Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 101
Cập nhật lúc: 02/05/2026 00:52
“Nhưng Vân Nghị ngày hôm nay ngoài việc ra ngoài mua kẹo buổi sáng, hầu như đều ở bên cạnh Ôn Ngọc Hoa, khiến họ không có cơ hội ra tay.
Một vài kẻ rảnh rỗi đã âm thầm mai phục gần nhà họ Ôn, đợi Vân Nghị đi lẻ để có thể dạy dỗ anh ta một trận ra trò.”
Trong lúc chờ đợi, người này đã nhìn thấy cảnh Vân Nghị đi đỡ Hồ Lợi và bị Hồ Lợi đẩy ra.
Cộng thêm việc Hồ Lợi lúc đó đang rất tức giận, không cho Vân Nghị một sắc mặt tốt.
Anh ta liền tưởng rằng Hồ Lợi cũng giống như mình, đến nhà họ Ôn để đòi lại công bằng cho Trang Thái Phượng từ tay Vân Nghị.
Lúc đó, anh ta còn âm thầm cổ vũ cho Hồ Lợi, khen anh ta có dũng khí.
Kết quả là, vừa quay đi Hồ Lợi đã gãy xương nằm viện rồi.
Xâu chuỗi các nguyên nhân hậu quả trước sau lại, người này rút ra kết luận Hồ Lợi đến nhà họ Ôn trả thù nhưng không địch nổi Vân Nghị nên bị Vân Nghị phản sát.
Thế là, anh ta tức giận đi tìm bạn bè, nhờ đối phương giúp mình mai phục Vân Nghị.
Bạn của anh ta sợ không chắc chắn lại đi tìm thêm bạn nữa.
Tin tức cứ như vậy người này truyền người kia, lan rộng ra trong một phạm vi nhỏ.
Bản thân Vân Nghị không hay biết gì về chuyện này cả.
Lúc này anh đang ngồi ngay ngắn song song với Ôn Ngọc Hoa trước gương, để Ôn Ngọc Hoa vẽ tranh cho mình đấy.
Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của họ.
Không có máy ảnh, Ôn Ngọc Hoa lại không thể ra khỏi núi cùng Vân Nghị đến tiệm chụp ảnh, cuối cùng Ôn Ngọc Hoa đã nghĩ ra cách hay là vẽ một bức tranh chung.
Tài hội họa của Ôn Ngọc Hoa rất cừ, một bức phác họa chì đơn giản qua tay cô trông chân thực như người thật vậy, khiến Vân Nghị thích vô cùng.
Biết vẽ tranh thật là tốt!!
Vân Nghị quyết định sẽ học vẽ tranh từ Ôn Ngọc Hoa cho thật tốt, và sau này sẽ làm họa sĩ cho Ôn Ngọc Hoa cả đời!
Những ngày tiếp theo, Ôn Ngọc Hoa trải qua trong kỳ nghỉ dưỡng bệnh, còn Vân Nghị thì trải qua trong việc học tập.
Vân Nghị thực sự rất ham học, cũng vô cùng thông minh.
Trước đây anh không có thời gian đến trường, giờ có người dạy lại có thời gian học, anh liền học rất nghiêm túc.
Ôn Ngọc Hoa thấy Vân Nghị nỗ lực như vậy, tiến bộ lại cực kỳ rõ rệt, liền cảm thấy vô cùng có thành tựu khi làm cô giáo.
Đợi đến khi người của phòng tài vụ cũng đến tìm Ôn Ngọc Hoa để hỏi bài, Ôn Ngọc Hoa lại dạy thấy cực kỳ tốn sức, Vân Nghị ngồi dự thính mà học được ngay, còn có thể thay Ôn Ngọc Hoa dạy người khác, cô lại càng thêm tán thưởng Vân Nghị.
Vân Nghị có thể thay Ôn Ngọc Hoa giảng bài, còn có thể dạy được cả những người mà Ôn Ngọc Hoa dạy không nổi.
Ôn Ngọc Hoa lập tức vui vẻ tăng thêm tiết học cho Vân Nghị.
Kỹ năng nhiều không bao giờ là thừa, kiến thức kế toán cũng phải tranh thủ mà học.
Biết rằng cầm b-út dễ thăng tiến, Ôn Ngọc Hoa còn dạy Vân Nghị viết báo cáo, và bắt anh luyện viết chữ b-út máy.
Thời gian mỗi ngày của Vân Nghị được Ôn Ngọc Hoa sắp xếp kín mít, anh cứ thế cùng Ôn Ngọc Hoa ở lì trong nhà, không hề ra ngoài.
Anh không ra ngoài, những kẻ muốn tìm rắc rối cho anh không thể cứ mai phục anh mãi được, dần dần cũng giải tán bớt một phần.
Những kẻ còn lại chưa đi chính là những người si mê Trang Thái Phượng đến tận cùng.
Trang Thái Phượng dạo gần đây không còn cười nữa rồi.
Để cô có thể nở nụ cười trở lại, những chàng trai mười sáu mười bảy tuổi đó một lòng muốn thu dọn Vân Nghị.
Ở cái tuổi này, con trai vốn dĩ bốc đồng, nhiệt huyết, làm việc không tính toán hậu quả, lại rất đoàn kết và đầy hăng hái.
Mấy chàng trai trong túi thủ sẵn gạch, hễ có việc hay không có việc gì cũng lượn lờ trước cửa nhà họ Ôn, cũng không gây ra sự chú ý của mọi người.
Nhà họ Ôn ở tầng một, ngày ngày người qua kẻ lại tấp nập.
Có ai đến đây đợi người thì cũng sẽ dừng lại trước cửa nhà họ Ôn, nên chẳng ai thấy họ có vấn đề gì.
Thì có thể có vấn đề gì chứ?
Đều là những người quen cũ sống cùng nhau bao nhiêu lâu nay rồi.
Khu mỏ từ trước tới giờ chưa từng xảy ra chuyện gì lớn, nên mọi người đều rất mất cảnh giác.
Tai nạn xảy ra vào ngày hai mươi tháng tám.
Hôm đó là ngày Vân Nghị nhận được thông báo lên thành phố để nhận giấy báo nhập ngũ và vé tàu hỏa.
Cuối cùng cũng toại nguyện được đi lính, Vân Nghị vui mừng đến mức đi đứng cũng hăng hái hẳn lên.
Ôn Ngọc Hoa và mọi người cũng rất mừng cho Vân Nghị.
Để chúc mừng, An Tiểu Hoa còn dậy thật sớm gói sủi cảo cho Vân Nghị.
Sau khi ăn một bữa sủi cảo nhân toàn thịt ngon lành, Vân Nghị trong tiếng chúc phúc của Ôn Ngọc Hoa và mọi người, khí thế bừng bừng đạp xe xuất phát.
Nhưng đi chưa được bao xa.
Vừa mới ra khỏi khu tập thể của khu mỏ, đi đến một con đường nhỏ hẻo lánh, Vân Nghị đã bị bao vây.
Những kẻ chặn đường chính là đám thanh niên đã mai phục Vân Nghị suốt mấy ngày nay.
Vừa mới giáp mặt, chẳng đợi Vân Nghị hỏi, họ đã vội vàng bắt đầu mắng c.h.ử.i.
“Đồ nói dối!
Đồ nịnh bợ!
Đồ hại người!
Đồ nhát gan!
Đồ hèn nhát!
Có bản lĩnh thì anh cứ việc ở lì trong nhà cả đời đi!!”
“Dám hại Trang Kiến Nghiệp, anh đi ch-ết đi!!”
…
Cảm xúc bị kìm nén cuối cùng cũng tìm được lối thoát.
Những chàng trai đang giận dữ đồng loạt dũng mãnh xông về phía Vân Nghị.
Mục đích của họ là dạy cho Vân Nghị một bài học nhớ đời, nên ra tay dĩ nhiên không hề nương tay.
Gần như ngay lập tức, không để Vân Nghị có thời gian phản ứng, họ đã vung gạch lên.
Vân Nghị cũng không định giải thích hay đạo lý gì với họ.
Chuyện bị chặn đường thế này anh không biết đã trải qua bao nhiêu lần từ nhỏ đến lớn rồi.
Những lúc thế này, lời nói là thứ vô dụng nhất.
Lúc này chính là phải đ.á.n.h, phải đ.á.n.h trả thật mạnh tay.
Đánh cho đám người đến khiêu khích này tâm phục khẩu phục, khiến họ sợ anh, thì lời anh nói ra sau đó mới có trọng lượng hơn nhiều.
Vứt xe đạp sang một bên, trước tiên là quật ngã một đám lớn.
Tiếp theo xông tới cướp lấy v.ũ k.h.í trong tay một người, Vân Nghị bắt đầu “tàn sát" dữ dội.
Nói về đ.á.n.h nhau hội đồng, Vân Nghị tuyệt đối là dân chuyên nghiệp.
Những khó khăn ở làng họ Vân, rồi cả những vụ đen ăn đen ở chợ đen, đều là do một tay Vân Nghị dùng nắm đ.ấ.m mà dẹp loạn.
Đám thiếu niên ở khu mỏ này, nếu không phải vì cậy đông người thì đến một hiệp cũng chẳng cầm cự nổi.
Họ trông thì có vẻ đầy m-áu chiến nhưng đ.á.n.h nhau lại chẳng có bài bản gì cả.
Vân Nghị nắm đ.ấ.m cứng, khí thế đủ mạnh, lúc đ.á.n.h nhau ra tay lại đủ ác.
Sau khi anh lạnh lùng đập ngất hai người, lại đá què thêm hai người nữa, số còn lại liền sợ hãi.
Trong mắt họ, Vân Nghị còn đáng sợ hơn cả ác quỷ.
Thấy người ngã xuống càng lúc càng nhiều, sợ Vân Nghị đại thắng sẽ g-iết người diệt khẩu, những chàng trai nhát gan vứt bỏ đồng đội, vừa khóc vừa chạy trối ch-ết.
Anh ta gào khóc chạy về khu mỏ cầu cứu.
“Cứu mạng với, cứu mạng với!!!
Vân Nghị g-iết người rồi!!!”
Chạy về khu mỏ gặp được người quen, anh ta như bắt được vàng, lập tức quỵ xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa bắt đầu mách lẻo.
Người bị anh ta chặn lại không hiểu chuyện gì, lờ mờ vội vàng tập hợp nhân lực định đi đến con đường nhỏ cứu người.
Động tĩnh họ gây ra không hề nhỏ, Ôn Ngọc Hoa đang ở nhà tập thái cực quyền, chưa đi làm, cũng đã nghe thấy rồi.
