Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 118

Cập nhật lúc: 02/05/2026 00:56

“Tỉnh lại đi!!

Chính anh đã nói với tôi rằng dưa hái xanh không ngọt mà!

Hồ Lợi, anh mau tỉnh lại đi!!

Chúng ta là bạn tốt, tôi không muốn anh giống như tôi, rước lấy một kết cục đau lòng.

Cái gì nên buông tay thì hãy buông tay đi, không phải của mình thì anh có cưỡng cầu cũng vô ích."

Đổng Tuyết nén nước mắt, khuyên Hồ Lợi kết thúc sự chờ đợi vô vọng của anh ta.

Người chung tình mà trao nhầm tình cảm thì đúng là một t.h.ả.m họa.

Nếu Hồ Lợi cứ tiếp tục cố chấp, anh ta sẽ chỉ càng lún càng sâu, tổn thương càng lớn.

Cho dù Ôn Ngọc Hoa không xấu xa như Trang Kiến Nghiệp, nhưng cô ấy không yêu Hồ Lợi, điều đó đối với Hồ Lợi cũng là một tổn thương vô cùng lớn.

Đến cả Đổng Tuyết cũng hiểu được đạo lý này, Hồ Lợi sao có thể không hiểu chứ.

Nở một nụ cười lạc lõng, Hồ Lợi vỗ vai Đổng Tuyết đầy u sầu rồi nói:

“Tôi từ bỏ Ôn Ngọc Hoa thì làm được cái gì?

Từ bỏ cô ấy đồng nghĩa với việc từ bỏ chính mình, từ bỏ việc trở về thành phố, vậy tôi còn là Hồ Lợi nữa không?

Vậy nên, cứ thế đi.

Cho dù cả đời không nhận được sự đáp lại, thích một người ưu tú và tốt đẹp như cô ấy cũng khiến tôi cảm thấy rất vui vẻ."

Trong lời nói của Hồ Lợi tràn đầy sự chua xót.

Đổng Tuyết nhìn Hồ Lợi lạc lõng như vậy, rồi lại nghĩ đến bản thân mình, không kìm được lại bắt đầu khóc lớn.

Hu hu hu, sao họ lại t.h.ả.m hại như vậy chứ?

Tại sao họ cứ nhất định phải yêu mà không được đáp lại, sống vất vả như vậy?

Đổng Tuyết nghĩ không thông, lòng cô ta đau khổ đến muốn ch-ết đi cho xong.

Hồ Lợi thấy Đổng Tuyết khóc sưng cả mắt, khản cả giọng, cũng bắt đầu khuyên cô ta hãy nghĩ thoáng ra.

Những chuyện không hay đã xảy ra rồi, Đổng Tuyết mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt thì có tác dụng gì chứ?

“Mau ch.óng vượt qua đi thôi, chỉ có giữ vững sự nghiệp thì tương lai của cô mới có thể xoay chuyển được.

Nếu cô cứ chìm đắm mãi trong nỗi đau mà bỏ bê học hành, thì sau này cô chỉ có t.h.ả.m hại hơn thôi.

Đổng Tuyết, hãy phấn chấn lên.

Đàn ông mất rồi có thể tìm người khác, nhưng sự nghiệp mà mất đi thì chưa chắc đã có cơ hội tìm lại được đâu.

Cô lẽ nào muốn sau này chẳng làm nên trò trống gì, để Trang Kiến Nghiệp nói hắn ta cảm thấy may mắn vì đã chia tay với cô sao?"

Lời an ủi của Hồ Lợi như nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim Đổng Tuyết, khiến cô ta càng thêm đau lòng.

Cô ta đã t.h.ả.m hại đến mức này rồi mà còn không được khóc cho thỏa thích, thế gian này còn thiên lý hay không?

Hu hu hu...

Điều còn không có thiên lý hơn nữa là, cô ta cảm thấy Hồ Lợi nói đúng.

Không vì cái này thì cũng vì cái kia.

Nếu cô ta cứ thế gục ngã, càng sống càng thụt lùi, thì Trang Kiến Nghiệp chẳng phải sẽ cười ch-ết sao?!

Đổng Tuyết nhất định không thể chấp nhận việc sau này mình thua kém Trang Kiến Nghiệp!

Bất kể là sự nghiệp, tình yêu hay gia đình, cô ta đều phải mạnh hơn Trang Kiến Nghiệp gấp trăm lần!

Biến đau thương thành sức mạnh, Đổng Tuyết vừa khóc vừa ăn cơm.

Cô ta nhất định phải ăn uống đầy đủ, mau ch.óng phấn chấn trở lại.

Cô ta không thể mất đi tình yêu rồi lại mất luôn cả sự nghiệp.

Vì chuyện ly hôn mà cô ta đã xin nghỉ phép rất lâu rồi.

Bỏ lỡ nhiều bài vở như vậy, ngày mai cô ta nhất định phải quay lại trường học, nỗ lực học tập!

Cô ta không thể thua!

Cô ta phải cho tất cả mọi người biết rằng, Trang Kiến Nghiệp dám có lỗi với cô ta là một tổn thất to lớn của hắn ta!!

Đổng Tuyết ăn ngấu nghiến, vì ăn quá nhanh nên đã vài lần bị nghẹn, bị sặc.

Nhưng cô ta không dừng lại.

Coi cái màn thầu như tên bội bạc Trang Kiến Nghiệp, Đổng Tuyết c.ắ.n từng miếng từng miếng đầy hằn học.

Dáng vẻ ăn uống có t.h.ả.m hại đến đâu cũng không quan trọng.

Chuyện t.h.ả.m hại nhất, đau đớn nhất cô ta đã vượt qua được rồi, những chuyện nhỏ nhặt khác thì có tính là gì?

Đổng Tuyết nước mắt chan màn thầu, ăn mà thấy đắng chát cả miệng.

Người nhà họ Đổng chẳng hề chê bai dáng vẻ ăn uống của Đổng Tuyết, thấy cô ta cuối cùng cũng chịu ăn uống hẳn hoi, họ vô cùng biết ơn Hồ Lợi.

Lương Tiểu Liên – người mà tóc đã bạc đi rất nhiều, gương mặt cũng già nua đi trông thấy – nắm c.h.ặ.t lấy tay Hồ Lợi, đôi mắt đỏ hoe liên tục nói lời cảm ơn anh ta.

“Cảm ơn, cảm ơn, thực sự quá cảm ơn cậu."

Một tấm lòng người mẹ hiền từ khiến Hồ Lợi – người đã xa nhà nhiều năm – cũng cảm thấy vô cùng xúc động.

Xa nhà nhiều năm, Hồ Lợi cũng nhớ nhà.

Chẳng biết trong cuộc đời này, anh ta còn có thể trở về thành phố được không?

Chẳng vì điều gì khác, chỉ vì để được về đoàn tụ với gia đình, Hồ Lợi cũng phải tiếp tục theo đuổi Ôn Ngọc Hoa.

Anh ta tuyệt đối không được từ bỏ, từ bỏ Ôn Ngọc Hoa thì anh ta thực sự chẳng còn hy vọng gì ở nông thôn nữa.

Mang theo tâm trạng u sầu, Hồ Lợi nhận lời mời nhiệt tình của Lương Tiểu Liên, ăn một bữa cơm trưa tại nhà họ Đổng.

Ăn xong, anh ta canh thời gian bước ra khỏi nhà họ Đổng, tình cờ gặp đúng lúc Vân Nghị đi ra đổ r-ác.

“Đồng chí Vân, lâu rồi không gặp."

Hồ Lợi chủ động chào hỏi Vân Nghị trước.

“........."

Vân Nghị – người bị “gặp tình cờ" – cảm thấy ngày mai mình có thể đổi giờ đi đổ r-ác được rồi.

Sao cứ hết người này đến người khác thích chặn đường mình ở đây vậy?

Cũng may hiện tại là cuối tháng hai, nhiệt độ rất thấp, bãi r-ác ở đây gần như không có mùi hôi, nếu không Vân Nghị thực sự chẳng muốn tiếp chuyện Hồ Lợi.

“Lâu rồi không gặp."

Vân Nghị khách sáo gật đầu chào Hồ Lợi, rồi đi thẳng vào vấn đề:

“Anh tìm tôi có việc gì không?"

“Có, tôi muốn nói cho cậu biết là tôi thích Ôn Ngọc Hoa, cực kỳ, cực kỳ thích.

Nếu cậu không thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy, xin cậu hãy buông tay kịp lúc, Ôn Ngọc Hoa xứng đáng có được một người đàn ông tốt hơn."

Vân Nghị thẳng thắn, Hồ Lợi cũng chẳng thèm vòng vo.

Anh ta trực tiếp hạ chiến thư với Vân Nghị.

Anh ta nhìn Vân Nghị với ánh mắt tràn đầy tinh thần chiến đấu, như muốn dùng ánh mắt để nói cho Vân Nghị biết rằng, anh ta thích Ôn Ngọc Hoa, và sẽ không bao giờ buông tay.

Hồ Lợi tưởng rằng anh ta nói như vậy thì Vân Nghị chắc chắn sẽ lo lắng, hoặc phẫn nộ cảnh cáo anh ta rằng sau này hãy tránh xa Ôn Ngọc Hoa ra.

Dùng lý lẽ để thuyết phục là điều không thể.

Nếu có ai nói chuyện với anh ta như vậy, Hồ Lợi chắc chắn sẽ không vui.

Người phụ nữ của anh ta chỉ có thể là của anh ta.

Kẻ khác dám tơ tưởng, anh ta sẽ dám đ.á.n.h trả.

Nhưng Vân Nghị không hề nổi trận lôi đình, cũng chẳng hề đ.á.n.h người.

Vân Nghị nhàn nhạt liếc nhìn Hồ Lợi một cái, thản nhiên nói:

“Không phiền anh phải bận tâm.

Vợ của tôi, tôi sẽ chăm sóc tốt.

Còn anh, tôi hy vọng anh chỉ làm phiền tôi thôi, đừng làm thêm chuyện gì đáng ghét khác nữa.

Việc anh thích là việc của anh.

Anh đừng có cậy vào sự yêu thích đó mà làm ra chuyện gây tổn thương cho người khác."

Chuyện Hồ Lợi theo đuổi Ôn Ngọc Hoa, cô chưa từng nhắc với Vân Nghị.

Nhưng sự thù địch lộ rõ của Hồ Lợi đối với Vân Nghị trong lần đầu gặp mặt, cậu vẫn nhớ rất rõ.

Bây giờ Hồ Lợi đến gây sự, Vân Nghị cũng chỉ có cảm giác “thì ra là vậy".

Làm gì có sự nhắm vào vô duyên vô cớ chứ?

Không phải thích Ôn Ngọc Hoa thì Hồ Lợi sao lại hết lần này đến lần khác tìm cậu để gây phiền phức?

Nhưng Hồ Lợi thích Ôn Ngọc Hoa thì đã sao?

Ôn Ngọc Hoa lại chẳng thích anh ta.

Anh ta ngoài việc nhân lúc Ôn Ngọc Hoa không có mặt để âm thầm cảnh cáo Vân Nghị vài câu, thì còn có thể làm được gì chứ?

Sự coi thường này của Vân Nghị, cái vẻ hoàn toàn không coi Hồ Lợi ra gì đó khiến tim Hồ Lợi lập tức chùng xuống.

Anh ta tìm đến Vân Nghị với ý đồ rằng cậu ta còn trẻ, không kiềm chế được tính khí.

Ôn Ngọc Hoa quá kiên định rồi.

Chỉ có Vân Nghị xảy ra vấn đề như Trang Kiến Nghiệp thì Hồ Lợi mới có cơ hội.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.