Con Gái Của Gã Đồ Tể Bán Thịt - Chương 3
Cập nhật lúc: 25/07/2026 10:00
Mấy câu nói đã biến một chủ mẫu như ta thành kẻ keo kiệt hẹp hòi, còn nàng ta lại trở thành kẻ xót thương hạ nhân.
Ta tự tay hầm bát canh hạt sen mà Thẩm Tri Hủ thích nhất mang tới thư phòng, nàng ta lúc nào cũng có thể xuất hiện đúng lúc, đỡ lấy hộp thức ăn rồi cười bảo: “Tỷ tỷ bận rộn cả buổi rồi, mau nghỉ ngơi đi. Đại nhân dạo này xử lý công việc bực bội trong người, muội có đặc biệt hầm chút tì bà lộ thanh mát, bát canh hạt sen của tỷ tỷ ngọt ngấy thế này, sợ là không hợp khẩu vị của đại nhân đâu.”
Chẳng chờ ta lên tiếng, nàng ta đã gạt bát canh hạt sen của ta sang một bên, bê chén canh của mình tới trước mặt Thẩm Tri Hủ.
Thẩm Tri Hủ chỉ nghĩ nàng ta chu đáo nên cười nhận lấy, còn khen nàng ta cẩn thận, hoàn toàn không nhìn thấy bàn tay đang sững lại giữa không trung của ta.
Điều làm ta đau lòng hơn cả là mỗi khi ta muốn tìm Thẩm Tri Hủ nói chuyện, muốn hỏi chàng xem có biết những chuyện chướng khí mù mịt trong phủ này hay không.
Nhưng chàng hoặc là bận rộn ở nha môn tới tận khuya, hoặc là vừa về phủ đã chui tợn vào viện phụ cùng Mộc Linh Chi nói chuyện đ.á.n.h cờ, đến cả thời gian giáp mặt ta cũng ít đến tội nghiệp.
Ta giống như một người ngoài, thủ hối cái viện chính trống trãi này, nhìn hai người họ xướng họa hòa hợp, sống hệt như một cặp phu thê thực thụ.
Cọng rơm cuối cùng làm đè bẹp ta là ở phòng sổ sách.
Hôm đó ta tới phòng sổ sách để đối chiếu chi tiêu sinh hoạt trong tháng này, vừa vén rèm cửa lên đã thấy Mộc Linh Chi đang ngồi chễm chệ ở vị trí của chưởng quỹ sổ sách, tay cầm sổ sách tổng của phủ, đang cúi đầu lật xem.
Lão chưởng quỹ đứng bên cạnh mặt đầy vẻ khó xử, đến một câu cũng không dám cất lời.
Máu trong người ta tức thì xông thẳng lên đỉnh đầu.
Quyền quản lý tài chính trong Thẩm gia này từ ngày ta gả về đây vẫn luôn do ta nắm giữ.
Ngay cả Thẩm Tri Hủ cũng chưa bao giờ vượt mặt ta mà trực tiếp cho người động vào đồ đạc ở phòng sổ sách.
“Ai cho phép ngươi đụng vào những thứ này?” Ta lạnh giọng bước vào, đặt bộp tay lên cuốn sổ sách trong tay nàng ta.
Mộc Linh Chi như thể giật mình nảy người, giật phắt dậy làm cuốn sổ sách trong tay “bạch” một tiếng rơi tọp xuống đất, viền mắt tức thì đỏ hoe, sợ hãi nhìn ta: “Tỷ... tỷ tỷ bớt giận... Là... là đại nhân bảo muội tới giúp đỡ. Chàng nói dạo này tỷ tỷ vất vả, muội trước đây ở nhà từng trông nom cửa hàng nên hiểu chút việc sổ sách, liền bảo muội tới san sẻ cùng tỷ tỷ.”
“San sẻ?” Ta tức đến hóa cười, cúi người nhặt sổ sách lên đập mạnh xuống bàn, “Chủ mẫu Thẩm gia ta còn chưa c.h.ế.t, đến lượt một thiếp thất tới quản lý sổ sách tổng của chủ nhà sao? Mộc Linh Chi, ngươi nhìn lại bản thân mình đi!”
“Tỷ tỷ, muội không có... Muội chỉ muốn giúp đỡ thôi...” Nước mắt nàng ta rơi lã chã, giơ tay ra định nắm lấy tay áo ta để giành lại sổ sách.
Ta gạt phắt tay nàng ta ra, do không khống chế được lực nên nàng ta lảo đảo lùi lại hai bước rồi ngã chổng vó xuống đất. Thế là hay rồi, nàng ta gào khóc càng t.h.ả.m thiết hơn.
Tiếng khóc lớn đến mức gần như truyền khắp cả tiền viện, miệng không ngừng rên rỉ “tỷ tỷ tha mạng, muội không dám nữa”.
Hạ nhân lập tức vây quanh lại, ngay cả hàng xóm láng giềng ngoài cửa phủ cũng xúm lại ghé đầu nhìn ngó, tiếng bàn ra tán vào truyền cả vào trong.
Đúng lúc này, Thẩm Tri Hủ trở về.
Chàng vừa ngẩng lên đã thấy Mộc Linh Chi đang ngã dưới đất khóc không thành tiếng, cùng với ta đang đứng bên bàn mặt đầy giận dữ, sắc mặt chàng tức thì đen sầm lại.
Chàng rảo bước tới nâng Mộc Linh Chi dậy, quay sang quát mắng ta gay gắt: “Tô Khinh Nhĩ! Cô náo loạn đủ chưa! Náo đến mức để hàng xóm láng giềng tới xem trò cười của Thẩm gia chúng ta, cái nhà này còn do Thẩm Tri Hủ ta làm chủ nữa không!”
“Ta náo loạn?” Ta không thể tin nổi nhìn chàng, chỉ tay vào cuốn sổ sách: “Thẩm Tri Hủ, chàng nhìn xem nàng ta đang làm gì! Ta là chủ mẫu, đến cả tư cách quản lý thiếp thất vượt quyền cũng không có nữa sao?”
“Linh Chi quản sổ sách là ý của ta!” Chàng chẳng cần suy nghĩ đã chắn ngay trước mặt Mộc Linh Chi, trong giọng nói tràn ngập sự thiếu kiên nhẫn: “Nàng ấy vốn là con gái nhà giàu, quản lý sổ sách thành thạo hơn cô nhiều, để nàng ấy giúp cô san sẻ thì có gì sai? Cô nhất thiết phải hống hách ép người, không dung nổi nàng ấy như thế sao?”
Ta chỉ thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như bị ai xé ra một đường, gió lạnh xè xè lùa vào trong.
Ta cười, cười đến mức nước mắt chực trào: “Thẩm Tri Hủ, học vấn của chàng chữ nghĩa trôi hết xuống ruột ch.ó rồi sao? Ta là chính thê của chàng, nàng ta là thiếp thất của chàng, bây giờ nàng ta vượt quyền cướp quyền của ta, chàng không giúp ta mà lại đi giúp nàng ta mắng ta? Chàng còn có lương tâm hay không!”
“Đủ rồi!” Mặt chàng xanh lét, bị ta mắng trước mặt hạ nhân và hàng xóm khiến mặt mũi hoàn toàn không còn chỗ giấu, “Mọi người đều là người một nhà, việc gì phải vì chút chuyện nhỏ này mà tính toán chi ly? Cô nhìn lại dáng vẻ hiện tại của mình xem! Thô bỉ thấp kém! Còn đâu nửa phần thể diện của đương gia chủ mẫu!”
Thô bỉ thấp kém.
Bốn chữ này như một lưỡi đao tẩm độc, đ.â.m mạnh vào tim ta.
