Con Đường Rửa Oan Của Tạ Chiêu Vân - Chương 7
Cập nhật lúc: 11/09/2026 17:01
Thu Bình chính là ám tuyến thiên t.ử cài trong Ngụy phủ.
Ta cố ý diễn màn trộm hổ phù lớn như vậy, chỉ để toàn bộ sự chú ý của Ngụy Sở Cuồng bị ghim c.h.ặ.t vào địa lao.
Quả nhiên, hắn dồn toàn bộ tâm trí vào việc thẩm vấn ta.
Cùng lúc ấy, Thu Bình nhân hỗn loạn lấy được kim đao và tướng lệnh của Ngụy Sở Cuồng, cưỡi khoái mã chạy thẳng tới Lăng Xuyên.
Kim đao như người đích thân tới, tướng lệnh có thể điều binh như thường.
Thu Bình mang tới cho Tề Vương một phong thư giả, trong thư viết rằng hổ phù Kỳ Sơn đã mất, Ngụy Sở Cuồng e rằng không thể chờ thêm nữa, đại quân đã xuất phát tới Hắc Sơn Cốc cứu giá.
Tề Vương vốn đang chờ đúng lúc thiên t.ử bị vây c.h.ế.t ở Hắc Sơn Cốc, kinh thành trống rỗng.
Nghe nói Ngụy Sở Cuồng dẫn quân tới cứu, hắn nhất định sẽ phái mười vạn quân Lăng Xuyên giữa đường ngăn chặn, tránh để con mồi sắp tới tay lại vuột mất.
Mà chỉ cần quân Lăng Xuyên rời khỏi cửa núi, chúng sẽ tự chui vào bẫy.
Năm xưa, một chi của tam thúc ta đã theo di kế của phụ thân, giả c.h.ế.t trốn vào núi. Trong tay họ vẫn giữ mật chiếu của thiên t.ử, ẩn nhẫn cho tới hôm nay.
Mười vạn quân Lăng Xuyên vừa tiến vào sơn cốc đã bị phục binh Tạ gia đ.á.n.h cho trở tay không kịp, cuối cùng toàn bộ bị thu phục, biên nhập dưới quyền.
Có thêm mười vạn quân sinh lực, tàn quân của thiên t.ử đang bị vây trong Hắc Sơn Cốc lập tức thừa thế phá vây, đại phá quân địch.
Trong thành Kỳ Sơn, những tướng lĩnh trước đây bị Ngụy Sở Cuồng âm thầm hạ d.ư.ợ.c khống chế cũng đã nhận được giải d.ư.ợ.c, lần lượt tỉnh táo, dẫn quân bản bộ phản công phủ tướng quân.
Đến buổi chiều ngày thứ ba trong địa lao, Ngụy Sở Cuồng nổi giận đùng đùng đẩy cửa lao, mạnh tay ném Nhạc Xảo Nghi vào trong.
Tóc nàng rối tung, trên má in rõ năm dấu tay.
“Mang t.h.a.i giả! Nàng lại dám cùng tên ám tuyến kia lừa ta!”
Ngụy Sở Cuồng giận đến mắt đỏ ngầu.
Đúng vậy, cái t.h.a.i là giả.
Đây vốn là ván cờ ba bên giữa ta, Nhạc Xảo Nghi và Thu Bình đã sắp đặt từ trước.
Nhạc Xảo Nghi giả vờ có thai, mới có cớ đường đường chính chính tới quân doanh, phối hợp hoàn tất toàn bộ kế hoạch thu lưới.
Bên ngoài tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời.
Ngụy Sở Cuồng biết đại thế đã mất, đột nhiên rút đoản đao, kề sát lưỡi đao lên cổ Nhạc Xảo Nghi.
“Thôi vậy! Xảo Nghi, nàng cùng ta c.h.ế.t!”
Ba tiếng xé gió liên tiếp vang lên.
Ba mũi tên phá không bay tới.
Một mũi xuyên qua cổ tay cầm đao của hắn, hai mũi còn lại ghim xuyên bàn tay kia và một chân, khiến hắn lập tức mất sức chống cự.
Một thanh niên tướng quân khoác huyền giáp, bước qua ánh lửa đi vào địa lao.
Nhạc Xảo Nghi ngây người nhìn hắn hồi lâu, sau đó bật khóc:
“Ca ca! Thật sự là huynh!”
Người tới chính là Nhạc Vân Hy đã mất tích nhiều năm.
Trong trận chiến Tùng Lâm Pha năm ấy, Ngụy Sở Cuồng cấu kết với Tề Vương, dẫn quân của Nhạc Vân Hy lọt vào vòng vây, sau đó còn âm thầm hạ độc, muốn nhổ cỏ tận gốc.
Nhạc Vân Hy trọng thương rơi xuống vách núi, được nhị ca ta là Tạ Trì cứu lên từ khe núi.
Hai người từ đó mai danh ẩn tính, ẩn mình nơi núi hoang, nhẫn nhịn cho tới tận hôm nay.
Nhạc Vân Hy dẫn quân phòng thủ Kỳ Sơn đ.á.n.h thẳng tới Lăng Xuyên.
Tề Vương mất sạch binh lực, bại trận bị bắt.
Thái hậu ở kinh thành mất đi chỗ dựa, quyền thế hoàn toàn sụp đổ, tự xin tới hoàng lăng thủ mộ cho tiên đế.
Tề Vương chính là con ruột của Thái hậu.
Án cũ Tạ gia thông địch cuối cùng cũng được bình phản.
Phụ thân cùng các huynh trưởng c.h.ế.t oan đều được khôi phục danh dự, những tộc nhân lưu lạc khắp nơi cũng có thể đường đường chính chính trở về cố thổ.
Toàn môn Ngụy gia bị xử trảm.
Ngụy Sở Cuồng nhiều tội cộng lại, chờ đến mùa thu xử quyết.
Phong ba cuối cùng cũng lắng xuống.
Nhạc Xảo Nghi giải trừ hôn ước với Ngụy gia. Thiên t.ử thương nàng gặp nhiều tai họa, ban cho nàng phủ đệ và ruộng tốt, đủ để cả đời không lo cơm áo.
Trong sân, hoa rơi lả tả theo gió.
Ta thu dọn một bọc hành lý đơn giản, đứng cạnh xe ngựa chuẩn bị lên đường.
Nhạc Xảo Nghi đỏ mắt đuổi ra ngoài, hai tay siết c.h.ặ.t lấy tay áo ta, rất lâu cũng không chịu buông:
“Thanh Vu… không, Chiêu Vân. Ngươi đừng đi có được không? Ta nuôi ngươi cả đời.”
Ta nhìn nàng, không nhịn được bật cười trêu:
“Bây giờ người đã là một tiểu phú bà rồi, biết đâu sau này trong phủ còn xuất hiện thêm một vị thiếu niên tướng quân nữa.”
Mặt nàng lập tức đỏ lên, đưa tay véo ta một cái.
Ta cười một lúc rồi mới dần thu lại ý cười, nhìn nàng thật lâu, sau đó nhẹ giọng nói:
“Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tan. Ta phải tới kinh thành đón tỷ tỷ.”
Nhạc Xảo Nghi nghe vậy, vành mắt càng đỏ hơn:
“Nhất định phải quay lại thăm ta.”
Ta gật đầu.
“Nhất định.”
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, từng vòng bánh xe đưa ta rời khỏi viện, rời khỏi Nhạc phủ, cũng rời khỏi những năm tháng phải mai danh ẩn tính, cúi đầu sống dưới thân phận của một tội nô.
Ta quay lưng về phía nàng, giơ tay vẫy một cái thật cao.
Ánh mặt trời hôm ấy vừa đẹp.
Mối oan cũ của Tạ gia cuối cùng cũng đã được rửa sạch, những người c.h.ế.t oan đã có thể lấy lại thanh danh, những người còn sống cũng có thể đường đường chính chính trở về cố thổ.
Còn con đường phía trước của ta, từ nay không còn là con đường do kẻ khác ép buộc hay sắp đặt nữa.
Đó là một khoảng trời mới mà chính ta đã từng bước, từng bước một giành lấy cho mình.
hết
