Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Chương 1331: Lòng Người Đều Làm Bằng Máu Thịt

Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:08

Sau khi xe ngựa lăn bánh, Tiêu Dục hỏi Phượng Cửu Nhan.

"Nàng vừa rồi đã nói gì với Từ Thái Thường, khiến hắn thay đổi hẳn bộ dạng ủ rũ vậy?"

Sau khi Phượng Cửu Nhan nói cho hắn biết, hắn lập tức hiểu ra.

Những tiêu cục kia ác ý nâng cao tiền công, nuôi mười, hai mươi tiêu sư thì cũng không tốn sức, nhưng một khi số lượng nhiều lên, sẽ rất khó nuôi nổi.

Dù sao một tiêu cục số chuyến áp tiêu cũng chỉ có ngần ấy, tiêu sư dư thừa, chính là nuôi không bọn họ, như vậy sẽ gây ra thua lỗ, tự lấy đá đập vào chân mình.

Cái gọi là không thể ăn quá no, chính là đạo lý này.

Thảo nào trên mặt Từ Thái Thường lại khôi phục vẻ rạng rỡ.

Tiêu Dục thẳng thắn nói:"Nhân tâm đều là nhục trưởng, nàng rốt cuộc vẫn là mềm lòng rồi."

Phượng Cửu Nhan không biện minh, chỉ nhìn cảnh sắc năm mới bên ngoài.

"Không biết bọn A Lẫm thế nào rồi."

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Chiều hôm đó, Phượng Cửu Nhan nhận được thư của sư nương.

Những điều viết trong thư, đều là về hai đứa trẻ.

Nàng nhìn ra, sư nương báo tin vui không báo tin buồn.

Hai đứa trẻ nhỏ như vậy, rời xa cha mẹ, làm sao có thể ngủ yên?

Nhưng, vấn đề ở biên thành rất nghiêm trọng, để hàng ngàn hàng vạn đứa trẻ có thể ở bên cha mẹ, nàng và Tiêu Dục bắt buộc phải đi.

Hai ngày sau, bọn họ hội hợp với Ngô Bạch, Trần Cát.

"Hoàng thượng, theo lời khai của quan viên địa phương, bọn họ đều là nghe được tin đồn thất thiệt, với tâm lý thà tin là có, không thể chậm trễ thánh giá, nên mới gấp gáp dọn đường. Còn về nguồn gốc của tin tức, thuộc hạ vẫn chưa tra ra."

Trần Cát nói xong, Ngô Bạch lập tức bẩm báo.

"Dọn đường là để dọn sạch tuyết đọng trên mặt đường, nhưng lại vì thế mà cản trở đường đi của bách tính, nói là để bọn họ đi đường thủy, nhưng lại không có bao nhiêu thuyền đò, hại không ít bách tính bị mắc kẹt vào ngày Trừ Tịch, người bị c.h.ế.t cóng rất nhiều."

Tiêu Dục nhíu mày.

Coi thường mạng người như vậy, quả thực đáng c.h.ế.t!

...

Vài ngày sau, Phượng Cửu Nhan nhận được thư của Tống Lê.

Lúc đó nàng và Tiêu Dục đang nghỉ lại trong khách điếm, chuẩn bị đi ngủ.

Tiêu Dục xáp lại gần, quan tâm hỏi.

"Thư của ai vậy? Nói gì thế?"

Phượng Cửu Nhan thẳng thắn mở bức thư ra, để hắn có thể nhìn thấy.

"Thư của Tống Lê.

"Mẫu thân và Phượng Yến Trần đang ở Tây Nữ Quốc, Tống Lê lo lắng Kiều Nhi sớm muộn gì cũng sẽ đi theo Phượng Yến Trần, từ đó khiến Vi Tường bị tổn thương.

"Hắn hy vọng ta có thể nghĩ cách, khuyên nhủ Vi Tường."

Nhưng, chuyện này khuyên thế nào?

Vi Tường hiện giờ cai trị Tây Nữ Quốc, làm việc tự có chừng mực.

Tiêu Dục biết được ngọn nguồn sự việc, giọng điệu lạnh lùng.

"Phượng Yến Trần đã ký giấy đoạn thân, sao còn mặt mũi đòi lại nữ nhi? Theo ta thấy, Tống Lê cũng là lo bò trắng răng."

Phượng Cửu Nhan đứng dậy đi đến bên bàn, chuẩn bị cầm b.út viết thư hồi đáp.

Ánh nến hắt lên khuôn mặt nàng, hiện ra vẻ trầm ổn ung dung.

Nàng viết xong thư, quay đầu nhìn lại, Tiêu Dục vẫn chưa ngủ, cố ý đợi nàng.

Khi nàng lên giường, hắn liền nhích người ra, nhường chỗ đã được ủ ấm cho nàng, đồng thời thuận thế ôm nàng vào lòng, dùng cơ thể mình sưởi ấm cho nàng.

Tiêu Dục vô cùng hiểu rõ, vào mùa đông giá rét, nàng sợ lạnh nhất vào ban đêm.

Phượng Cửu Nhan nằm trong vòng tay hắn, ánh mắt nhìn xa xăm.

"Ngày mai là đến biên thành rồi, chàng đừng rời xa ta quá."

Kể từ khi hắn bị bắt cóc, nàng không yên tâm để hắn rời khỏi tầm mắt của mình, đặc biệt là khi ra ngoài.

Huống hồ, lần này ngay cả sư phụ hắn là Huyền Lăng Phong cũng tính ra —— hắn có một kiếp nạn lớn.

Tiêu Dục không phải là kẻ nhát gan sợ c.h.ế.t.

Hắn nửa đùa nửa thật nói.

"Lo lắng như vậy, hay là dứt khoát buộc ta vào người nàng đi?"

Phượng Cửu Nhan lật người, từ tư thế quay lưng lại với hắn chuyển sang nằm nghiêng đối mặt với hắn.

Lập tức đưa tay bám lên vai hắn, nâng cằm lên, hôn một cái lên mặt hắn.

"Nếu thực sự có thể như vậy thì tốt biết mấy."

Đêm dài đằng đẵng.

Gió lạnh bên ngoài khách điếm liên tục thổi, không hề ngừng nghỉ.

Phòng bên cạnh.

Tiểu Vũ không ngủ.

Trong bóng tối mịt mù, cậu ngồi đả tọa trên giường, hơi thở bình ổn và kéo dài.

Trong đầu chỉ có một ý niệm —— dọc đường đi này, nhất định phải bảo vệ tốt sư huynh!

Cùng lúc đó.

Phía Bắc, Phàm Lư Thành.

Trong một trạch viện sâu thẳm, trên cửa sổ in bóng hai người.

"Vương gia, Hoàng thượng ngày mai sẽ đến chỗ chúng ta rồi!"

"Truyền lệnh xuống, chuẩn bị nghênh đón thánh giá cho tốt."

"Rõ!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.