Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Chương 1405: Hữu Duyên Vô Phận
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:21
Thụy Vương đột nhiên bừng tỉnh.
"Nàng ấy đi đâu rồi!"
Liễu Hoa dâng lên một bức thư:"Đây là thư Vương phi để lại cho ngài! Dặn ngài đích thân mở."
Thụy Vương nhận lấy bức thư, lập tức xé mở.
Những lời trên thư, nhìn qua chỉ vỏn vẹn vài chữ, lại tựa như d.a.o cứa vào tim hắn.
Nguyễn Phù Ngọc biết hắn không thể buông bỏ mọi thứ ở Nam Tề để đi theo nàng, cho nên nàng đã đi trước.
Nàng còn dặn dò hắn, chăm sóc tốt cho hài t.ử của bọn họ.
Sau này nếu có cơ hội, nàng sẽ đến thăm hài t.ử.
Cuối thư, nàng viết thế này —— 【Chàng do dự, chứng tỏ chàng đã có sự lựa chọn. Cứ coi như ta đã c.h.ế.t, tục huyền, tìm cho hài t.ử một người mẹ tốt, nếu không, ta sẽ không tha cho các người】
Thụy Vương nắm c.h.ặ.t bức thư, đọc đi đọc lại mấy lần, phảng phất như đang lăng trì chính mình.
Liễu Hoa thấy sắc mặt Vương gia khó coi, lo lắng dò hỏi:
"Vương gia, có cần đuổi theo Vương phi về không?"
Thụy Vương giọng khàn khàn ngăn cản:
"Không cần đâu."
Đuổi nàng về làm gì?
Nam Cương càng cần nàng hơn.
Hắn không thể vì sự ích kỷ của bản thân, mà để nàng bỏ mặc Nam Cương không màng.
Hơn nữa, hắn lấy lý do gì để tìm nàng về?
Nàng không quan tâm đến hài t.ử như vậy, càng không quan tâm đến hắn như vậy.
Trước kia hắn luôn cảm thấy, Hoàng hậu nương nương là nữ nhân vô tình nhất thế gian này.
Năm đó Hoàng thượng yêu sâu đậm Hoàng hậu như vậy, Hoàng hậu vẫn khăng khăng muốn hòa ly với Hoàng thượng.
Đến nay hắn mới biết, nhân ngoại hữu nhân.
Hoàng hậu nương nương có vô tình đến đâu, rốt cuộc vẫn là người Nam Tề.
Thứ Hoàng thượng muốn bảo vệ, cũng là thứ nàng muốn bảo vệ.
Nhưng hắn và Nguyễn Phù Ngọc thì sao?
Bọn họ có lẽ thực sự là hữu duyên vô phận rồi.
Hắn không thể vì một nữ nhân, mà quay lưng lại với quốc gia và quân vương của mình.
Thụy Vương buông lỏng tay, bức thư liền tuột khỏi tay, bị gió cuốn bay về phương xa...
Cách xa ngàn dặm.
Đông Sơn Quốc.
Nguyên phủ.
Buổi tối, Nguyên Trạm từ quân doanh trở về, liền bị mẫu thân gọi đến.
"Mẫu thân."
Nguyên phu nhân đứng dậy chỉnh lại áo giáp cho nhi t.ử, xót xa nhìn vết xước rướm m.á.u trên cổ hắn.
"Tây viện bên kia xảy ra chuyện rồi.
"Nghe nói đường huynh của con bị trọng thương, cũng không biết hắn ra ngoài du học sao lại bị thương nữa.
"Phụ thân con ra ngoài làm việc, không có ở phủ, con qua Tây viện xem sao đi, lễ nghĩa phải chu toàn."
Nguyên Trạm chắp tay hành lễ.
"Vâng, mẫu thân."
Thực chất, hắn rất rõ ràng, Nguyên Đạc không phải đi du học, mà là đến Nam Tề mưu sự.
Để không ảnh hưởng đến đại kế đ.á.n.h Tề của Đông Sơn Quốc, hắn đã dùng một số thủ đoạn, khiến tổ phụ gọi người trở về.
Còn về việc Nguyên Đạc tại sao lại bị thương, hắn liền không rõ.
Tây viện.
Trong phòng.
Nguyên Đạc bị mấy tên gia nhân đè c.h.ặ.t trên giường, bị đại phu cưỡng ép bôi t.h.u.ố.c.
Hai tay gã đã đứt lìa, phần da thịt ở vết cắt hoại t.ử một mảng lớn, cần phải lóc bỏ đi mới có thể sinh ra da thịt mới.
Nguyên Đạc đau đớn đến mức mặt mũi dữ tợn, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân.
"G.i.ế.c ta đi! A a —— g.i.ế.c ta đi!"
Mẫu thân gã là Nặc phu nhân đứng ở gian ngoài, nghe tiếng gào khóc của nhi t.ử, lòng đau như cắt.
"Con của ta, con của ta a!" Bà đ.ấ.m thùm thụp vào n.g.ự.c mình, nước mắt giàn giụa.
Sớm biết có ngày này, bà tuyệt đối sẽ không đồng ý cho gã đi du học.
Để bà tra ra được là kẻ nào đả thương nhi t.ử của bà, bà nhất định bắt kẻ đó phải hoàn trả gấp trăm ngàn lần!
Ánh mắt Nặc phu nhân ngậm đầy oán độc.
Sau đó lại nghe thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của nhi t.ử, bà gần như cảm nhận được nỗi đau đó, toàn thân run rẩy.
...
Nguyên Trạm vừa bước qua cánh cửa hình bình an của Tây viện, liền bị một tên gia nhân cản lại.
"Nhị công t.ử! Công t.ử nhà ta bị thương rất nặng, đại phu đang ở bên trong chữa trị, xin ngài dừng bước."
Ánh mắt Nguyên Trạm hướng về phía nội viện, nghe thấy từng trận kêu gào t.h.ả.m thiết.
Hắn nhíu mày, trên khuôn mặt tuấn dật hiện lên một tia không đành lòng.
"Ngày mai ta lại đến thăm đường huynh. Đây là kim sang d.ư.ợ.c thượng hạng, hy vọng đường huynh dùng đến."
Gia nhân nhận lấy t.h.u.ố.c, quay người đi vào nội viện.
Nguyên Trạm đứng tại chỗ, thần sắc phức tạp.
Vết thương của Nguyên Đạc, là do người Nam Tề gây ra sao?
Đột nhiên, khóe mắt hắn liếc thấy một bóng người xẹt qua.
Bóng người đó nhanh như gió giật, hắn thậm chí còn tưởng là ảo giác.
