Con Đường Làm Giàu Hạnh Phúc Của Hoa Khôi Xưởng Thập Niên 70 - Chương 9
Cập nhật lúc: 21/02/2026 07:07
Vân Yến đứng bên cạnh bổ sung: "Cổ họng mẹ cháu cứ như có gì đó mắc lại, ho cũng không ho ra được ạ."
Bác sĩ ở thành phố tỉnh kiến thức rộng, nhanh ch.óng phát hiện Thư Thụy Anh bị u nang nắp thanh quản: "Bây giờ tình trạng vẫn ổn, nhưng phải cắt bỏ sớm, nếu không sẽ dễ bị ngạt thở dẫn đến t.ử vong."
Mặt Vân Yến trắng bệch, thảo nào kiếp trước mẹ ngủ một giấc rồi đi luôn, thì ra là do ngạt thở.
May mà mình đã kiên quyết đưa mẹ đến đây.
Vân Yến hẹn lịch phẫu thuật với bác sĩ, lấy t.h.u.ố.c rồi cùng Thư Thụy Anh trở về ngõ Nhung Hoa ở thành phố Hải.
Trên ruộng bông.
"Nghiêm trọng đến mức phải phẫu thuật cơ à?"
Thư Lạc Phượng thấy hai mẹ con họ thay quần áo ra ruộng bông làm việc thì xót em gái: "Thế thì em còn làm gì nữa, mau về nhà nằm nghỉ đi."
Thư Thụy Anh đang ngắt những chiếc lá ở ngọn cây, đây gọi là bấm ngọn, để ngăn cây tiếp tục mọc cao mà không cung cấp dinh dưỡng cho cành bên.
Bà cũng sợ lắm nhưng không nói với Vân Yến, có mấy lần ban đêm bà cảm thấy không thở nổi. Bác sĩ nói cho bà biết mức độ nghiêm trọng, bà mới biết phải nhanh ch.óng phẫu thuật, nếu không có thể đột ngột qua đời bất cứ lúc nào.
"May mà có cháu gái bắt em đi đấy." Dì cả thở dài một câu.
Thư Thụy Anh nào đâu không nghĩ như vậy.
Vân Yến đã biết bệnh tình của mẹ, ca phẫu thuật cũng chỉ là một tiểu phẫu, cô lập tức tràn đầy hy vọng vào tương lai.
Vân Yến làm việc nhanh nhẹn, vừa làm vừa nói cười vui vẻ với mọi người ở phía trước, Thư Thụy Anh thầm lẩm bẩm trong lòng: "Đúng là đứa vô tâm."
Hơn một tuần sau, ruộng bông bước vào giai đoạn quan trọng.
Đội trưởng đội sản xuất đã nói, bất cứ ai cũng không được phép xin nghỉ.
Năm nay sản lượng của đội sản xuất ngõ Nhung Hoa ra sao, tất cả đều trông chờ vào hai tháng cuối cùng.
Trời nóng như đổ lửa, sắp vào những ngày nóng nhất mùa hè.
Đứng giữa ruộng bông, Vân Yến tháo găng tay ra, nếu không tháo thì tay sắp nổi rôm sảy đến nơi.
Vấn đề hôm nay có chút nghiêm trọng, nụ bông trên cành bắt đầu rụng, chuyên gia của Nhà máy Dệt Bông số 4 đến xem, nói là do thừa dinh dưỡng.
Vân Yến ngồi xổm xuống chọc chọc vào đất, cô không hiểu những lý luận cao siêu của chuyên gia, nhưng nụ bông thừa dinh dưỡng đa phần đều khá to, còn những nụ trước mặt cô thì khác, nụ ra có kích thước bình thường, đất lại khô, có lẽ liên quan đến việc nhiệt độ tăng đột ngột mà lượng nước tưới không đủ.
Kiếp trước, để phân biệt được vải bông chất lượng cao, cô đã đi khảo sát các cơ sở trồng bông trên khắp cả nước. Trong đó có nghiên cứu viên giới thiệu về kỹ thuật trồng bông, so với hai mươi năm trước thì bây giờ đã tiên tiến hơn rất nhiều.
Nghe ý của chuyên gia ở đây, không những không tăng lượng nước tưới mà còn phải giảm bón phân, đây chẳng phải là muốn diệt chủng cả ruộng bông sao.
Chuyên gia của Nhà máy Dệt Bông số 4 vẫn đang thao thao bất tuyệt trước mặt mọi người, ai nấy đều không có văn hóa, chuyên gia nói gì thì họ nghe nấy.
Người đi cùng chuyên gia để ghi chép không ai khác chính là Vu Ấu Thanh.
Anh ta mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng, trông nho nhã, lịch sự. Trên sống mũi cao là một cặp kính gãy gọng, tay cầm một cuốn sổ ghi chép.
Đã mười mấy ngày anh ta không gặp Vân Yến, nhân danh đi cùng chuyên gia, anh ta muốn đến xem tình hình của cô.
Lần trước bị Thư Thụy Anh đuổi đi, trong lòng anh ta rất khó chịu, không muốn chủ động đến gần Vân Yến nữa.
Nhưng lại sợ Vân Yến quên mất mình, chìm đắm trong sự phấn khích khi được các đồng chí nam khác theo đuổi, thế nên anh ta mới giả vờ đến ruộng bông nơi Vân Yến làm việc.
Việc giúp chuyên gia ghi chép tình trạng ruộng bông là công việc thời vụ mà khu phố giao cho, nửa ngày được ba công điểm, ít đến đáng thương. Cộng thêm việc dạy thay ở lớp học ban đêm vào thứ hai, tư, sáu, một tháng kiếm được mười lăm, mười sáu đồng, so với công nhân chính thức của Nhà máy Dệt Bông số 4 thì thật sự quá t.h.ả.m hại.
