Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 131
Cập nhật lúc: 02/05/2026 00:58
“Anh ta muốn nói cho Miêu Phán Nhi biết anh ta không thua kém gì người khác.
Chỉ cần cho anh ta thời gian, anh ta có thể trở nên vô cùng vô cùng xuất sắc.”
Nhưng Miêu Phán Nhi đã từ chối.
Bà ta chẳng có gì để nói với Cao Hầu cả.
Bà ta nói thẳng với Cao Hầu rằng bà ta không thích anh ta.
Bà ta bảo nếu cậu đã là đàn ông thì nên biết buông tay.
Trang Thái Phượng mà đi theo cậu thì chỉ có thể quay lại mỏ than Phủ Lăng, phát triển ở khu mỏ.
Đây là điều mà Miêu Phán Nhi không muốn thấy.
Mỏ than Phủ Lăng cũng chỉ đến thế thôi, làm sao có thể so sánh được với cuộc sống phồn hoa ở thủ đô chứ?
Bị Miêu Phán Nhi từ chối thẳng thừng, Cao Hầu lại viết cho Trang Thái Phượng một bức thư, anh ta ướm hỏi cô ta sau này muốn sống cuộc sống như thế nào?
Anh ta muốn biết Trang Thái Phượng muốn quay về hay muốn ở lại thủ đô.
Trang Thái Phượng không trả lời trực tiếp.
Cô ta nói cô ta muốn theo đuổi ước mơ.
Bất kể là quay về hay ở lại thì đều là để theo đuổi ước mơ tốt hơn.
Cô ta không giới hạn tương lai của mình ở một nơi nào đó.
Mục tiêu của cô ta rất lớn.
Cô ta tự do, cô ta muốn đi nhiều nơi.
Nếu có thể, Trang Thái Phượng thậm chí còn muốn ra nước ngoài.
Trước đây Cao Hầu thích cái sự hăng hái này của Trang Thái Phượng.
Anh ta thích cái dáng vẻ tỏa sáng khi cô ta theo đuổi ước mơ.
Nhưng lần này Cao Hầu đã chần chừ.
Anh ta sợ mình không đuổi kịp bước chân của Trang Thái Phượng.
Anh ta cũng sợ nếu anh ta yêu cầu Trang Thái Phượng ở bên mình sẽ làm hạn chế tương lai của cô ta.
Dù sao họ vẫn còn trẻ, trải nghiệm còn ít, tình cảm cũng chưa sâu đậm đến thế.
Vì vậy sự chần chừ này đã khiến Cao Hầu rút lui.
Anh ta rút lui, chính là tạo thêm cơ hội cho những người như Hồng Hiền.
Nhưng đây dẫu sao cũng là mối tình đầu, là thứ tình cảm thuần khiết chân thành nhất thời thiếu niên, Cao Hầu làm sao có thể nói quên là quên ngay được.
Đặc biệt là khi Trang Thái Phượng bị thương, hào quang nữ chính của cô ta lại đang tăng cường, thì Cao Hầu lại càng không thể buông bỏ cô ta.
Chỉ là tình cảm của hai người nếu chỉ có mình Cao Hầu nỗ lực thì cũng vô ích.
Khi Cao Hầu bị Miêu Phán Nhi chặn lại, lại tận mắt nhìn thấy trước giường bệnh của Trang Thái Phượng còn có một người đàn ông khác đang ngồi đó.
Hơn nữa người đàn ông đó còn nắm tay Trang Thái Phượng một cách thân mật, thì Cao Hầu đã hoàn toàn ch-ết tâm rồi.
Bất kể mắt anh ta có đ.á.n.h lừa anh ta hay không, thì Trang Thái Phượng ở đây thực sự là không cần đến anh ta nữa rồi.
Cao Hầu là người kiêu ngạo.
Cho dù có thua cuộc anh ta cũng sẽ không quỵ lụy van xin.
Lúc ra đi cũng vội vã y như lúc đến.
Sau khi anh ta rời đi, dường như cảm ứng được điều gì đó, Trang Thái Phượng đã giật mình tỉnh giấc khỏi giấc mộng.
Cô ta bàng hoàng hỏi Hồng Hiền:
“Vừa nãy có chuyện gì xảy ra không anh?
Em vừa nằm mơ, dường như có ai đó đến đây.”
Trang Thái Phượng ôm ng-ực, vẻ mặt yếu ớt khổ sở.
Ánh mắt Hồng Hiền thoáng chút d.a.o động, khẳng định chắc nịch:
“Không có ai cả.”
Anh ta kéo lại chăn, giúp Trang Thái Phượng đắp cho ấm hơn rồi mới dịu dàng nói:
“Ngủ đi, là em mệt quá thôi.
Ở đây đã có anh rồi.
Ngoan, đừng có suy nghĩ lung tung nữa, em cứ ngủ cho ngon đi.”
Không cam tâm cứ thế mà đi, sau khi Miêu Phán Nhi rời đi, Cao Hầu lại lén lút quay trở lại, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng ngọt ngào này.
Tận mắt thấy Trang Thái Phượng dưới sự dỗ dành nhẹ nhàng của Hồng Hiền lại chìm vào giấc ngủ sâu, Cao Hầu cuối cùng đã hoàn toàn ch-ết tâm.
Anh ta không nên đến đây để tự chuốc lấy nhục nhã.
Mối tình đầu thì đã sao chứ?
Chia tay thì chia tay thôi!
Anh ta cũng đâu phải rời xa Trang Thái Phượng là không sống nổi!
Cao Hầu đau lòng nhưng dứt khoát rời đi.
Sau khi anh ta rời đi, hào quang nhân vật chính vốn đã không ổn định nay hoàn toàn chia làm hai nửa, chẳng còn chút uy lực nào nữa.
Hào quang nhân vật chính suy yếu, Ôn Ngọc Hoa - người vốn bị hào quang nhân vật chính chèn ép - chính là người cảm nhận sâu sắc nhất.
Trước đây Ôn Ngọc Hoa mà đối đầu với Trang Thái Phượng thì tuyệt đối chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Nhưng bây giờ Ôn Ngọc Hoa làm cho Trang Thái Phượng tức đến mức sắp hộc m-áu, mà cô cũng chẳng gặp chuyện gì.
Hào quang nhân vật chính vô dụng rồi, Ôn Ngọc Hoa vui mừng đến mức đi đứng cũng như có gió thổi dưới chân.
Cô chiếu phim liên tục suốt một tuần ở khu mỏ để ăn mừng việc mình đã thoát khỏi Trang Thái Phượng.
Tâm trạng tốt nên Ôn Ngọc Hoa cũng dễ nói chuyện hơn hẳn.
Hứa Minh - cái thằng học trò ngốc nghếch đó - lại làm hỏng máy chiếu phim mang đến nhờ Ôn Ngọc Hoa sửa, Ôn Ngọc Hoa cũng không hề thấy phiền phức.
Sửa máy mà, chuyện nhỏ như con thỏ thôi.
Ôn Ngọc Hoa vừa sửa vừa giảng giải cho Hứa Minh để anh ta học hỏi.
Cái đầu gỗ như Hứa Minh thì học được cái quái gì chứ?
Anh ta bây giờ chỉ thấy sợ hãi thôi.
Lần trước khi Ôn Ngọc Hoa gài bẫy anh ta, cô cũng cười y như thế này.
Bây giờ cô còn cười tươi hơn lần trước nữa, không biết kẻ nào lại đen đủi bị cô gài bẫy đây?
Hứa Minh tò mò, nhưng Hứa Minh không dám hỏi.
Anh ta ngoan ngoãn ghi chép, học tập Ôn Ngọc Hoa một cách rất nghiêm túc.
Còn học được bao nhiêu thì cứ thuận theo ý trời vậy.
Hứa Minh rất biết tự lượng sức mình.
Sự kiên nhẫn của Ôn Ngọc Hoa đối với Hứa Minh cũng có hạn.
Dạy xong một lượt, bất kể Hứa Minh có biết hay không, Ôn Ngọc Hoa đều ung dung rời đi.
Tâm trạng tốt đẹp của Ôn Ngọc Hoa kéo dài liên tục suốt hơn nửa tháng trời.
Ngay khi cảm xúc của cô đã ổn định lại, chuẩn bị may quần áo mới, thì nhà họ Trang lại làm cô thấy khó chịu.
Nhà họ Trang đã đón Lưu Tiểu Điền từ đại tây bắc về khu mỏ, và bảo cô ta đang mang bụng bầu vượt mặt đi đến nhà họ Đổng xin lỗi.
Lưu Tiểu Điền cũng thật là thật thà.
Không cần người nhà họ Trang xúi giục, cô ta đã chạy đến trước cửa nhà họ Đổng, nói rằng việc cô ta và Trang Kiến Nghiệp kết hôn đều là lỗi của cô ta.
Cô ta nói Trang Kiến Nghiệp là bị cô ta ép buộc.
Cô ta còn nói Trang Kiến Nghiệp là vì không muốn cô ta tự t.ử nên mới đành lòng lừa cô ta.
Cô ta nói tất cả đều là cô ta có lỗi với Đổng Tuyết, cô ta chấp nhận bị trừng phạt, chỉ cầu xin mọi người đừng hiểu lầm Trang Kiến Nghiệp nữa.
Dáng vẻ của Lưu Tiểu Điền rất chất phác.
Cô ta mặt mũi lấm lem, nhìn qua cũng chẳng đẹp hơn Đổng Tuyết là mấy.
Dáng vẻ xin lỗi của cô ta khá thành khẩn.
Có người thấy cô ta bụng bầu vượt mặt không dễ dàng gì nên đã khuyên nhà họ Đổng bỏ qua đi.
Lúc Đổng Tuyết và Trang Kiến Nghiệp kết hôn vốn dĩ đã rất qua loa rồi.
Thời gian họ ở bên nhau cũng chẳng dài, Trang Kiến Nghiệp cũng không phải cố ý, nên thôi đi.
Dẫu sao Đổng Tuyết cũng chẳng tổn thất gì.
Nhà họ Đổng cứ không buông tha như vậy thì ngoài việc bôi nhọ Đổng Tuyết ra thì còn làm được gì nữa chứ?
Đổng Tuyết sau này còn phải lấy chồng nữa mà.
Nhà họ Đổng cứ hùng hổ dọa người như vậy sẽ làm mọi người sợ hãi, khiến người khác không dám theo đuổi Đổng Tuyết đâu.
Cái lý lẽ này méo mó hết sức.
Nhưng nhà họ Đổng lại nghe lọt tai.
Đổng Tuyết tái hôn vốn đã khó rồi.
Nếu nhà họ Đổng lại gây thêm khó khăn cho cô ấy, thì sau này Đổng Tuyết còn có thể gả đi được không?
Lưu Tiểu Điền từ đại tây bắc tới đây, đường xá xa xôi vất vả, nhìn qua trạng thái đã không tốt rồi.
Vạn nhất cô ta sức khỏe yếu, cãi nhau vài câu mà đau bụng sảy thai, thì nhà họ Đổng chẳng phải gặp họa sao?
Lương Tiểu Liên không muốn bị Lưu Tiểu Điền bám lấy.
Nhà họ Đổng đầy rẫy lo âu dường như đã bị đám người hóng hớt khuyên can được rồi, không hề đối đầu với Lưu Tiểu Điền.
Họ “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại, không thèm để ý đến cô ta nữa.
Bất kể Lưu Tiểu Điền muốn làm gì thì nhà họ Đổng cũng không rảnh để diễn kịch cùng cô ta.
