hàng lệ, ngửa đầu lên, dùng mu bàn tay lau đi nước mắt.
Sau đó, nàng ta quỳ xuống, dập đầu trên mặt đất.
"Thiếp thân, nguyện Hoàng thượng long thể an khang —"
...
Tự Tại Cư.
Tiêu Dục đang cùng Phượng Cửu Nhan dùng vãn thiện, Trần Cát đứng ngoài cửa, giọng điệu dị thường bình tĩnh bẩm báo.
"Hoàng thượng, Hiền... Tiết gia nữ Tiết Huệ, vào một canh giờ trước đã phục độc tự sát, hiện đã thân vong."
Phượng Cửu Nhan nhíu mày, theo bản năng nhìn về phía Tiêu Dục.
Tiêu Dục hơi ngẩn ra một chớp mắt, ngay sau đó hắn làm như không có chuyện gì xảy ra, gắp thức ăn cho Phượng Cửu Nhan.
"Ăn nhiều một chút."
Phượng Cửu Nhan không động đũa, ánh mắt nàng nhìn Tiêu Dục pha lẫn vài phần không đành lòng.
Hắn không phải là kẻ hoàn toàn vô tình.
Cho dù không yêu Hiền phi, nhưng cũng không muốn đối phương phải c.h.ế.t.
Thứ tình cảm đó, có thể gọi là áy náy.
"Hoàng thượng, ngài nếu muốn đi..."
"Trẫm không muốn gì cả." Tiêu Dục ngắt lời nàng, sau đó nắm lấy tay nàng, ánh mắt thâm thúy nhìn nàng.
Trầm mặc hồi lâu, hắn vô cùng trịnh trọng mở miệng.
"Tâm nguyện duy nhất của trẫm, chính là nàng và hài t.ử... Các người vĩnh viễn đừng rời xa trẫm."
Trong lúc nói chuyện, giọng hắn hơi run rẩy.
Sự sống c.h.ế.t của những kẻ khác, hắn không bận tâm.
Nếu chính bọn họ còn không trân trọng mạng sống của mình, hắn có gì phải tiếc nuối.
Phượng Cửu Nhan đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn, ánh mắt lộ ra một tia nhu hòa.
"Ta sẽ ở bên ngài."
Tiết gia.
Nhìn thấy t.h.i t.h.ể Tiết Huệ được khiêng về, Tiết phụ mặt xám như tro tàn.
Quan binh lấy ra một bức thư, giao cho Tiết phụ.
"Đây là di thư, trao trả cho Tiết gia."
Tiết phụ run rẩy đôi tay, xé mở phong thư.
Di ngôn của nữ nhi, lại chỉ có vỏn vẹn mười mấy chữ — 【Mệnh mỏng như giấy, nước chẳng cản được lửa, lòng ôm núi xa, ngựa quay về bờ】.
Tiết phụ lập tức hiểu rõ chân ý của lời này, chính là, giấy không gói được lửa, quay đầu là bờ.
Bên tai là tiếng khóc than đau đớn của thê nhi đang ôm lấy t.h.i t.h.ể, Tiết phụ bỏ ngoài tai tất cả, hít sâu một hơi, vo tròn bức di thư lại.
Sau đó, ông lao ra khỏi cửa.
