Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 151
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:03
“Cô ấy hy vọng Hồ Lợi có thể tốt đẹp.
Nhưng Hồ Lợi không muốn Đổng Tuyết hối hận.
Hai người họ cứ thế anh chạy em đuổi, diễn một màn kịch tình yêu mà cả hai đều không thể thoát ra được.
Ngọn lửa tình yêu càng cháy càng mãnh liệt, hai người họ đang diễn ngày càng đắm say, ngày càng xích lại gần nhau thì kỳ thi đại học được khôi phục.
Lần này Hồ Lợi không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, chỉ dựa vào chính mình cũng có thể thuận lợi về thành phố rồi.
Cho nên Đổng Tuyết sợ rồi.”
“Tớ biết tớ không xứng với Hồ Lợi.
Anh ấy tốt như vậy, vốn dĩ tớ đã chiếm được cái lợi của thời đại mới có thể quen được anh ấy.
Bây giờ anh ấy cuối cùng đã tự do, cũng không bị thời đại hạn chế nữa rồi.
Cho nên tớ thực sự chẳng biết tớ còn lấy cái gì để giữ anh ấy lại nữa."
“Vậy cậu có muốn anh ấy ở lại không?"
“Không muốn!"
Đổng Tuyết trả lời không cần suy nghĩ.
“Ở lại thì có gì tốt?
Có thể đi học đại học, Hồ Lợi việc gì phải ở lại?
Tớ chỉ sợ tớ càng không xứng với anh ấy hơn.
Hầy..."
“Thật chẳng dễ dàng gì, cậu vậy mà cũng biết tự ti cơ đấy."
Ôn Ngọc Hoa nhìn Đổng Tuyết như nhìn thấy chuyện lạ thế giới.
“Quen cậu hai mươi năm, đây là lần đầu tiên tớ thấy cái bộ dạng thiếu tự tin của cậu đấy.
Hồ Lợi anh ta là sinh viên đại học thì đã sao, cậu cũng đâu có kém cạnh gì.
Nhớ kỹ, cậu cũng là một đóa hoa của khu mỏ giống như tớ đấy."
“Phụt.
Ái chà..."
Đổng Tuyết vừa đau miệng vừa cười.
“Ái chà, thật là...
Ha ha~ Tớ cũng chẳng biết trước đây tớ nói chuyện lại buồn cười đến thế.
Ha ha~~"
Ôn Ngọc Hoa quả thực là đang cố ý học theo cách Đổng Tuyết nói chuyện để chọc cô ấy vui.
Đổng Tuyết cười rồi thì Ôn Ngọc Hoa cũng mỉm cười nói:
“Được rồi.
Biết cười là không sao rồi.
Chỉ là tạm thời xa nhau thôi mà.
Cậu có đến mức phải sầu não nhường này không?
Muốn ở bên Hồ Lợi thì cậu hãy nỗ lực học tập, thi lấy chứng chỉ hành nghề y sĩ, tranh thủ điều chuyển đến thành phố của anh ấy là được rồi mà.
Chuyện này có gì khó đâu mà cậu phải sầu đến mức này?"
“Chứng chỉ hành nghề y sĩ!!
Ha ha ha~~ Á á...
Tớ đã bảo kiểu gì cũng phải là cậu mà!!
Ha ha ha~~ Tớ biết tớ phải làm sao rồi!!
Ha ha~" Đổng Tuyết lại giống như lần trước, hớn hở rời khỏi nhà họ Ôn.
Chỉ là lần này cô ấy thực sự đang chạy về phía hạnh phúc.
Lần này Ôn Ngọc Hoa không đào hố cho cô ấy.
Cứ làm theo sự chỉ điểm của Ôn Ngọc Hoa, Đổng Tuyết lần này chắc chắn có thể thu hoạch được hạnh phúc.
Những người cần chào tạm biệt đã chào tạm biệt xong, đồ đạc cần thu dọn cũng đã thu dọn xong, đám người Ôn Ngọc Hoa rời khỏi khu mỏ núi Phủ Lăng trong ánh mắt lưu luyến của mọi người.
Lần này, nếu khu mỏ núi Phủ Lăng chưa bị Ôn Ngọc Hoa thu vào túi thì chắc cô sẽ không quay lại đâu.
Tạm biệt tất cả mọi thứ ở nơi đây!
Hy vọng lần sau gặp lại mọi người đều sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Ôn Ngọc Hoa đi báo danh sớm ở trường.
Bởi vì cần tìm nhà nên họ đã đến thủ đô trước một tháng.
Thủ đô năm một chín bảy tám tuy nhìn vẫn xám xịt nhưng lại là một mảnh cảnh tượng phồn vinh.
Người nhà họ Ôn đều có chút trầm ổn.
Mặc dù là lần đầu tiên vào kinh nhưng họ không hề có một chút bối rối nào.
Đặc biệt là Ôn Ngọc Hoa, mặc dù cô có tò mò nhìn đông nhìn tây nhưng lại không khiến người ta cảm thấy cô nhút nhát.
Trên người cô không có cái kiểu người nhà quê lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng lớn lao mà luống cuống chân tay.
Ôn Ngọc Hoa rất bình thản, rất ung dung.
Cô đến thủ đô tự nhiên như thể trở về nhà vậy, không hề hoảng sợ chút nào.
Tiếng phổ thông của Ôn Ngọc Hoa cũng rất chuẩn.
Nói vài câu với người bản địa xong Ôn Ngọc Hoa mở miệng nói chuyện thậm chí còn mang theo cả giọng địa phương thủ đô.
Nhìn cô như cá gặp nước nhường này, Ôn Đường và An Tiểu Hoa cũng thấy yên tâm rồi.
Hai người họ vốn còn sợ Ôn Ngọc Hoa lần đầu đi xa sẽ sợ hãi, kết quả Ôn Ngọc Hoa vậy mà lại thích nghi tốt hơn bất kỳ ai.
Ôn Ngọc Hoa không có vấn đề gì thì Ôn Đường và An Tiểu Hoa càng không sao.
An Tiểu Hoa vốn có chút sợ sệt nhưng thấy chồng và con gái đều tự nhiên như thể trở về nhà nên dần dần bà cũng bị đồng hóa theo.
Hành lý nhà họ Ôn nhiều, không thuận tiện vận chuyển bằng tàu hỏa nên Ôn Đường đã tìm một chiếc xe tải chạy chuyến khứ hồi để chở cả nhà họ đến thủ đô.
Bác tài xế xe tải là một người nhiệt tình.
Nghe nói Ôn Ngọc Hoa chính là thủ khoa đại học năm nay, phải đến trường báo danh sớm, bác không những không lấy tiền xe của nhà họ Ôn mà còn vui vẻ phục vụ vô cùng chu đáo khi đưa gia đình họ Ôn đến tận cổng trường Thanh Đại.
Bác tài xế thật thà nên Ôn Ngọc Hoa đương nhiên cũng không để bác phải thiệt thòi.
Bác không lấy tiền lại còn sùng bái người học thức.
Ôn Ngọc Hoa liền lấy từ trong cặp sách của cô ra một cuốn từ điển Anh - Hán và một cuốn từ điển tiếng Hán tặng cho đối phương.
Đây vốn dĩ là cuốn sách Ôn Ngọc Hoa mang theo bên mình để luyện lực cánh tay, tiện thể dùng làm ghế ngồi khi cần thiết.
Bây giờ tặng cho bác tài xế, đồng thời viết tên con gái bác tài xế lên trang đầu cùng lời chúc cô bé thi đậu đại học, tiền đồ xán lạn.
Bác tài xế lập tức vui mừng hơn cả kiếm được bao nhiêu tiền.
Món quà này của Ôn Ngọc Hoa thực sự rất tinh tế.
Bác tài xế không thể từ chối được.
Bác không những không từ chối mà còn cười đần độn chuẩn bị giúp họ dỡ xe sau khi nhà họ Ôn đã đến nơi.
Việc dỡ xe cũng giống như việc xếp xe lên, đều là việc tốn thời gian và sức lực.
May mà có bác tài này giúp đỡ.
Nếu không mình Ôn Đường làm bận rộn thì chắc chắn sẽ mệt đến bở hơi tai.
Tiếng động dỡ xe của nhà họ Ôn hơi lớn, ông bảo vệ cổng trường Thanh Đại thấy vậy vội vàng chạy lại hỏi han tình hình.
Biết được đây là thủ khoa đại học, ông lão lập tức cười lộ ra hàm răng trắng bóng.
Ông nhiệt tình nói:
“Mọi người đợi chút, tôi đi tìm giáo viên trực ban ngay đây!"
Cô giáo Hạ trực ban đến rất nhanh.
Cô cũng rất nhiệt tình với Ôn Ngọc Hoa.
“Mọi người đến mà chẳng gọi điện trước gì cả.
Biết mọi người mang theo nhiều đồ thế này tôi chắc chắn đã tìm người giúp đỡ trước rồi.
Chỗ ở đã tìm được chưa?
Nếu chưa thì tôi có nguồn nhà đây."
Cô Hạ tinh tế như vậy, Ôn Ngọc Hoa dĩ nhiên là không khách khí rồi.
“Thế thì thật sự cảm ơn cô quá.
Chúng em cũng đang rầu rĩ tối nay làm sao đây?"
“Dễ thôi, dễ thôi."
Thái độ không coi cô Hạ là người ngoài nhường này của Ôn Ngọc Hoa khiến cô Hạ vô cùng hài lòng.
“Bên này có không ít nhà đang cho thuê hoặc bán đấy, các em muốn loại nhà như thế nào cứ nói với tôi."
Những ngôi nhà gần khu đại học hầu hết là nơi ở của các giáo sư bị hạ phóng năm xưa.
Có những người không trụ nổi qua mười năm đó đã mất rồi.
Có những người người nhà mất mát, ly tán, những người còn lại không muốn quay về nơi đau buồn này nữa.
Sau khi nhà nước trả lại tài sản cá nhân, khu vực lân cận này đã dấy lên một cơn sốt mua bán và cho thuê nhà.
Ôn Ngọc Hoa biết giá trị của những ngôi nhà ở thủ đô, nếu có thể mua nhà cô đương nhiên thiên về việc mua rồi.
Tiền của Vân Nghị cũng đều ở chỗ Ôn Ngọc Hoa.
Nhà họ Ôn cộng thêm Vân Nghị là có hơn hai vạn.
Với số tiền lớn nhường này, ở thời đại này những ngôi nhà cực kỳ lớn thì Ôn Ngọc Hoa không mua nổi.
Nhưng những căn nhà vừa tầm, ngay cả là tứ hợp viện thì Ôn Ngọc Hoa cũng không thành vấn đề.
