Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 155
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:04
“Hai người này nhất quyết muốn kiếm tiền, Ôn Ngọc Hoa liền quyết định mua vé tàu ngày mùng một tháng Hai để đi thăm thân ở đơn vị của Vân Nghị.
Đêm giao thừa năm nay rơi vào ngày mùng sáu tháng Hai, Ôn Ngọc Hoa xuất phát từ thủ đô đến đơn vị của Vân Nghị mất khoảng hai ngày đường, mùng ba sẽ đến nơi, ở lại đến mùng hai Tết rồi quay về, gia đình Ôn Ngọc Hoa có thể ở bên Vân Nghị trọn vẹn năm ngày.”
Năm ngày cũng đủ rồi.
Đợi khi từ đơn vị trở về, Ôn Ngọc Hoa đi học, Ôn Đường và bà có thể làm ăn theo kế hoạch.
Hiện tại chính là thời gian để họ khảo sát địa điểm.
Ôn Đường có gan làm giàu, sau khi đi loanh quanh khu vực lân cận vài ngày, ông liền bảo An Tiểu Hoa làm bánh bao để ông mang đi bán.
An Tiểu Hoa không có ý kiến gì về việc này.
Nghĩ lại năm xưa, họ cũng từng làm như vậy ở chợ đen núi Phủ Lăng.
Mãi cho đến khi Ôn Đường tìm được công việc khác, An Tiểu Hoa mới không phải gói bánh bao và hấp bánh ngọt nữa.
Vợ chồng Ôn Đường có nhiệt huyết kiếm tiền rất cao, Ôn Ngọc Hoa không khuyên được họ nên cũng bắt đầu tính chuyện kiếm tiền.
Vốn dĩ Ôn Ngọc Hoa không vội kiếm tiền.
Nhưng Ôn Đường và An Tiểu Hoa có lẽ vì xót số tiền thuê nhà đã bỏ ra nên luôn có cảm giác cấp bách.
Ôn Ngọc Hoa không muốn họ quá vất vả, cô muốn kiếm một khoản lớn để bù lại tiền thuê nhà càng sớm càng tốt.
Đi dạo quanh trường, Ôn Ngọc Hoa tìm thầy Hạ để nhận việc.
Nước ta vừa mới khôi phục kỳ thi đại học, mười năm qua các trường đại học nước ngoài chắc chắn đã công bố rất nhiều luận văn học thuật, để nhanh ch.óng bắt kịp trình độ quốc tế và theo kịp tiến độ của người ta, trường học chắc chắn cần người dịch tài liệu.
Ôn Ngọc Hoa khiêm tốn một chút, tiếng Anh và tiếng Nga không thành vấn đề.
Nếu không khiêm tốn thì năm thứ tiếng Anh, Pháp, Đức, Nhật, Nga cô đều nói không kém gì tiếng mẹ đẻ.
Để không làm mọi người hoảng sợ, ban đầu Ôn Ngọc Hoa chỉ nhận dịch tiếng Anh và tiếng Nga.
Đợi cô đến thư viện đảo qua một vòng, mượn từ điển tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Nhật xem qua một lượt, cô mới bắt đầu thực sự “càn quét".
Và rồi, các giáo viên ở khoa Ngoại ngữ đã kinh ngạc.
Năm thứ tiếng?!
Ồ, không, cộng thêm tiếng mẹ đẻ là sáu thứ tiếng!!
Sáu thứ tiếng mà Ôn Ngọc Hoa chỉ nhờ tự học mà đã biết hết rồi sao?!
Chuyện này cũng quá phi lý, quá không tưởng rồi chứ?!
Ban đầu, mọi người không tin Ôn Ngọc Hoa giỏi đến thế.
Làm sao có thể chứ?
Học một ngôn ngữ đâu phải là ăn một củ khoai tây, sao có thể dễ dàng như vậy được?
Ăn khoai tây còn phải gọt vỏ, hấp chín cơ mà, Ôn Ngọc Hoa chỉ lật từ điển một lát là học xong ngôn ngữ của người ta rồi sao?
Sao họ có thể tin được chứ?
Với thái độ nửa tin nửa ngờ, mọi người lấy kết quả dịch thuật của Ôn Ngọc Hoa ra so sánh kỹ lưỡng với bản gốc.
So sánh từng từ từng chữ một, mọi người tâm phục khẩu phục!
Đỉnh quá!!
Bản dịch của Ôn Ngọc Hoa thực sự còn chuẩn hơn cả đáp án chuẩn nữa!!
Ai hiểu cho chứ?
Người ta thực sự là có khả năng nhìn qua là không quên, nhìn một cái là biết ngay!!
Giây phút này, các giáo viên khoa Ngoại ngữ không ngồi yên được nữa.
Một mầm non tốt như Ôn Ngọc Hoa mà không đến học ngoại ngữ thì thật là lãng phí!
Mọi người vội vàng đi tìm viện trưởng, hy vọng ông có thể nỗ lực tranh thủ đưa Ôn Ngọc Hoa về khoa Ngoại ngữ của họ.
Nhân tài như Ôn Ngọc Hoa, nếu được đào tạo bài bản thì chắc chắn sẽ trở thành một nhà ngoại giao kiệt xuất.
Họ không cố gắng tức là để quốc gia tổn thất một gương mặt đại diện, chẳng phải quá đáng tiếc sao?
Đáng tiếc, các giáo viên khoa Ngoại ngữ có sốt ruột cũng vô dụng.
Nhân tài ở trình độ như Ôn Ngọc Hoa không phải khoa Ngoại ngữ nhỏ bé của họ có thể giữ chân được.
Nếu không phải vì sức khỏe của Ôn Ngọc Hoa có mầm mống bệnh tim, và cô cũng không muốn làm công việc nghiên cứu khoa học, cô chắc chắn đã trực tiếp vào bộ phận cơ mật để làm trợ lý cho các nhà khoa học rồi.
Hiện tại Ôn Ngọc Hoa không đi làm nhà khoa học, chuyên ngành cô chọn cũng liên quan mật thiết đến dân sinh.
Kỹ thuật cơ khí, kiến trúc dân dụng, điện lực và tự động hóa điện, công nghệ thông tin điện t.ử, cũng như kỹ thuật đường hầm, kết cấu dân dụng, v.v., Ôn Ngọc Hoa một lúc đăng ký mười môn học cho mình.
Ôn Ngọc Hoa cũng rất bất lực, đăng ký ít quá cô sẽ chỉ có thể trố mắt nhìn người khác học.
Để không trở thành một kẻ “vô công rồi nghề" nhàn rỗi ở Thanh Đại nơi có bầu không khí học thuật cực kỳ đậm đặc, Ôn Ngọc Hoa đã rất nỗ lực khiến bản thân bận rộn.
Những môn học này đều là những thứ Ôn Ngọc Hoa chưa từng học ở kiếp trước.
Học hết được chúng, Ôn Ngọc Hoa trong lúc khởi nghiệp làm doanh nhân còn có thể trở thành một kỹ sư siêu giỏi.
Đến lúc đó, dù Ôn Ngọc Hoa là nhà phát triển bất động sản hay là ông chủ mỏ than, cô đều có thể kiêm nhiệm nhiều chức vụ, tiết kiệm được một khoản chi phí lớn.
Được rồi, Ôn Ngọc Hoa cũng không thực sự muốn tiết kiệm tiền.
Cô chỉ muốn sống một cuộc đời khác với kiếp trước nên mới chọn những chuyên ngành chẳng liên quan gì đến kiếp trước cả.
Ôn Ngọc Hoa cảm thấy đây chắc hẳn là thời kỳ phản nghịch đến muộn của mình.
Cuối cùng cũng không còn một tập đoàn khổng lồ nào cần cô phải nuôi dưỡng nữa.
Ôn Ngọc Hoa hiện tại tự do tự tại nên muốn buông thả bản thân, thử sức với những điều mới mẻ.
Kỹ sư cũng giống như nhà khoa học, nghe tên thôi đã thấy rất ngầu rồi.
Ôn Ngọc Hoa muốn thử làm một người xem sao.
Yêu nghiệt như Ôn Ngọc Hoa một lúc học mười môn học mà vẫn thấy cuộc sống đại học này cuối cùng cũng trở nên sung túc, không còn nhàm chán nữa.
Các giáo viên khi biết cô làm như vậy đều kinh ngạc trợn tròn mắt, cảm thấy Ôn Ngọc Hoa thật biến thái!
Mười môn học, mười chuyên ngành!
Trời đất ơi!
Đây có phải là điều con người có thể chịu đựng được không?
Có được bằng kép đã là điều rất phi thường, là sự tồn tại trong truyền thuyết rồi.
Ôn Ngọc Hoa vậy mà muốn cùng lúc lấy mười bằng cấp, cô điên rồi sao?!
Cô có nhiều thời gian đến thế không?
Cô dù có thông minh đến mấy mà làm loạn như vậy thì cô cũng sẽ không chịu nổi chứ?
Mọi người hiện tại không còn muốn lôi kéo Ôn Ngọc Hoa về khoa Ngoại ngữ nữa, họ chỉ muốn tìm đứa trẻ xui xẻo này để khuyên cô mau ch.óng dập tắt ý nghĩ không thực tế đó đi!
Có thiên phú thì cũng không được để Ôn Ngọc Hoa lãng phí như vậy.
Cô làm như thế, ngoài việc vắt kiệt sức mình đến ch-ết ra thì còn có thể có kết quả tốt đẹp gì chứ?!
Mọi người lo lắng không yên, sợ Ôn Ngọc Hoa đi sai đường.
Kết quả là viện trưởng lại thong thả và sầu não nói:
“Ôi, thôi đi, các bạn đừng kích động nữa.
Ôn Ngọc Hoa học tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Nhật, cộng cả thời gian mượn sách trả sách cũng không đến nửa tiếng đồng hồ.
Cô ấy là thiên tài, là thiên tài có một không hai trên thế giới.
Cô ấy không giống những người bình thường như chúng ta, chúng ta cứ mặc kệ cô ấy đi."
Chủ yếu là cũng không quản được.
Là những người bình thường phải mất ít nhất ba đến năm năm mới học xong một ngôn ngữ, họ thực sự không có bất kỳ khả năng so sánh nào với Ôn Ngọc Hoa cả.
Tiềm năng của Ôn Ngọc Hoa là thứ họ không thể đong đếm được.
Dùng kinh nghiệm của họ để áp đặt vào cuộc đời Ôn Ngọc Hoa cũng giống như giải phương trình mà đưa vào những ẩn số sai lầm, họ chỉ có thể suy luận ra những đáp án sai mà thôi.
