Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 149
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:02
“Lúc đó, Ôn Ngọc Hoa định sau khi tiệc mừng kết thúc sẽ đi thăm người thân ở quân đội.
Vân Nghị cái thằng oắt này đã hơn một năm chưa về nhà rồi.
Lâu như vậy không về, Ôn Ngọc Hoa có chút nhớ cậu ta nên muốn đến đơn vị thăm cậu ta.
Nói cũng lạ, Ôn Ngọc Hoa thực sự rất ít khi nhớ Vân Nghị.
Nhưng gần đây cô cứ thấy trong lòng không yên.
Gọi điện cho đơn vị của Vân Nghị, đồng đội của cậu ta lại nói Vân Nghị lại đi làm nhiệm vụ rồi.
Ôn Ngọc Hoa cứ thế vô thức lo lắng cho cậu ta.”
Cuối năm nay sẽ xảy ra chiến tranh.
Vân Nghị cái thằng oắt này năng lực mạnh, lại thích lập quân công, Ôn Ngọc Hoa có chút lo lắng cho cậu ta.
Trận chiến này vô cùng t.h.ả.m khốc.
Ôn Ngọc Hoa người đã từng xem phim tài liệu biết rằng, trong trận chiến này, ai càng mạnh thì càng dễ hy sinh sớm.
Năng lực mạnh thì nhiệm vụ thực hiện cũng nguy hiểm hơn.
Mà người trần mắt thịt chắc chắn không thể đấu lại những v.ũ k.h.í tiên tiến của công nghệ cao.
Vân Nghị cái thằng oắt này đầy nhiệt huyết, chắc chắn sẽ xông pha hơn bất kỳ ai, Ôn Ngọc Hoa không yên tâm về cậu ta.
Cũng không phải Ôn Ngọc Hoa tham sống sợ ch-ết hay muốn Vân Nghị lùi bước.
Cô chỉ là không muốn Vân Nghị xảy ra chuyện.
Gần đây xem bức thư Vân Nghị viết cho cô vào tháng trước, Ôn Ngọc Hoa cứ thấy lạ lạ.
Cô không nói rõ được lạ ở chỗ nào.
Nhưng cô cứ vô thức cảm thấy chữ của Vân Nghị xấu đi.
Vân Nghị là một người rất nỗ lực, Ôn Ngọc Hoa không tin chữ của cậu ta lại càng viết càng thụt lùi như vậy.
Vân Nghị đang tiến bộ, trong bức thư cậu ta gửi cho Ôn Ngọc Hoa, chữ lại có chút khó coi.
Vậy thì chứng tỏ tay cậu ta có lẽ đã bị thương rồi.
Lúc đầu Ôn Ngọc Hoa cũng không nghĩ đến khả năng Vân Nghị bị thương.
Bởi vì Vân Nghị từ lúc nhập ngũ chưa từng bị thương.
Trong thời gian gần hai năm qua, Ôn Ngọc Hoa chưa bao giờ nghe Vân Nghị nói cậu ta bị thương.
Ôn Ngọc Hoa ban đầu không quá quan tâm đến Vân Nghị nên cũng không thấy có gì không ổn.
Lúc đó Vân Nghị chỉ là một tân binh, sinh hoạt hàng ngày của cậu ta chính là huấn luyện và huấn luyện, cậu ta có thể bị thương gì được chứ?
Cho đến một ngày, Ôn Đường nói một người đồng đội cũ của ông bị vết thương cũ tái phát, ông định mang phương thu-ốc mà bác sĩ Tô kê cho ông cho đối phương dùng thử.
Ôn Ngọc Hoa lúc này mới chợt nghĩ đến Vân Nghị.
Vân Nghị đi lính cơ mà, sao cậu ta có thể không bị thương chứ?
Trong thời gian gần hai năm này, Vân Nghị đã thực hiện bảy tám lần nhiệm vụ lớn nhỏ.
Chiến hỏa vô tình, Vân Nghị làm sao có thể may mắn đến mức lần nào cũng không sao chứ?
Những vết sẹo lớn nhỏ trên người Ôn Đường, Ôn Ngọc Hoa đếm không xuể.
Vân Nghị đi lính giống như ông, cậu ta sao có thể an nhàn như Ôn Ngọc Hoa được?
Càng nghĩ càng thấy cái thằng oắt Vân Nghị này có lẽ đang báo tin vui chứ không báo tin buồn, Ôn Ngọc Hoa định nhân lúc trước khi khai giảng còn rảnh rỗi sẽ đến đơn vị Vân Nghị thăm cậu ta một chút.
Vừa hay sắp đến Tết rồi.
Ôn Ngọc Hoa muốn đến đơn vị trước Tết Nguyên đán để cùng Vân Nghị đón một cái Tết thật ý nghĩa.
Qua cái Tết này, Vân Nghị đã tròn mười tám tuổi rồi.
Năm ngoái khi Vân Nghị mười tám tuổi mụ, họ không tổ chức mừng cho cậu ta đàng hoàng.
Năm nay cậu ta trưởng thành, Ôn Ngọc Hoa không muốn bỏ lỡ nữa.
Nhưng việc đi lại ở thời đại này thật sự không quá thuận tiện.
Cái tàu hỏa đông như nêm cối kia, Ôn Ngọc Hoa thật sự không chịu nổi nên cô đã trì hoãn một chút thời gian.
Ôn Ngọc Hoa đang nhờ vả các mối quan hệ để mua vé giường nằm.
Vé giường nằm kiểu gì cũng tốt hơn ghế cứng một chút.
Ngồi giường nằm đi thăm Vân Nghị thì Ôn Ngọc Hoa mới có thể chấp nhận được.
Chỉ là Ôn Ngọc Hoa từ nhỏ đến lớn chưa từng đi xa bao giờ.
Cơ thể cô vẫn còn chút ẩn họa.
Ôn Đường và An Tiểu Hoa lo lắng hành trình vất vả cô sẽ không chịu nổi nên họ quyết định cùng Ôn Ngọc Hoa đến đơn vị thăm thân.
Đã lâu không gặp Vân Nghị, họ cũng nhớ cậu ta rồi.
Cả nhà cùng đi xa, lại đều phải mua vé giường nằm ở cùng một toa, vé này càng khó mua hơn.
Trì hoãn một lát như vậy, chưa đợi được Ôn Ngọc Hoa mua vé xong thì nhà họ Trang đã xảy ra chuyện.
Phía Trang Thải Phượng xảy ra chuyện, Ôn Ngọc Hoa lập tức rung chuông cảnh báo.
Việc thăm thân ở quân đội tạm gác lại.
Nhiệm vụ chính của nhà họ Ôn lúc này là chuyển nhà!
Pháo hôi ở cùng với nhân vật chính là không an toàn cũng chẳng có tương lai gì.
Ôn Ngọc Hoa khó khăn lắm mới thoát khỏi cốt truyện pháo hôi ban đầu.
Ôn Ngọc Hoa không thể lại để Ôn Đường và An Tiểu Hoa ở bên cạnh Trang Thải Phượng được nữa.
Bận rộn chuyển nhà, bận rộn chào tạm biệt mọi người ở khu mỏ, Ôn Ngọc Hoa cũng không rảnh mà đi gặp Trang Thải Phượng.
Nhưng cô không đi gặp Trang Thải Phượng, Trang Thải Phượng lại không thể không chú ý đến Ôn Ngọc Hoa.
Từ nhỏ đến lớn Trang Thải Phượng và Ôn Ngọc Hoa luôn bị đem ra so sánh với nhau.
Nhắc đến Ôn Ngọc Hoa, mọi người đều sẽ khen ngợi Trang Thải Phượng.
Trang Thải Phượng từ nhỏ đã là người áp đảo Ôn Ngọc Hoa trên mọi phương diện.
Nhưng bây giờ tình hình đã thay đổi.
Bây giờ mọi người khen Ôn Ngọc Hoa chính là Ôn Ngọc Hoa.
Sẽ không còn ai nói tiếc là cô ấy không bằng Trang Thải Phượng nữa.
Trang Thải Phượng đã nghĩ đến việc Ôn Ngọc Hoa đậu đại học sẽ rất vẻ vang.
Nhưng cô ta không ngờ rằng ánh hào quang của Ôn Ngọc Hoa có thể lấn át cả mình.
Tận mắt thấy Ôn Ngọc Hoa trở thành niềm tự hào của khu mỏ, trở thành người được chào đón hơn cả mình, Trang Thải Phượng không còn giữ nổi bình tĩnh nữa.
Bị Hồng Hiền chia tay, Trang Thải Phượng không cúi đầu; bị nhà họ Hồng đuổi về núi Phủ Lăng, Trang Thải Phượng không hoảng loạn; thậm chí bị Lưu Nhạn đuổi ra khỏi nhà, Trang Thải Phượng cũng không nổi giận.
Nhưng bây giờ Trang Thải Phượng thực sự chịu không nổi nữa rồi.
Cô ta lại không bằng cả Ôn Ngọc Hoa sao?
Trang Thải Phượng cuối cùng cũng nhận ra thời thế đã thay đổi, cô ta không bao giờ quay lại được như trước nữa.
Trong hai năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, không phải cô ta bảo không đổi là không đổi được.
Nhưng người khác càng đổi càng tốt lên, tại sao cô ta lại càng sống càng thụt lùi thế này?
Khảnh khắc này, Trang Thải Phượng bỗng chốc mờ mịt.
Cô ta không hiểu cô ta đang kiên trì cái gì.
Gả cho Hồng Hiền, làm con dâu nhà phó tư lệnh, làm một quý phu nhân thể diện thì có gì không tốt?
Rốt cuộc cô ta đang thanh cao cái gì chứ?
Trang Thải Phượng hối hận rồi.
Nhưng muộn rồi.
Thật sự không chịu nổi việc mọi người không màng đoái hoài gì đến mình, cũng không biết tương lai mình nên làm thế nào, Trang Thải Phượng đã đến nhà họ Ôn.
Cô ta đến tìm Ôn Ngọc Hoa.
Trang Thải Phượng cũng chẳng biết cô ta muốn nói chuyện gì với Ôn Ngọc Hoa nữa.
Nhưng cô ta muốn nói chuyện với Ôn Ngọc Hoa.
“Hì hì, Ngọc Hoa, lâu rồi không gặp."
Trang Thải Phượng chủ động chào hỏi Ôn Ngọc Hoa như thể không có chuyện gì xảy ra.
“Lâu rồi không gặp."
Ôn Ngọc Hoa đáp lại một cách lịch sự.
Đối với sự xuất hiện của Trang Thải Phượng, Ôn Ngọc Hoa rất ngạc nhiên.
Điều khiến cô còn ngạc nhiên hơn là, Trang Thải Phượng tán dẫu đông tây một hồi lâu, cuối cùng hỏi Ôn Ngọc Hoa:
“Nhà cậu chắc là cần người trông nhà nhỉ?
Nhà cũ không có người ở, thiếu hơi người sẽ xuống cấp nhanh lắm."
Nghe tiếng đàn hiểu ý người, Trang Thải Phượng vừa mở lời là Ôn Ngọc Hoa đã biết cô ta đang toan tính cái gì.
Nhà cửa, Trang Thải Phượng vậy mà lại muốn ở nhà của nhà họ Ôn.
Điều này không khỏi khiến Ôn Ngọc Hoa vừa buồn cười vừa bực mình.
Nữ chính đúng là nữ chính, da mặt thật sự rất dày.
Đã đến lúc này rồi mà cô ta vẫn còn tâm trí muốn Ôn Ngọc Hoa giúp đỡ cô ta.
