Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 158
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:04
“Ba người nhà họ Ôn ở ba giường liền nhau gồm giường trên, giường giữa và giường dưới.
Sau khi tìm được chỗ nằm, họ cất đồ đạc lên giường trên và giường giữa, ba người cùng ngồi ở giường dưới nghỉ ngơi.
Chuyến tàu hỏa kéo dài hai ngày một đêm là một hành trình vô cùng dài đằng đẵng, gia đình Ôn Ngọc Hoa quyết định luân phiên nghỉ ngơi.”
Ai mệt thì lên giường trên hoặc giường giữa nghỉ ngơi, người còn lại ngồi ở giường dưới trông coi hành lý.
Chuyến đi này họ mang theo túi lớn túi nhỏ, hành lý thực sự không hề ít.
Những thứ đặc biệt giá trị thì không có, bên trong toàn là đồ ăn thức uống và đồ dùng họ chuẩn bị cho Vân Nghị.
Mặc dù Vân Nghị ở trong đơn vị chắc chắn sẽ không bị đói.
Nhưng họ khó khăn lắm mới đi một chuyến, tự nhiên muốn mang thêm nhiều đồ ngon cho anh.
Phía Ôn Ngọc Hoa có ba người, trông ai cũng có vẻ không dễ chọc vào nên những bà già hay soi mói người khác trên tàu cũng không dám lại gần tìm chuyện đen đủi.
Ôn Đường thực sự thấm nhuần đạo lý ra ngoài không được tỏ ra quá hiền lành.
Trước khi khởi hành, ông không chỉ đặc biệt để râu mà khi nói chuyện trên tàu, ông còn tỏ ra có chút vẻ phong trần của dân xã hội.
Ôn Đường đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm như vậy, ông còn từng g-iết thổ phỉ và quân Nhật, đã từng nếm mùi m-áu lửa.
Khi ông bày ra khí thế đó, mấy bà cô lắm chuyện trong toa cũng vội vàng giữ mồm giữ miệng, không dám gây chuyện.
Những tay anh chị ngoài xã hội sẽ chẳng nể mặt ai đâu.
Một đại ca kỳ cựu như Ôn Đường thì ai dám đụng vào chứ!
Có Ôn Đường trấn giữ, trải nghiệm chuyến đi lần này của Ôn Ngọc Hoa có thể coi là khá ổn.
Những bà già tranh chỗ, những đứa trẻ nghịch ngợm khóc lóc, hay trộm cắp, kẻ buôn người gì đó, Ôn Ngọc Hoa một người cũng không gặp.
Cô đã đi một chuyến tàu rất bình thường, rồi thuận lợi xuống tàu sau khi tàu đến ga.
Có thể nói là nhận được sự đối xử của một người qua đường Giáp vô cùng bình thường.
Ôn Ngọc Hoa không cảm thấy có gì không ổn về điều này.
Nếu thực sự giống như Trang Thái Phượng, đi tàu hỏa nhất định phải bắt được kẻ buôn người để lập công, thì Ôn Ngọc Hoa thà rằng mình cứ như thế này.
Ít nhất là như vậy mọi người đều được bình an.
Dùng sự nguy hiểm của người khác để đổi lấy công lao cho mình, Ôn Ngọc Hoa thà rằng không có.
Xuống tàu, gia đình Ôn Ngọc Hoa không vội đi ngay.
Hiện tại họ cần gấp một nhà khách để thay quần áo.
Khí hậu ở miền Nam khác quá nhiều so với miền Bắc.
Ba người nhà họ Ôn mặc những bộ quần áo bông dày nhất từ miền Bắc đến miền Nam đã bị nóng đến không chịu nổi.
Đặc biệt là Ôn Ngọc Hoa, cô sắp nóng ch-ết rồi.
Cởi một chiếc áo bông ra cô vẫn thấy nóng.
Vì quần bông và giày bông của cô đều rất dày.
Lúc còn ở trên tàu, Ôn Ngọc Hoa đã muốn thay rồi.
Nhưng không có chỗ, nên cô đành nhịn nóng suốt quãng đường.
Tìm được nhà khách, thuê một phòng theo giờ, ba người nhà họ Ôn bắt đầu tắm rửa và thay đồ.
Lần này không còn xa đơn vị của Vân Nghị nữa rồi.
Có Ôn Đường dẫn đường họ cũng không sợ không tìm thấy, gia đình Ôn Ngọc Hoa vẫn giữ bí mật sự bất ngờ, không báo trước cho Vân Nghị.
Họ tắm rửa sạch sẽ, tìm thấy xe vận tải của đơn vị, trình bày thân phận với đối phương, cho họ xem thư giới thiệu và thẻ sĩ quan giải ngũ của Ôn Đường, cậu lính lái xe lập tức đồng ý chở họ về đơn vị.
Vân Nghị là người nổi tiếng trong trung đoàn của họ nên cậu lái xe này cũng tình cờ biết anh.
Có chủ đề chung, ba người nhà họ Ôn và cậu lính trò chuyện rất rôm rả.
Chỉ là, nói qua nói lại, khi nhắc đến chuyện Vân Nghị vừa mới khỏi thương tích, Ôn Ngọc Hoa nguy hiểm nheo mắt lại, có chút tức giận rồi.
Cái tên nhóc báo tin vui không báo tin buồn này, cứ đợi đó cho cô!!
Vân Nghị không hề biết Ôn Ngọc Hoa đang đến, lúc này anh đang ở phòng y tế để tiêm.
Tên nhóc này bị thương cách đây một tháng rưỡi trong khi thực hiện nhiệm vụ bảo vệ thủ trưởng.
Lúc đó, viên đạn đã b-ắn xuyên qua cánh tay phải của Vân Nghị, khiến anh phải bó bột suốt một tháng, phải dùng tay trái suốt một tháng trời.
Cánh tay bị thương cũng không làm Vân Nghị lơ là việc huấn luyện.
Thương nhẹ không rời trận tuyến, Vân Nghị thực sự nỗ lực đúng như Ôn Ngọc Hoa đã nghĩ.
Hôm nay là ngày anh đến bệnh viện để tái khám.
Vết thương của anh vốn dĩ hồi phục khá tốt, nửa tháng trước đã tháo bột.
Chỉ là anh quá cố chấp, anh đã không luyện tập b-ắn s-úng suốt một tháng nên trình độ đã giảm sút nhiều.
Vì vậy anh phải nhanh ch.óng luyện tập chăm chỉ để lấy lại cảm giác tay như trước.
Cường độ luyện tập quá nặng khiến cánh tay anh vẫn chưa lành hẳn đã bị sưng đỏ và viêm nhiễm.
Vết thương này chắc hẳn là rất đau, nhưng Vân Nghị mặt không cảm xúc, cứ như thể anh chẳng hề hấn gì vậy.
Cô y tá tiêm cho Vân Nghị đặc biệt dịu dàng.
Cô không chỉ có động tác cực kỳ nhẹ nhàng khi tiêm cho anh, mà sau khi tiêm xong, cô còn ân cần muốn giúp Vân Nghị nhấn bông gòn.
Đồng thời, cô còn ghé sát vào bên cạnh Vân Nghị, muốn nói chuyện thân mật với anh.
Kết quả là, ba chữ “Vân đội trưởng" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì Vân Nghị đã đứng dậy rời đi.
Động tác của Vân Nghị rất nhanh.
Gần như ngay khoảnh khắc đối phương vừa tiêm xong là anh đã đứng dậy.
Đối phương cầm bông gòn không đưa cho Vân Nghị, sau khi đứng dậy anh cũng không quên tự mình lấy một miếng bông mới từ trên bàn rồi thuần thục nhấn giữ vết tiêm cho mình.
Một loạt động tác dứt khoát trôi chảy xong, Vân Nghị mặc kệ vẻ mặt khó coi của cô y tá, chỉ nói một câu cứng nhắc với cô:
“Cảm ơn, tôi còn có việc, đi trước đây."
Nói xong, anh quay người rời khỏi phòng y tế, không hề ngoái đầu nhìn lại lấy một lần.
Sau khi anh đi rồi, cô y tá Vu Tuệ vốn rất dịu dàng với Vân Nghị mới tức giận đến mức vừa c.ắ.n môi vừa dậm chân.
“Đúng là đồ ngốc, đồ gỗ mục!"
Vu Tuệ không kìm được mà oán trách Vân Nghị.
Cô đã thể hiện rõ ràng như vậy rồi mà Vân Nghị vẫn dửng dưng sao?
Anh là Liễu Hạ Huệ hay sao mà có thể ngồi yên không loạn như thế?
Gia cảnh và nhan sắc của cô đều tốt, chủ động tỏ ý với Vân Nghị như vậy mà dù anh không đón nhận thì thái độ cũng không cần phải như thế chứ?
Cô đâu phải là thú dữ mà Vân Nghị phải tránh né như vậy?
Vu Tuệ lần đầu tiên bị Vân Nghị từ chối, nước mắt rơm rớm, mím môi trông có vẻ khá tội nghiệp.
Lúc này, có một y tá trung niên bước vào, nhìn thấy cô như vậy là biết ngay cô đã bị bẽ mặt rồi.
“Ôi..."
Y tá trung niên thở dài nói:
“Cái con bé này, sao con lại cứng đầu thế nhỉ?
Cô đã nói với con rồi, Vân Nghị đã có người yêu rồi, và cậu ấy cũng không thích con.
Con còn tìm cậu ấy làm gì nữa?"
Vu Tuệ và y tá trung niên Vu Đan là họ hàng.
Cha Vu Tuệ là một phó trung đoàn trưởng, Vân Nghị là một đội trưởng nhỏ dưới quyền của phó trung đoàn trưởng Vu.
Lần này Vân Nghị bị thương, phó trung đoàn trưởng Vu mời khách ăn cơm, Vu Tuệ đã gặp được Vân Nghị.
Thế rồi, cô đã bị vẻ ngoài tuấn tú của Vân Nghị thu hút.
Để có thể tiếp xúc nhiều hơn với Vân Nghị, cô đã đến phòng y tế làm y tá.
Nhưng Vân Nghị không hề màng đến cô.
Vu Tuệ không thể tiếp cận được Vân Nghị nên muốn nhờ cô mình là Vu Đan giúp cô theo đuổi người ta.
Vu Đan biết Vân Nghị đã có người yêu nên lập tức khuyên cô bỏ ý định đó đi, đừng có cố chấp nữa.
Vu Đan nói với Vu Tuệ rằng Vân Nghị rất có nguyên tắc, và tình cảm với người yêu cũng rất tốt.
Với vẻ ngoài đó của cậu ấy, có rất nhiều nữ binh và nữ y tá thích Vân Nghị và muốn có gì đó với cậu ấy.
Nhưng Vân Nghị chẳng để ý đến ai cả.
