Con Dâu Tặng Túi Giả, Tôi Lật Mặt Con Dâu Thảo Mai - 3

Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:01

Tôi nhìn xuống tờ giấy.

Trên đó liệt kê đầy đủ tiền sính lễ, nhà tân hôn, xe hơi, khách sạn tổ chức tiệc đính hôn, trang sức, váy cưới.

Từng mục đều viết rất rõ ràng, rõ đến mức không giống bàn bạc mà giống hóa đơn đòi nợ.

“Đây là ý của cháu, hay là ý của Tu Viễn?”

“Anh Tu Viễn đương nhiên vẫn nghe cô rồi ạ.”

Lâm T.ử Tình ngồi xuống, vắt chéo chân.

“Nhưng gia đình cháu cũng không phải kiểu gia đình bình thường, cháu không thể chịu thiệt được.”

Tôi cầm tờ giấy lên.

Nhà tân hôn chính là căn biệt thự tôi đang ở, yêu cầu sang tên cho Lâm T.ử Tình.

Tiền sính lễ là 888 vạn tệ, hơn 31 tỷ VNĐ.

Tiệc đính hôn phải tổ chức ở sảnh tiệc sang trọng nhất Hải Thành.

“Tình Tình.”

Tôi đặt tờ giấy xuống.

“Chiếc túi đắt tiền cháu tặng cô, cô còn chưa kịp đáp lễ.”

“Sao hôm nay đã bàn đến những chuyện này rồi?”

Lâm T.ử Tình cười dịu dàng.

“Cô ơi, túi là tấm lòng.”

“Còn hôn sự là quy củ.”

“Hai chuyện này không thể gộp chung được ạ.”

“Bố mẹ cháu biết chuyện này không?”

“Bố mẹ cháu luôn tôn trọng quyết định của cháu.”

“Vậy bảo bố mẹ cháu gọi điện nói chuyện với cô một lát.”

Tay cô ta đang vuốt quai túi bỗng đổi tư thế.

“Lệch múi giờ nên chắc không tiện đâu ạ.”

“Gửi tin nhắn thoại cũng được.”

Cô ta nhìn chiếc đồng hồ quả lắc cũ trong tủ kính.

“Cô ơi, có phải cô không hài lòng về cháu không ạ?”

Tôi còn chưa kịp đáp, Thẩm Tu Viễn đã đẩy cửa bước vào.

“Mẹ, mẹ lại làm khó cô ấy à?”

Lâm T.ử Tình cúi đầu, giọng lập tức yếu đi.

“Không đâu anh, chỉ là cô thấy yêu cầu của em hơi nhiều thôi.”

Thẩm Tu Viễn cầm tờ giấy lên, liếc qua một lượt.

“Mấy chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?”

“Nhà vốn dĩ sau này cũng để bọn con ở, để tên Tình Tình thì có vấn đề gì?”

“Không phải mẹ luôn nói sau này mọi thứ đều là của con à?”

Tiểu Trần phía sau ngừng lau ấm, mắt trợn tròn nhìn Thẩm Tu Viễn.

Tôi hỏi: “Con cũng thấy nên sang tên nhà?”

Thẩm Tu Viễn mím môi.

“Mẹ, Tình Tình không có cảm giác an toàn.”

Tôi bật cười khẽ.

“Con bé không có cảm giác an toàn, nên mẹ phải đem nhà giao cho con bé?”

Mắt Lâm T.ử Tình đỏ lên, nước mắt lưng tròng nhưng không rơi.

Cô ta chậm rãi cất tờ giấy vào túi.

“Tu Viễn, thôi bỏ đi anh.”

“Cô coi thường em cũng là chuyện bình thường.”

“Dù sao nhà em bây giờ đúng là không còn như trước nữa.”

Thẩm Tu Viễn lập tức hoảng.

“Tình Tình, em đừng nói vậy.”

Cô ta đứng dậy đi về phía cửa, bước được vài bước lại dừng lại.

“Cô ơi, hôm qua cô nhận túi của cháu, hôm nay lại nghi ngờ cháu như thế, cháu thật sự rất buồn.”

Câu này vừa nói ra, hai vị khách trong tiệm lập tức quay đầu nhìn.

Một bà cô hạ giọng lẩm bẩm: “Nhận quà người ta rồi còn kén cá chọn canh à?”

Một người đàn ông đang xem chiếc máy ảnh cũ trong tủ kính cũng chen vào: “Mẹ chồng bây giờ khôn ghê thật.”

Tiểu Trần định lên tiếng, tôi trừng mắt cản lại.

Tôi lấy chiếc túi giả trong tủ kính ra, đặt trước mặt Lâm T.ử Tình.

“Tình Tình, chiếc túi này cô thích lắm.”

“Thứ Tư tuần này cô có buổi tụ tập với các bà bạn phu nhân, cô sẽ xách nó đi.”

Lâm T.ử Tình lập tức ngừng khóc.

“Thật ạ?”

“Thật.”

Tôi nói: “Túi xịn thế này, phải mang ra ngoài cho mọi người cùng mở mang tầm mắt chứ.”

Cô ta nhìn tôi chằm chằm hai giây, có lẽ đang cân nhắc xem tôi có thật sự ngốc đến mức đó không.

Thẩm Tu Viễn thở phào.

“Mẹ, mẹ nói như thế từ đầu có phải tốt hơn không.”

Tôi gài khóa túi lại.

“Tiệc đính hôn cứ tổ chức.”

“Sảnh tiệc tốt nhất Hải Thành.”

Khuôn mặt Lâm T.ử Tình cuối cùng cũng sáng bừng lên.

“Cô yên tâm, sau này cháu nhất định sẽ hiếu thuận với cô.”

Phía sau, Tiểu Trần ho sặc sụa, ho như vừa bị nước trà sặc vào cổ.

Tôi chẳng buồn nhìn cậu ta.

Tôi chỉ nhìn thẳng vào Lâm T.ử Tình.

“Vậy cháu cũng yên tâm.”

“Cô nhất định sẽ để cháu thật nở mày nở mặt.”

Buổi tụ tập phu nhân vào thứ Tư được tổ chức tại Hội quán Vọng Giang.

Lâm T.ử Tình nhất quyết muốn đi cùng tôi.

Cô ta nói sợ tôi không biết phối đồ, nhưng cả đường lại chỉ chăm chăm nhìn chiếc túi trong tay tôi.

“Cô ơi, lúc xách cô nhớ đừng để cổ tay đè lên mặt da nhé.”

“Được.”

“Lúc vào cửa, cô cứ để nhân viên phục vụ nhìn thấy là được, đừng đặt dưới gầm ghế.”

“Được rồi.”

“Nếu có ai hỏi, cô cứ nói là cháu tặng cô nhé.”

“Đương nhiên.”

Cô ta hài lòng ra mặt.

Trước cửa hội quán, mấy bà phu nhân đã đến gần đủ.

Có người làm bất động sản, có người kinh doanh khách sạn, cũng có người có chồng giữ vị trí lớn trong thương hội.

Hồi trẻ, tôi từng thẩm định đồ cho không ít người trong số họ.

Chỉ là mấy năm nay tôi lười xã giao nên họ cũng ít ghé tiệm.

Trần thái thái là người đầu tiên nhìn thấy chiếc túi trên tay tôi.

“Thư Miên, hôm nay bà xách chiếc túi này à?”

Tôi cười đáp: “Con dâu tương lai tặng đấy.”

Tay Trần thái thái đặt trên tách trà, khựng lại không bưng lên.

“Con dâu tương lai của bà hào phóng thật.”

Lâm T.ử Tình nghe thấy, lập tức bước lên một bước.

“Cháu chào cô ạ, cháu là Lâm T.ử Tình.”

Trần thái thái liếc cô ta một cái, rồi ánh mắt lại rơi xuống chiếc túi.

“Túi này hiếm thật đấy.”

Lâm T.ử Tình cười đáp ngay.

“Vâng ạ, cháu nhờ bạn lấy giúp, ở trong nước rất khó kiếm.”

Hứa thái thái ngồi cạnh cũng tò mò ghé lại gần.

“Vân da lên đều phết nhỉ.”

Tôi cúi đầu vuốt nhẹ mặt túi.

“Tôi không rành mấy thứ này, con bé nói đắt tiền nên tôi cứ xách đi thôi.”

Lâm T.ử Tình lập tức tiếp lời: “Bình thường cô Thư Miên ít dùng những dòng này, cháu muốn giúp cô đổi phong cách một chút ạ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Con Dâu Tặng Túi Giả, Tôi Lật Mặt Con Dâu Thảo Mai - Chương 3: 3 | MonkeyD