Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ - Chương 20: Tâm Duyệt
Cập nhật lúc: 13/04/2026 05:11
Cố Cảnh Vân liếc nhìn bàn tay đang bị Lê Bảo Lộ nắm trong tay nhỏ, trong lòng không khỏi ấm áp, những chuyện này cậu chưa từng nói cho người khác biết, ngay cả cữu cữu và cữu mẫu cũng không nói.
Một là cậu không muốn bọn họ lo lắng, hai là cậu cho rằng đây là chuyện giữa bọn chúng, không cần người lớn can thiệp, cho nên liền mặc định lời giải thích của đám trẻ đó, để người lớn đều tưởng rằng cậu là bởi vì tích oán đã lâu đột nhiên bùng nổ mới thiết kế bọn chúng.
Nhưng chỉ có cậu biết không phải.
Trước kia cho dù cậu có ghét bọn chúng đến đâu cũng sẽ không hại tính mạng bọn chúng, bởi vì cậu chỉ bị cướp đồ, bị đẩy ngã xuống đất, hoặc là bị vỗ một cái vào đầu, bị đ.ấ.m một cái vào lưng, cậu tuy chán ghét bọn chúng, lại chưa đến mức muốn g.i.ế.c bọn chúng.
Nhưng lần đó bọn chúng lại đang dùng tính mạng của cậu để thiết kế cữu cữu, Cố Cảnh Vân chưa bao giờ là thiện nam, đã bọn chúng không coi mạng cậu ra gì, cậu đương nhiên cũng sẽ không coi trọng tính mạng của bọn chúng.
“Bọn chúng tính kế chàng thế nào?”
“Cữu cữu và Lý trưởng quan hệ không tồi, Vinh Hoàn và Quan Lược sai người đến trước mặt mấy đứa trẻ nhà họ Trương xúi giục, khiến bọn chúng cho rằng cữu cữu muốn thâu tóm bãi biển trong thôn, sau này ra biển nhặt hải sản đều phải nộp một thành thu hoạch.”
Lê Bảo Lộ trợn to mắt, hỏi: “Nói hươu nói vượn như vậy, bọn chúng vậy mà cũng tin sao?”
Cố Cảnh Vân liền cười: “Thế này sao lại là nói hươu nói vượn? Ở các Tội thôn khác chuyện như vậy đều là thường thấy, Lý trưởng cũng quả thực từng nhắc chuyện này với cữu cữu, bất quá bị cữu cữu khuyên can rồi, đừng nói mấy đứa trẻ nhà họ Trương vừa ngu xuẩn vừa bốc đồng, cho dù là người lớn nghe xong chỉ sợ cũng phải sinh nghi.”
Cố Cảnh Vân cười lạnh nói: “Vinh Hoàn và Quan Lược nhân cơ hội này hiến kế cho Trương Đại Lang, nói chỉ cần trả thù ta một trận, để cữu cữu nhìn thấy sức mạnh của bọn chúng thì sẽ không dám cấu kết với Lý trưởng nữa.”
Cố Cảnh Vân rất ít khi ra khỏi cửa, phàm là ra khỏi cửa cũng đa phần có người lớn đi theo bên cạnh, cho nên Trương Đại Lang muốn chặn đường Cố Cảnh Vân thật sự là quá khó.
Nhưng vận khí của Cố Cảnh Vân chính là kém như vậy, hôm đó cậu chẳng qua là tâm trạng phiền muộn, thuận chân bước ra khỏi nhà, ai ngờ vừa rẽ một cái đã bị một đám trẻ chặn lại.
Trương Đại Lang không phải là người có nhiều chỉ số thông minh, hắn vốn đã bị xúi giục đến mức đầy bụng hận ý, lại luôn không tìm được cơ hội ra tay, đã sớm ôm một bụng lửa giận rồi, lúc nhìn thấy Cố Cảnh Vân liền không nắm chắc chừng mực, một cước đã đá bay Cố Cảnh Vân.
May mà Cố Cảnh Vân không ngốc, cậu bay ra ngoài thuận thế lăn vài vòng, không màng n.g.ự.c tức nghẹn, bò dậy liền chạy, điều này triệt để chọc giận Trương Đại Lang, bàn tay to vung lên, các đệ đệ của hắn ào ào xông lên muốn đ.á.n.h Cố Cảnh Vân…
Tố chất thân thể của Cố Cảnh Vân bày ra đó, cho dù bởi vì tính mạng bị đe dọa mà phát huy siêu thường, cậu cũng không tránh khỏi những cú đ.ấ.m đá của bọn chúng.
Nhưng cậu mạnh hơn người bình thường ở chỗ cậu luôn giữ được đầu óc tỉnh táo, đứa trẻ năm tuổi không hoảng không vội, nương theo lực đạo ẩu đả của bọn chúng lăn đến bên tảng đá trong trí nhớ, lần đầu tiên đưa tay phản kháng đẩy kẻ đang đ.á.n.h mình ra, thân mình xoay một cái liền chui vào trong khe đá.
Cậu từng đến đây, trước kia bởi vì tò mò còn đặc biệt mang theo đuốc chui vào trong, cậu trí nhớ siêu phàm, đi qua một lần sẽ không quên, cho nên cho dù trước mắt đen kịt, cậu cũng có thể tìm được một lối ra khác.
Đống đá này tự nhiên đứng sừng sững ở đây, phía sau chính là gò đồi nhỏ, nối liền với ngọn núi lớn ở đầu thôn, nhưng một lối ra khác của khe đá lại nằm phía sau gò đồi nhỏ, nửa đoạn sau là do nhân tạo đào bới.
Cố Cảnh Vân đặc biệt nghiên cứu qua đường hầm này, biết khe đá chỉ đủ một đứa trẻ đi qua đó là do tự nhiên hình thành qua nhiều năm, nhưng đường hầm gò đồi nối liền phía sau lại là do nhân tạo đào bới, cậu không chắc Trương Đại Lang bọn chúng có biết điểm này hay không, cho nên gần như không ngừng nghỉ bò ra ngoài, vừa bò ra ngoài liền đi đường vòng chạy về thôn, sợ bị chặn lại, cậu còn lén lút lẻn đến cửa sau Tần gia, thấy bốn bề không người mới cạy hòn đá lấy chìa khóa mở cửa sau đi vào.
Lúc đó toàn thân cậu đều đau nhức, cảm giác cận kề cái c.h.ế.t đó vẫn còn lưu lại trong tim, cậu nhận thức sâu sắc rằng nếu không phải cậu chui vào khe đá, cậu nhất định sẽ bị Trương Đại Lang bọn chúng đ.á.n.h c.h.ế.t!
Bị người ta bắt nạt mà không trả đũa lại hoàn toàn không phải là tác phong của Cố Cảnh Vân, nhưng cậu luôn ân oán phân minh, đã muốn trả đũa thì đương nhiên phải định lượng hình phạt trước.
Điểm đầu tiên chính là phải làm rõ nguyên do, tại sao Trương Đại Lang lại đ.á.n.h cậu!
Trước kia Trương Đại Lang cũng bắt nạt cậu, nhưng đó đa phần là một loại bắt nạt kiểu chướng mắt và ghen tị, cũng sẽ không kịch liệt như vậy, lần này Trương Đại Lang là muốn dồn cậu vào chỗ c.h.ế.t.
Vinh Hoàn và Quan Lược một đứa mười hai tuổi, một đứa mười tuổi, hành sự không chu mật, Cố Cảnh Vân dùng vài viên kẹo đã hỏi ra được chút manh mối từ những đứa trẻ khác trong thôn, cộng thêm suy luận của cậu, ngọn nguồn của chuyện này cậu đã biết được kha khá rồi.
Cậu lại không phải huyện lệnh, hoàn toàn không cần chứng cứ, cậu chỉ cần biết chuyện bắt nguồn từ đâu, mỗi người đóng vai trò gì trong đó là được.
Mấy ngày đó Cố Cảnh Vân buổi chiều căn bản không đọc sách, nhốt mình trong thư phòng lên kế hoạch một chút, vẫn là lấy vài viên kẹo lặng lẽ tìm mấy đứa trẻ nhiều lời lại tham ăn, giả vờ ngây thơ chơi với bọn chúng nửa buổi chiều, chưa qua mấy ngày Vinh Hoàn và Quan Lược đã dẫn người đối đầu với Trương Đại Lang cùng huynh đệ thủ hạ của hắn rồi.
Cố Cảnh Vân chẳng qua chỉ là biến đổi kế hoạch của bọn chúng rồi trả lại mà thôi, cậu nói với hai đứa trẻ khá thân thiết với Vinh Hoàn rằng, Trương Đại Lang đã biết kế hoạch của bọn chúng rồi, bởi vậy mới cố ý thả cậu đi, bây giờ Trương Đại Lang không có động tĩnh là đang lên kế hoạch xử lý bọn chúng đấy.
Quay lưng lại nói với mấy đứa trẻ khá thân thiết với nhà họ Trương: Đánh cậu là âm mưu của Vinh Hoàn và Quan Lược, nếu cậu bị đ.á.n.h xảy ra mệnh hệ gì, cữu cữu cậu sẽ không tha cho người nhà họ Trương.
Mọi người đều biết Tần Tín Phương thương yêu đứa cháu ngoại này nhất, cũng biết Tần Tín Phương bên trên có người, Lý trưởng rất nể mặt ông, muốn đối phó một hộ tội dân là chuyện dễ dàng nhất.
Cố Cảnh Vân nhắc đến những chuyện này hai mắt sáng lấp lánh, Lê Bảo Lộ lại nghe đến ngẩn người.
Cố Cảnh Vân rất hài lòng với biểu cảm của nàng, tiếp tục nói: “Vinh Hoàn và Quan Lược dù sao cũng nhỏ, không giữ được bình tĩnh, cộng thêm bọn chúng sợ hãi Trương Đại Lang, lúc nghe nói Trương Đại Lang đang lên kế hoạch đối phó bọn chúng thì bọn chúng liền hoảng sợ, đương nhiên sẽ không đi phân biệt tính chân thực của tin tức nữa.”
“Mà Trương Đại Lang càng ngu xuẩn, Vinh Hoàn bọn chúng nói gì hắn tin nấy, đến lượt ta, đương nhiên cũng là ta truyền lời gì hắn liền tin lời đó, mâu thuẫn và nghi ngờ của hai bên ngày càng lớn, ta lại ở phía sau nhẹ nhàng đẩy một cái bọn chúng liền đ.á.n.h nhau rồi.” Cố Cảnh Vân tiếc nuối nói: “Chỉ tiếc Trương Đại Chùy hay quên trước quên sau, giữa chừng về nhà lấy đồ vừa vặn bắt gặp bọn chúng ẩu đả, bằng không ba đứa bọn chúng chắc chắn phải c.h.ế.t.”
Cố Cảnh Vân là thật sự tiếc nuối, bất quá vận khí cũng là mệnh, ai bảo bọn chúng vận khí tốt chứ?
Lê Bảo Lộ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông lên, lạnh đến mức nàng sinh sinh rùng mình một cái.
Cố Cảnh Vân nhận ra, buông tay đang nắm ra, cười hỏi: “Sao, cảm thấy ta rất k.h.ủ.n.g b.ố sao?”
Lê Bảo Lộ lắc đầu, kéo tay cậu qua bẻ ngón tay, giọng điệu trầm muộn hỏi: “Sao chàng không nói cho cữu cữu và cữu mẫu? Bọn họ biết nhất định sẽ ra mặt giúp chàng, cớ gì phải tự mình chịu đựng?”
Cố Cảnh Vân nghe xong khóe miệng nhếch lên, trong mắt có sự ấm áp, mặc cho Lê Bảo Lộ nắm tay mình bẻ chơi, cậu mang giọng điệu kiêu ngạo nói: “Chỉ có đứa trẻ vô dụng mới đi mách lẻo với người lớn, chuyện ta có thể tự mình giải quyết tại sao còn phải làm phiền cữu cữu và cữu mẫu chứ?”
Nhưng đó dù sao cũng là mạng người, nhưng đối mặt với ánh mắt của Cố Cảnh Vân, câu nói này Lê Bảo Lộ thế nào cũng không thốt ra được.
Mạng của bọn chúng là mạng, chẳng lẽ của Cố Cảnh Vân thì không phải sao?
Là bọn chúng coi thường tính mạng của Cố Cảnh Vân trước, cậu chẳng qua là gậy ông đập lưng ông trả đũa lại, theo lý mà nói đáng lẽ cậu phải chiếm lý mới đúng, nhưng nàng xem bây giờ trong thôn có ai coi cậu là vô tội? Người người đều tránh cậu như rắn rết, giống như cậu mới là đầu sỏ gây tội vậy.
“Nhưng rõ ràng chàng mới là người chịu ủy khuất lớn nhất, tại sao cuối cùng tội danh lại do chàng gánh?” Lê Bảo Lộ từ từ dẫn dắt cậu nói: “Chàng thông minh như vậy, chẳng lẽ lại không nghĩ ra được cách nào vừa có lợi cho chàng lại vừa có thể trả đũa lại sao?”
Cố Cảnh Vân liền nhíu mày nói: “Bọn họ không để ý tới ta thì không để ý tới ta, ta còn vui vẻ thanh tịnh tự tại đấy.”
“Đây là ở Tội thôn, chỉ có mười mấy hộ gia đình, cữu cữu lại đắc thế, chàng đương nhiên có thể không để ý, nhưng ra bên ngoài chúng ta cũng có thể như vậy sao?”
Cố Cảnh Vân liền nhíu mày suy nghĩ.
Lê Bảo Lộ liền đưa tay sờ trán cậu, cười hì hì nói: “Nghĩ chuyện thì nghĩ chuyện, đừng nhíu mày, lỡ biến thành ông lão thì làm sao?”
Đứa trẻ này mới năm tuổi thôi, cũng không biết học ai, nàng mới không muốn gả cho một người chồng đầy nếp nhăn trên trán đâu.
Cố Cảnh Vân liền gạt tay nàng ra, nói: “Hình như từ sau khi nàng đến nhà ta, mỗi ngày ta đều có vô số vấn đề phải suy nghĩ, thật là phiền phức, biết sớm đã không định thân rồi.”
Cố Cảnh Vân tuy oán giận, lại rất thích cuộc sống như vậy, ít nhất bây giờ có người có thể cùng cậu nói chuyện bình thường rồi.
