Con Dâu Cũng Chỉ Là Người Ngoài - Chương 8

Cập nhật lúc: 07/07/2026 19:02

Chưa đầy vài hôm, căn nhà từng được tôi chăm chút sạch sẽ, ngăn nắp, giờ bốc mùi hôi nồng nặc, chẳng khác nào ổ chuột.

Nghe nói, Trương Quế Phân mỗi ngày nằm trên giường, miệng lắp bắp không rõ chữ, chỉ lặp đi lặp lại một cái tên:

“Vi… Vi…”

Trong ánh mắt bà ta, cuối cùng cũng xuất hiện thứ gọi là hối hận.

Chu Văn Bân quay lại video cảnh mẹ mình t.h.ả.m hại như vậy gửi cho tôi, cố dùng chút sức lực cuối cùng để thực hiện đòn tấn công bằng đạo đức.

“Vi Vi, em nhìn mẹ đi, bà đáng thương như thế, em thật sự nhẫn tâm sao? Em quay về đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, anh thề sau này nhất định sẽ đối xử tốt với em…”

Tôi không chút biểu cảm, chỉ chuyển tiếp đoạn video đó cho Trần Tĩnh.

Ghi chú: Đối phương tiếp tục có hành vi thao túng tinh thần và cưỡng ép đạo đức. Đã lưu bằng chứng.

Ngày ra tòa, thời tiết rất đẹp. Nắng vàng rực rỡ phủ khắp nơi.

Tôi mặc một bộ vest trắng thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng nhưng sắc sảo.

Khi bước vào phòng xử án, tôi nhìn thấy Chu Văn Bân đang ngồi ở ghế bị đơn.

Cả người anh ta như bị rút sạch sinh khí, chỉ hơn nửa tháng mà đã tiều tụy như già đi cả chục tuổi.

Vừa nhìn thấy tôi, trong mắt anh ta lập tức lóe lên một tia hy vọng.

Có lẽ anh ta vẫn còn ôm chút ảo tưởng cuối cùng, cho rằng tôi sẽ mềm lòng ngay tại tòa.

Anh ta sai rồi.

Phiên tòa bắt đầu. Luật sư của Chu Văn Bân cố tình dùng “bài tình cảm”, kể lể chuyện vợ chồng chúng tôi bao năm tình sâu nghĩa nặng, bây giờ chỉ vì vài mâu thuẫn nhỏ trong gia đình mà hiểu lầm nhau.

Từ đầu đến cuối, tôi không hề để lộ cảm xúc.

Đến lượt luật sư của tôi — Trần Tĩnh — lên tiếng.

Cô ấy không vòng vo, cũng không nói bất kỳ câu dư thừa nào, chỉ lần lượt, rõ ràng, đưa từng bằng chứng ra trước mặt thẩm phán.

Bằng chứng thứ nhất: đoạn ghi âm Trương Quế Phân gọi tôi là “con gà mái không biết đẻ”.

Khi đoạn ghi âm vang lên trong phòng xử án yên tĩnh, sắc mặt Chu Văn Bân lập tức trắng bệch.

Bằng chứng thứ hai: sao kê chuyển khoản chứng minh 300.000 tệ hồi môn của tôi đã bị Trương Quế Phân chuyển sang cho Chu Văn Vũ.

Chuỗi chứng cứ đầy đủ, không thể chối cãi.

Bằng chứng thứ ba: hợp đồng vay tín dụng và lịch sử chuyển khoản 500.000 tệ mà Chu Văn Bân giấu tôi để trả nợ c.ờ b.ạ.c cho em trai.

Trần Tĩnh trình bày rõ ràng trước tòa: khoản vay này không phục vụ đời sống hôn nhân, vì vậy hoàn toàn là nợ cá nhân.

Bằng chứng thứ tư: loạt tin nhắn có nội dung đe dọa, uy h.i.ế.p tinh thần mà Chu Văn Bân gửi cho tôi.

Mỗi bằng chứng được đưa ra đều như một nhát b.úa giáng thẳng xuống đầu Chu Văn Bân.

Luật sư của anh ta từ chỗ tự tin hùng hồn, dần trở nên lúng túng, cuối cùng gần như hoàn toàn buông xuôi.

Thẩm phán nhìn thẳng vào Chu Văn Bân, nghiêm giọng hỏi:

“Bị đơn, anh có thể cung cấp bằng chứng chứng minh khoản vay 500.000 tệ này được sử dụng cho đời sống chung của vợ chồng hay không?”

Chu Văn Bân há miệng, ú ớ, nhưng không nói nổi một lời.

Chu Văn Vũ — em trai anh ta — ra tòa với tư cách nhân chứng.

Có lẽ hắn muốn bênh anh trai vài câu, nhưng lại bị Trần Tĩnh hỏi dồn bằng những câu hỏi logic c.h.ặ.t chẽ, khiến lời khai trước sau mâu thuẫn lung tung.

Cuối cùng, chính miệng hắn thừa nhận: số tiền đó đúng là do anh trai vay để trả nợ c.ờ b.ạ.c giúp mình.

Hắn thậm chí còn kích động hét lên ngay giữa tòa:

“Anh tôi trả nợ giúp tôi thì sao? Chúng tôi là anh em ruột mà! Cô ta là người ngoài, cô ta có tư cách gì xen vào?!”

Câu nói ấy chính là giọt nước tràn ly, nghiền nát toàn bộ phòng tuyến cuối cùng của Chu Văn Bân.

Suốt cả phiên xử, tôi chỉ lên tiếng khi được thẩm phán hỏi.

Tôi không khóc, không làm loạn, không mắng c.h.ử.i, chỉ bình tĩnh trình bày từng sự thật một cách rõ ràng.

Chu Văn Bân nhìn tôi — người phụ nữ từng dịu dàng, nhẫn nhịn bên anh ta, giờ đây lại lạnh lùng, lý trí, thậm chí có phần tàn nhẫn — ánh sáng trong mắt anh ta từng chút một tắt lịm.

Cuối cùng anh ta cũng hiểu rằng — Lâm Vi, người phụ nữ từng để anh ta tùy ý làm tổn thương, đã c.h.ế.t rồi.

Giờ nghỉ, Chu Văn Bân bỗng phát điên, lao qua hàng rào ngăn cách, định nắm lấy tay tôi:

“Vi Vi! Anh sai rồi! Anh thật sự biết sai rồi! Mình đừng ly hôn nữa được không? Mình quay lại đi mà!”

Anh ta vừa khóc vừa gào, như một đứa trẻ tuyệt vọng.

Cảnh sát tòa án lập tức lao tới khống chế anh ta.

Còn tôi — từ đầu đến cuối — không nhìn anh ta thêm một lần nào.

10

Kết quả phiên tòa không nằm ngoài dự đoán.

Tôi toàn thắng.

Tòa tuyên bố: Chúng tôi chính thức ly hôn.

Về phân chia tài sản: Căn nhà mua sau hôn nhân, nhờ có bằng chứng rõ ràng về việc tiền hồi môn của tôi bị chiếm dụng, thẩm phán đã sử dụng quyền xét xử tự do để chia theo hướng có lợi cho tôi.

Tôi nhận được 60% giá trị căn nhà, còn Chu Văn Bân chỉ được 40%.

Khoản vay 500.000 tệ được tòa xác định rõ là nợ cá nhân, không liên quan gì đến tôi.

Chiếc xe — vì tôi là người bỏ ra phần lớn tiền mua — được phán quyết thuộc về tôi. Tôi chỉ cần bù lại cho anh ta một khoản chênh lệch nhỏ theo giá trị định giá của xe.

Bản án này đối với Chu Văn Bân chẳng khác nào đòn chí mạng.

Để trả phần tiền nhà phải chia cho tôi và khoản bù chênh lệch xe, anh ta không còn cách nào khác ngoài bán căn nhà.

Vì phải bán gấp sau phán quyết của tòa, lại bị giới hạn bởi lệnh thi hành án, giá căn nhà bị môi giới ép xuống rất thấp.

Số tiền Chu Văn Bân nhận được sau khi bán nhà, sau khi trả cho tôi phần tài sản phải chia, rồi trừ tiếp khoản nợ cá nhân 500.000 tệ… cuối cùng chẳng còn lại bao nhiêu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.