Con Đường Nhập Cung Thu Phục Thái Tử Sau Khi Sống Lại Của Ta - Chương 6

Cập nhật lúc: 26/06/2026 17:02

Biết tin này, ta cũng không ngạc nhiên. Hoàng thượng vốn là người cực kỳ bao che khuyết điểm, hắn có thể mắng Thái t.ử, nhưng người khác thì không.

Đêm đó, điều ta không ngờ tới là Hoàng thượng lại đến tẩm cung của ta.

Khi ta khoác áo ngoài đứng dậy hành lễ, trong lòng còn thấy hơi ngạc nhiên. Hắn chưa bao giờ ở lại chỗ ta.

"Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng."

Không có hồi đáp. Ta quỳ trên mặt đất, đầu gối lạnh buốt.

Ánh sáng trong điện lờ mờ.

Ta đang đoán ý định của hắn, thì giây sau, lại nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Hoàng thượng: "Hoàng hậu, lá gan của nàng lớn thật! Dám tư thông với Chu Giai trước khi vào cung!"

Khoảnh khắc lời nói rơi xuống, tựa như sấm sét giữa trời quang. Trực tiếp làm ta chấn động đến ngây người.

15

Ta nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Kiếp này, ta hoàn toàn không đính hôn với Chu Giai, dù hai nhà trước kia từng có ý này, nhưng hắn cứ thoái thác mãi, mối hôn sự này sớm đã tan tành rồi.

Uy áp của Đế vương nặng nề.

Sau lưng ta đổ mồ hôi lạnh, nhưng vẫn bình tĩnh nói: "Thần thiếp không hiểu ý của bệ hạ."

Giây sau, cằm ta bị người ta bóp c.h.ặ.t. Ta bị ép phải ngẩng đầu, đ.â.m sầm vào đôi mắt đầy lửa giận của Đế vương.

Giọng nói của nam nhân như được tôi trong băng: "Hôm nay Chu Giai công khai tố cáo nàng tư đức không giữ, chưa vào cung đã có đụng chạm da thịt với hắn ta, còn lấy khăn tay ra làm chứng. Vốn là muốn hắn ta cưới nàng, nhưng nàng lại tức giận vì hắn ta phá án làm lỡ hôn kỳ, tức giận quá mới vào cung, hắn ta nói nguyện chịu trách nhiệm với nàng, xin chỉ cầu trẫm phế Hậu!"

Không nam nhân nào chịu nổi chuyện như vậy, huống chi lại còn là Hoàng thượng!

Sắc mặt ta trắng bệch, không ngờ Chu Giai lại bất ngờ tấn công.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu như tia chớp. Chẳng lẽ, hắn ta cũng sống lại?

Tim ta đập cuồng loạn. Chu Giai là Đại lý tự Thiếu khanh vừa phá được kỳ án, phá án công chính, lên tiếng vì chính nghĩa. Một người nói thật nhiều rồi, thỉnh thoảng nói một câu dối, cũng sẽ bị coi là thật.

Huống chi, thế đạo này vốn khắt khe với nữ t.ử, một nữ t.ử bị nghi ngờ thanh bạch thì lấy tư cách gì làm Hoàng hậu?

Dù là vì thể diện, Đế vương cũng sẽ bí mật xử t.ử ta. Hắn ta đây là muốn mạng của ta!

Lòng dạ thật độc ác!

Gạt bỏ ý nghĩ muốn băm vằm Chu Giai ra vạn mảnh, ta cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, liều chế-t cũng phải tranh giành cho mình một đường sống: "Bệ hạ, trước khi thần thiếp xuất giá, quả thật có cho Chu Giai mượn một chiếc khăn, nhưng tuyệt đối không vượt quá giới hạn, nếu không dù thần thiếp có lá gan bằng trời cũng không dám vào cung!"

"Hơn nữa thần thiếp không đính hôn với hắn ta không phải vì hắn ta bận phá án, mà là vì hắn ta quá thân thiết với Chúc cô nương cải trang nam t.ử bên cạnh hắn ta. Nam chưa vợ nữ chưa chồng, khó bảo đảm không nảy sinh tình cảm, thần thiếp không muốn ăn bát cơm nửa sống nửa chín đó, nên mới chọn vào cung. Hơn nữa, nếu hắn ta thật sự có tình với thần thiếp, sao lại công khai xin chỉ phế Hậu, rõ ràng là muốn ép thần thiếp đi chế-t, mong Hoàng thượng minh xét!"

Nói đến cuối cùng, ta nước mắt giàn giụa. Từng giọt nước mắt lăn dài trên má, như thể chịu đựng nỗi oan ức tột cùng.

Trước mặt, sau khi nghe xong lời ta, sắc mặt Hoàng thượng vẫn rất trầm, nhưng không lên tiếng nữa.

Tim ta đập như trống trận, đá-nh bạo nắm lấy tay nam nhân, lúc này cũng không bận tâm nhiều nữa, khi ngước mắt nhìn lên trên lông mi vẫn còn vương giọt lệ: "Nếu bệ hạ không tin, thần thiếp nguyện hầu hạ bệ hạ... cũng có thể gọi ma ma nghiệm thân, chứng minh sự trong sạch của thần thiếp."

Nói đến cuối cùng, ta khó nhục nhã nhắm mắt lại.

Bất thình lình, tay bị nắm c.h.ặ.t lại, ta kinh hoảng ngẩng đầu, nhờ lực của Hoàng thượng mà đứng dậy.

Giọng nói trầm thấp của nam nhân gõ bên tai: "Trẫm tin Hoàng hậu."

Ta ngẩn người nhìn hắn, tim đập lỡ mất một nhịp.

16

Ta đã chuẩn bị tâm lý đêm nay thị tẩm để tự chứng minh sự trong sạch. Nhưng không ngờ, Hoàng thượng lại không làm gì cả, chỉ nằm cùng ta trên giường, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Ta đợi nửa ngày cũng không đợi được động tĩnh, lén liếc nhìn hắn một cái.

Hắn bị "cắm sừng" trước mặt quần thần mà lại thực sự tin ta như vậy sao?

Hay là, dự định tìm cái cớ khác để giế-t ta?

Dường như nhận ra ánh nhìn của ta, Hoàng thượng mở mắt, nhưng không quay đầu nhìn ta: "Sao thế?"

Ta lắc đầu, chợt nhớ ra gì đó, ngồi dậy, đưa tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho hắn: "Bệ hạ mệt rồi sao? Thần thiếp biết chút y thuật."

Đây là thứ ta tự học khi bị nhốt trong nội trạch ở kiếp trước. Nếu không thì tòa phủ đệ chế-t ch.óc và ánh mắt dị dạng kia đã đủ để ép ta chế-t rồi.

Ta xoa bóp vài cái, thần sắc Hoàng thượng rõ ràng khá hơn một chút. Thấy vậy, ta càng xoa bóp hăng hái hơn.

Trước kia nghe người ta nói, Hoàng thượng say mê chính sự, một ngày có mười canh giờ đều đang xem tấu chương. Con nối dõi của hắn tuy ít, nhưng chính tích nổi bật. Bách tính dưới sự cai trị của hắn an cư lạc nghiệp, Đại Yên biển lặng sông trong. Người như vậy, là người khiến ta từ tận đáy lòng kính trọng.

Không biết xoa bóp bao lâu, ta tưởng Hoàng thượng đã ngủ rồi, chậm rãi thu tay về, định đi ngủ, thì nghe nam nhân lên tiếng: "Nàng và Chu Giai có thù à?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Con Đường Nhập Cung Thu Phục Thái Tử Sau Khi Sống Lại Của Ta - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD