Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Chương 1452: Quát Hắn
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:29
Đường đường là Thái t.ử một nước, lại bị Phượng Cửu Nhan quát cho sửng sốt.
Hắn lớn ngần này, chưa từng bị người ta quát tháo như vậy.
Tiêu Dục ngược lại đã tập thành thói quen rồi.
Không bao lâu, các thần y đều được đưa tới, cùng với những d.ư.ợ.c liệu quan trọng kia của bọn họ.
Bọn họ cũng nghe thấy âm thanh bên ngoài.
"Điện hạ, tế tác gì cơ? Trong sơn trang này của chúng ta có tế tác Nam Tề sao?"
Phượng Cửu Nhan:...
Nàng trầm giọng nói.
"Vào mật đạo trước!"
Tạ Vãn Trần lập tức dẫn bọn họ tiến vào.
Lối vào mật đạo đó, ở dưới hòn non bộ ở hậu viện.
Tạ Vãn Trần mở cơ quan, hòn non bộ liền di chuyển ra, lộ ra một lối đi dưới lòng đất.
Mọi người lần lượt tiến vào.
Rất nhanh, thị vệ được phái đi dò xét đã trở về.
"Điện hạ, kẻ dẫn binh là Uông Tuyền."
Tạ Vãn Trần nhìn về phía Phượng Cửu Nhan.
Phượng Cửu Nhan hỏi.
"Uông Tuyền này quan cư mấy phẩm, trong triều thuộc phe phái nào?"
Tạ Vãn Trần trước đó bị hung hăng quát, lúc này lập tức trả lời nàng.
"Quan cư Tòng ngũ phẩm, không thuộc phe phái nào."
Thân là Thái t.ử, hiểu rõ các quan viên trong triều, là điều bắt buộc.
Sau khi hắn nói xong.
Phượng Cửu Nhan còn chưa nói gì, Tiêu Dục đã mở miệng.
"Nếu đã như vậy, ngươi phải đi cùng chúng ta."
Tạ Vãn Trần vô cùng khó hiểu.
Thị vệ càng là như vậy.
Những quan viên đó tới đây lục soát, là nghi ngờ trong sơn trang có tế tác Nam Tề.
Hiện tại Tề hoàng bọn họ đều trốn rồi, cùng với Liệt Vô Tân đều bị mang đi, theo lý mà nói, Thái t.ử Điện hạ hẳn là không còn hiềm nghi nữa.
Nay muốn Thái t.ử đi cùng bọn họ, chẳng phải là ngồi thực tội danh cấu kết với tế tác Nam Tề sao?
Thị vệ hộ chủ, lập tức rút kiếm.
Phượng Cửu Nhan nhanh tay lẹ mắt, đè vỏ kiếm kia lại.
Nàng nhìn Tạ Vãn Trần.
"Không sai, ngươi phải đi cùng chúng ta.
"Ván cờ này là do Tiêu Hoành thiết lập, tất nhiên mỗi một vòng đều cẩn thận lại cẩn thận.
"Nếu gã an bài Uông Tuyền một quan viên Tòng ngũ phẩm, liền chứng tỏ, gã lần này là không định giữ lại người sống, định diệt trừ cả ngươi luôn!"
Tạ Vãn Trần lập tức hiểu ra.
Hắn vừa rồi vậy mà không nghĩ tới.
Một quan viên Tòng ngũ phẩm, không thuộc phe phái nào, vậy liền chứng tỏ, hắn nóng lòng lập công, rất dễ bị thao túng.
Tiêu Hoành lần này không chỉ muốn bắt Tề hoàng bọn họ, còn muốn g.i.ế.c Thái t.ử là hắn!
Tiêu Dục thấy Tạ Vãn Trần còn ngây người tại chỗ, lạnh giọng nhắc nhở.
"Còn không đi?"
Sau khi bừng tỉnh đại ngộ, Tạ Vãn Trần không còn do dự nữa, lập tức đóng cửa cơ quan lại.
Trong địa đạo tối đen như mực.
Mọi người mở mồi lửa, lờ mờ có thể chiếu sáng con đường phía trước.
Tạ Vãn Trần làm sao cũng không ngờ tới, hắn một Thái t.ử, bị Tiêu Hoành ép đến mức bước lên con đường đào vong.
May mắn là, Nguyên Trạm không bị hắn liên lụy vào.
Tiêu Dục đột nhiên mở miệng.
"Ngươi dấn thân vào nguy hiểm, ân tình này, ta ghi nhớ rồi."
Tạ Vãn Trần cười nhạt.
"Làm người phải có thủy có chung.
"Là ta an bài các người ở sơn trang, liền không thể để các người bị bắt."
Lúc này.
Bên ngoài sơn trang.
Uông Tuyền cưỡi trên lưng ngựa, sắc mặt âm trầm.
Hắn phân phó thuộc hạ bên cạnh.
"Dẫn một tiểu đội, vào trong dò xét trước!"
"Vâng!"
Không bao lâu, tên thuộc hạ kia chạy về bẩm báo.
"Không xong rồi đại nhân! Bên trong sơn trang không có một bóng người, chạy hết rồi!"
"Cái gì!!!" Uông Tuyền giận dữ.
Hắn lập tức phân phó tất cả mọi người.
"Vào trong lục soát! Không được bỏ sót bất kỳ một ai!"
...
Một canh giờ sau.
Đám người Phượng Cửu Nhan ra khỏi mật đạo, đến núi phía sau.
Núi phía sau này cách sơn trang rất xa, Tiêu Hoành cho dù có tâm thiết lập mai phục, cũng sẽ không mai phục đến tận đây.
Dù sao, ném đá dò đường, chỉ có thể là mai phục tạm thời.
Tạm thời, liền không thể an bài nhân thủ quá xa.
Tạ Vãn Trần một Thái t.ử, ngày thường y phục cũng không dính bụi, lúc này lại là phong trần mệt mỏi.
Những thần y kia, đa số là người lớn tuổi, lúc này mệt đến mức ngã lăn ra đất, thở hổn hển từng ngụm lớn.
Tiêu Dục thấy thế, đề nghị.
"Nghỉ ngơi một lát đã."
Phượng Cửu Nhan nhìn thấy nước suối trên núi, dùng túi nước lấy một ít, sau khi trở về, trước tiên đưa cho Tiêu Dục.
Tạ Vãn Trần lúc này mới cảm thấy cổ họng rất khô, nhìn quanh một vòng, cũng không ai lấy nước cho hắn.
Trước mắt thật đúng là có chút hâm mộ Tề hoàng.
Cảnh ngộ như vậy, còn có giai nhân bên cạnh.
Tiêu Dục ngồi bệt xuống đất,"Ta không khát, nàng uống trước đi."
Phượng Cửu Nhan cưỡng ép nhét cho hắn.
"Mau uống!"
Cũng không nhìn xem môi hắn, đều khô nứt thành cái dạng gì rồi.
Nàng vừa lên tiếng, Tiêu Dục ngoan ngoãn nhận lấy.
Tạ Vãn Trần:?
Vị Tề hậu này, vẫn luôn hung dữ như vậy sao?
Phượng Cửu Nhan đi lên chỗ cao một chút, quan sát địa thế địa hình xung quanh.
Nàng đi xuống, chỉ một hướng.
"Lát nữa chúng ta đi về phía Nam."
Một vị thần y thở hồng hộc hỏi:"Chỗ này rất an toàn, không thể nghỉ ngơi tại chỗ một đêm sao?"
Phượng Cửu Nhan phủ quyết.
"Trong núi nhiều dã thú, cần đốt đuốc.
"Ánh lửa sẽ làm lộ vị trí của chúng ta.
"Cho nên, trước khi trời tối, chúng ta phải đi ra ngoài."
Tiêu Dục và Tạ Vãn Trần đều đồng tình.
Những thần y kia đã mệt mỏi rã rời rồi.
Phượng Cửu Nhan thấy thế, đề nghị:"Người Tiêu Hoành muốn g.i.ế.c không phải các ông, lát nữa chúng ta chia nhau ra đi. Các ông chỉ cần giả vờ... Không, các ông vốn dĩ là đại phu, chỉ cần làm ra vẻ các ông không phải người trong sơn trang, sẽ không ai nhắm vào các ông."
Các thần y nhìn về phía Tiêu Dục.
"Vậy giải..."
Chợt nhìn thấy bội kiếm bên hông Phượng Cửu Nhan, liền im bặt.
Tạ Vãn Trần nhận ra sự khác thường.
"Giải cái gì?"
