Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 125

Cập nhật lúc: 02/05/2026 00:57

“Người nhà họ Trang bị bà ta thở dài đến mức nôn nao trong lòng, nhưng lại không thể đuổi người.

Khách đến nhà là khách, họ không thể mặc kệ mà đuổi Lương Tiểu Liên đi.

Hồng Hiền vẫn còn ở đây, đây là đối tượng của Trang Thái Phượng, họ không thể thể hiện không tốt trước mặt anh ta, làm xấu mặt Trang Thái Phượng.”

“Hì hì.”

Miêu Phán Nhi cười giả lả ứng phó với Lương Tiểu Liên.

“Nhà tôi...”

“Mẹ.”

Trang Thái Phượng dịu dàng ngắt lời Miêu Phán Nhi đang định phát hỏa.

“Mẹ, con ăn xong rồi, mọi người cứ thong thả ăn nhé, con đi tiếp chuyện dì Liên.”

Nói xong, Trang Thái Phượng đứng dậy đi tìm cốc nước để rót trà cho Lương Tiểu Liên.

Miêu Phán Nhi thấy vậy, vội vàng nuốt ngược những lời khó nghe vào trong, đi giúp Lương Tiểu Liên rót nước.

“Phượng Nhi, con cứ để đó mẹ làm cho.

Dì Liên của con chỉ thích uống trà mẹ pha thôi, con pha không ra được cái vị mà bà ấy muốn đâu, bà ấy không uống lại lãng phí mất.”

Nói bóng gió một câu, Miêu Phán Nhi cầm lấy ấm nước từ tay Trang Thái Phượng đi vào bếp.

Mượn thân hình che chắn, Miêu Phán Nhi trong lúc cúi đầu tìm lá trà đã nhổ nước miếng vào cốc của Lương Tiểu Liên.

Lương Tiểu Liên muốn uống nước trà nhà bà ta sao?

Đừng có nằm mơ!!

Miêu Phán Nhi chỉ vì không muốn Trang Thái Phượng phải hầu hạ bà ta nên mới đành lòng khách sáo một chút thôi.

Ngoài ra, bà ta chẳng có ý tốt gì đâu.

“Uống đi, trà hồng chính tông, tuyệt đối là cái vị bà thích đấy!

Hì hì.”

Miêu Phán Nhi giả vờ nhiệt tình bưng tách trà đặt vào cạnh tay Lương Tiểu Liên.

“Ái chà...”

Một cú trượt tay rất giả, Lương Tiểu Liên không đỡ được tách trà Miêu Phán Nhi đưa tới, làm tách trà vỡ tan tành.

“Ái chà... nóng quá, tôi không cầm chắc.

Ái chà chà, thật là đáng tiếc.

Trà ngon thế, tách đẹp thế mà.

Ái chà, phí quá.”

Miệng thì nói đáng tiếc, nhưng trên mặt Lương Tiểu Liên lại chẳng có biểu cảm gì là đáng tiếc cả.

Bà ta sẽ không uống nước của nhà họ Trang đâu.

Gia đình này nhân phẩm có vấn đề, không có giới hạn cuối cùng.

Bà ta sợ mình sẽ bị họ đầu độc ch-ết mất.

“Ái chà chà, cái tay này của tôi bị bỏng hơi đau rồi.

Tôi phải về bôi thu-ốc thôi, mọi người cứ thong thả ăn nhé.

Ôi trời, đau ch-ết tôi mất thôi.”

Nói xong, Lương Tiểu Liên lách người đi thẳng, chuồn lẹ.

Bà ta đến nhà họ Trang chỉ để làm họ khó chịu thôi.

Họ có cảm ơn Vân Nghị hay không bà ta chẳng thèm quan tâm.

Ra khỏi nhà họ Trang, Lương Tiểu Liên liền sà vào đám người đang tụ tập hóng hớt.

Bà ta thêu dệt, thêm mắm dặm muối tuyên truyền một hồi về việc nhà họ Trang muốn cảm ơn Vân Nghị và tặng quà hậu hĩnh cho nhà họ Ôn.

Mặc dù việc Lương Tiểu Liên nói tốt cho nhà họ Trang có chút kỳ lạ.

Nhưng người trong mỏ ngẫm nghĩ lại thấy lời bà ta nói chẳng sai chút nào.

Nếu không có tiếng hét đó của Vân Nghị, thì lão Trang lúc này e rằng đã được chôn cất rồi.

Vân Nghị đã giúp nhà họ Trang một việc lớn như vậy, họ quả thực nên cảm ơn cậu ấy cho đàng hoàng.

Nói đến việc phải cảm ơn Vân Nghị, thì không thể không nói đám Trang Kiến Quân thật là vô dụng.

Cha ruột mình đã ngàn cân treo sợi tóc, sắp ch-ết đến nơi rồi, vậy mà họ chẳng có lấy một người hét lớn cứu mạng?

Đúng là vô lý hết sức!

Vô lý hơn nữa là, Trang Trụ T.ử vốn dĩ là bị họ chọc tức đến phát bệnh.

Cuối cùng, ông ấy miệng méo mắt xếch, bại liệt nằm trên giường mà vẫn phải nói với mọi người rằng ông ấy cảm ơn các con của mình, chúng nó vô cùng hiếu thảo.

Chuyện này đúng là vô lý của vô lý!

Lúc mới đầu, mọi người chỉ mừng cho Trang Trụ Tử, may mắn giữ lại được một mạng, quên mất không truy cứu đám Trang Kiến Quân.

Lúc này, được Lương Tiểu Liên nhắc nhở và dẫn dắt, mọi người lại nhớ tới màn náo nhiệt của nhà họ Trang hôm đó.

Cứ như vậy, nhà họ Trang đã nỗ lực nửa ngày trời để cải thiện chút danh tiếng nhưng cuối cùng lại một lần nữa tan thành mây khói.

Lần này, ngay cả Trang Thái Phượng cũng không giúp ích được gì nữa.

Trang Trụ T.ử đang nằm liệt ở nhà kìa.

Nếu anh em Trang Kiến Quân mà làm ông ấy yên tâm thì ông ấy liệu có kết cục như ngày hôm nay không?

Trước mặt sự thật, có dùng bao nhiêu tấm màn che đậy cũng vô dụng.

Nhà họ Trang bị Lương Tiểu Liên ép đến mức phải gửi một món quà hậu hĩnh cho nhà họ Ôn, trong lòng đã vô cùng không vui.

Kết quả là mất tiền mà chẳng được lợi lộc gì, ngược lại còn rước họa vào thân.

Họ càng cảm thấy bực bội hơn.

Có ai t.h.ả.m như họ không chứ?

Chỉ vì cái thằng ngốc Trang Kiến Nghiệp, ở nông thôn lại cưới một mụ vợ thổ phỉ, mà họ bị liên lụy không có lấy một ngày bình yên.

Rõ ràng là họ chẳng làm gì cả, cũng chẳng phải người xấu mà!

Sao trong mắt mọi người, họ lại trở thành những kẻ tội đại ác cực như vậy?

Bình thường bị mọi người hiểu lầm thì cũng thôi đi.

Lần này Trang Thái Phượng lần đầu dẫn bạn trai về nhà mà lại gặp phải chuyện này, anh ta liệu có nghĩ nhà họ Trang không tốt, rồi có định kiến gì với Trang Thái Phượng không?

Người nhà họ Trang sợ Hồng Hiền hiểu lầm Trang Thái Phượng, nhưng anh ta thì không.

Trong mắt anh ta, Trang Thái Phượng là người tốt nhất.

Trang Thái Phượng nói nhà họ Trang vô tội thì anh ta sẽ không tin những lời bàn ra tán vào của người khác trong mỏ.

Thấy người nhà họ Trang vì chuyện này mà ủ rũ không vui, anh ta liền bày kế cho Trang Thái Phượng:

“Nếu đã là hiểu lầm do anh ba gây ra, vậy chúng ta hãy đón chị dâu ba về đây để mọi người gặp mặt đi.

Hãy để chị dâu ba giải thích rõ ràng hiểu lầm với mọi người, mọi người sẽ không như vậy nữa.

Còn về Vân Nghị, nhà họ Ôn chẳng phải chê chúng ta tặng ít, không muốn nhận sao.

Vậy chúng ta hãy viết thêm một bức thư cảm ơn gửi đến đơn vị của Vân Nghị.”

Gửi thư cảm ơn và tặng cờ thi đua là cách thức cảm ơn phổ biến trong thời đại này.

Thứ này chính là một tấm lòng, sẽ không bị từ chối.

Nó thể hiện sự chân thành hơn quà cáp mà lại không tốn kém quá nhiều chi phí, thật sự rất tốt.

Bức thư này mặc dù sẽ tạo thanh thế cho Vân Nghị, nhưng sự hỗ trợ của nó đối với cậu thực ra sẽ không lớn lắm.

Dẫu sao cậu cũng thực sự chẳng làm gì cả.

Thấy náo nhiệt rồi tiện thể giúp hét một tiếng là điều mà mỗi người có lương tri đều nên làm.

Vân Nghị được nhà họ Trang đặc biệt viết thư cảm ơn, e rằng sự hỗ trợ đó còn chẳng bằng số người trêu chọc cậu.

Bức thư này của nhà họ Trang gửi đi chẳng phải là nói Vân Nghị vẫn chưa chín chắn sao?

Một thanh niên thích xem náo nhiệt thì sao có thể gánh vác trọng trách được?

Con đường cậu đi sau này còn dài lắm, cứ từ từ mà rèn luyện đi.

Hồng Hiền vốn xuất thân từ đại viện quân đội.

Với tư cách là con trai của Phó Tư lệnh, anh ta rất am hiểu những lắt léo trong quân đội.

Với sự giúp đỡ của anh ta, một bức thư nhìn qua là cảm ơn nhưng thực chất toàn là cạm bẫy, hoàn toàn không mấy tốt đẹp đã được Trang Kiến Quân viết xong.

Viết xong thư, người nhà họ Trang sợ Ôn Ngọc Hoa thông minh sẽ nhìn ra manh mối nên căn bản không nói cho cô biết, cứ thế bỏ vào phong bì, ghi địa chỉ rồi ném vào hòm thư.

Trong mỏ chỉ có mình Vân Nghị đi lính.

Lúc trước tiễn cậu đi lính, nhà họ Ôn lại làm rầm rộ vô cùng, nên nhà họ Trang cũng biết đại khái đơn vị của Vân Nghị.

Cụ thể không rõ cũng không sao, đã có Hồng Hiền đây.

Dựa vào suy đoán của anh ta, nhà họ Trang đã thuận lợi bổ sung đầy đủ địa chỉ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.