Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 170
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:07
Thấy cô ta sốt ruột, Ôn Ngọc Hoa mỉm cười trấn an Tiết Châu:
“Lần này chúng ta chưa hợp tác cũng không sao, đợi sau này đất nước không còn những nơi như Đả Ban (Ban phòng chống đầu cơ trục lợi) nữa, chúng ta nhất định vẫn còn cơ hội cùng nhau phát tài."
Lời này của Ôn Ngọc Hoa khiến tim Tiết Châu đập thình thịch.
Cô ta vô cùng kinh ngạc nhìn Ôn Ngọc Hoa, chỉ cảm thấy cô thật sự là tiên nữ phổ độ chúng sinh!
Thủ khoa đại học nói đất nước sau này sẽ bãi bỏ Đả Ban, vậy thì...
Tiết Châu vui mừng đến mức không dám nghĩ kỹ thêm nữa.
Cô ta che miệng để bình tĩnh lại một lát, mới gượng gạo thản nhiên nói với Ôn Ngọc Hoa:
“Được!
Được!
Đến lúc đó tôi nhất định sẽ đi tìm cô!!"
Nói xong, Tiết Châu lại vui vẻ uống cạn một ly.
“Lời đều ở trong rượu, tôi làm việc cô cứ yên tâm!
Cô đã coi trọng tôi thì tôi chắc chắn sẽ làm tốt, không để cô thất vọng đâu!!"
Tửu lượng này, sự lanh lợi này và cả tài ăn nói này của Tiết Châu khiến Ôn Ngọc Hoa càng thêm hài lòng.
Làm ăn không thể thiếu chuyện phải uống rượu, t.ửu lượng ngàn ly không say như Tiết Châu đúng là người làm ăn bẩm sinh.
Họ càng nói chuyện càng hợp nhau, ra dáng tri kỷ gặp muộn.
Ôn Ngọc Hoa bọn họ bàn chuyện, Vân Nghị không hề chen miệng vào.
Ôn Ngọc Hoa làm việc, Vân Nghị lẳng lặng ủng hộ là đúng rồi.
Anh lẳng lặng ăn cơm, và khi Ôn Ngọc Hoa mải nói chuyện quên ăn, anh sẽ gắp thức ăn cho cô, có thể nói là vô cùng chu đáo.
Vân Nghị làm như vậy khiến Ôn Ngọc Hoa siêu cấp hưởng thụ.
Nhưng dáng vẻ “vợ nhỏ" này của anh lại khiến đối tượng của Tiết Châu thấy rất khó chịu.
Vân Nghị dù thế nào cũng là đàn ông.
Trên bàn ăn, sao anh có thể để Ôn Ngọc Hoa làm chủ, một câu cũng không nói như vậy?
Anh vậy mà vì một câu nói của Ôn Ngọc Hoa mà bỏ uống rượu luôn?
Điều này có chút quá nghe lời, quá nhu nhược, quá hiền lành rồi.
Đối phương cảm thấy Vân Nghị chiều chuộng Ôn Ngọc Hoa quá mức, vô cùng không vừa mắt.
Người này bực bội uống một hớp rượu, cứ liên tục dùng ánh mắt ra hiệu cho Tiết Châu, hy vọng cô ta có thể đừng cười một cách rẻ tiền như vậy.
Nhưng Tiết Châu từ lúc đến tiệm cơm riêng này đã không hề quan tâm đến anh ta.
Tiết Châu sắp chia tay anh ta rồi, tâm trạng anh ta thế nào Tiết Châu còn để tâm làm gì?
Tiết Châu vốn chu đáo tỉ mỉ, vì sự xuất hiện của Ôn Ngọc Hoa mà đột nhiên trở nên rất thiếu tinh tế, người đàn ông hơi mập kia lại càng thêm bực bội.
Tiết Châu nói chuyện với Ôn Ngọc Hoa càng vui, anh ta lại càng không vui.
Nếu không phải anh ta có giáo d.ụ.c, không muốn làm người yêu mất mặt trước người ngoài, chắc chắn anh ta đã đứng dậy bỏ đi rồi.
Anh ta cảm thấy Tiết Châu thật sự là to gan lớn mật!
Chuyện đầu cơ trục lợi ch-ết người như thế này mà cô ta cũng dám tìm người lạ cùng làm?
Ôn Ngọc Hoa trông đã thấy là một người phụ nữ mạnh mẽ, hơn nữa tâm địa lại siêu cấp nhiều.
Loại người học chưa hết cấp một như Tiết Châu có thể đấu lại Ôn Ngọc Hoa sao?
Họ là vợ chồng sắp cưới, Tiết Châu nếu bị Ôn Ngọc Hoa lừa chẳng phải sẽ liên lụy đến anh ta sao?
Sự không màng đến đại cục của Tiết Châu khiến người đàn ông hơi mập rất không hài lòng với cô ta.
Anh ta cảm thấy Tiết Châu đã đổi tính rồi.
Qua được mấy ngày tốt lành là Tiết Châu đã không biết trời cao đất dày là gì, quên mất mình là ai rồi.
Cô ta muốn học theo Ôn Ngọc Hoa, bắt anh ta phải hầu hạ cô ta như Vân Nghị, cũng không nhìn xem mình có xứng hay không!
Anh ta cũng không phải là loại đàn ông ở rể như Vân Nghị.
Lát nữa anh ta nhất định phải cho Tiết Châu thấy thái độ của mình, để cô ta biết điều, không được lấn lướt.
Người đàn ông hơi mập nén giận, định sau khi ăn cơm xong sẽ cho Tiết Châu biết mặt.
Sau đó, anh ta vừa mới mở miệng, Tiết Châu đã lạnh mặt hỏi anh ta:
“Anh muốn chia tay đúng không?
Được, chia tay thì chia tay."
Nói xong, Tiết Châu mặc kệ người này, hiên ngang bỏ đi.
Khiến người đàn ông hơi mập lại càng tức đến nghẹn họng.
Ôn Ngọc Hoa không biết cô có uy lực lớn như vậy, tùy tiện lộ diện đã làm tan rã một đôi tình nhân “nhựa".
Ăn cơm xong, Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị lại tiếp tục đi dạo phố.
Hai người họ khó khăn lắm mới có thời gian rảnh, chắc chắn không thể quay về quân đội sớm như vậy được.
Hai người cũng chẳng có việc gì quan trọng phải làm.
Cứ thế đi dạo tùy ý, hai người tĩnh lặng bên nhau là đã thấy siêu cấp hạnh phúc rồi.
Vân tỉnh trước Tết siêu cấp náo nhiệt.
Nơi này cũng giống như thủ đô, trên đường xuất hiện rất nhiều quầy bán đồ ăn vặt nhỏ.
Lúc sắp về, đi ngang qua cửa hàng bán gà quay, Vân Nghị đi vào mua hai con gà quay cho chiến hữu của anh.
“Họ thích cái này, anh mang hai con về cho họ ăn cho đỡ thèm.
Họ chỉ là thích náo nhiệt, trí tò mò cao thôi, mọi người đều không có ác ý gì đâu.
Cuộc sống trong quân đội rất đơn điệu, hiếm khi có chuyện gì mới mẻ nên họ hơi hoạt bát một chút."
Sợ chiến hữu thể hiện không tốt khiến Ôn Ngọc Hoa không thích, Vân Nghị nỗ lực nói tốt cho họ.
“Em hiểu mà, sau này anh đến trường em, bạn cùng phòng của em chắc chắn cũng sẽ như vậy thôi."
Ôn Ngọc Hoa thật sự không có ấn tượng xấu gì về chiến hữu của Vân Nghị.
Kiểu đôi tình nhân nhỏ đi hẹn hò, mang đồ ăn ngon về cho bạn cùng phòng để “bịt miệng" này, cô cũng vô cùng thấu hiểu.
“Hai con gà quay có đủ không?
Không đủ thì đằng kia có bán thịt bò kho đấy.
Mọi người ăn Tết có được uống rượu không?
Nếu được thì anh nên mang thêm một chai Nhị Oa Đầu (Erguotou) nữa."
Món ngon đi cùng rượu ngon, như vậy cũng coi như cô mời chiến hữu của Vân Nghị ăn cơm rồi.
Ôn Ngọc Hoa chu đáo như vậy, Vân Nghị cũng không khách sáo nữa.
“Trong quân đội bình thường là không được phép uống rượu.
Nhưng mọi người ai cũng thèm rượu, nên sẽ lén lút uống riêng.
Lần trước anh đi làm nhiệm vụ, đại đội trưởng còn bảo anh mang theo ít rượu trắng bên mình, lạnh thì uống một ngụm."
May mà Vân Nghị bẩm sinh t.ửu lượng tốt, nếu không anh mà là loại “nhấp môi đã say" thì chắc chắn đã làm trò cười rồi.
Trước đây Vân Nghị cũng chẳng ít lần tranh thịt của người khác ăn, lần này đến lượt anh và Ôn Ngọc Hoa mời khách, anh đương nhiên sẽ không bủn xỉn.
Thịt bò kho, Nhị Oa Đầu Vân Nghị không chỉ mua hết, anh còn đi cân thêm mấy cân hướng dương rang và lạc rang nữa.
Mua đồ ăn xong, Ôn Ngọc Hoa hỏi Vân Nghị:
“Có cần tìm chỗ thay quần áo không?
Anh cứ mặc thế này về có ổn không?"
Bộ dạng này của Vân Nghị thật sự là quá phá cách.
Trong quân đội, con gái trang điểm đẹp quá đều có thể bị phê bình là “điệu đà sặc sỡ".
Vân Nghị mặc bộ đồ thời thượng như thế này về, Ôn Ngọc Hoa lo lắng sẽ có ảnh hưởng không tốt.
Nghĩ đến bộ quần áo này không tiện mặc trong quân đội, Ôn Ngọc Hoa quyết định sau khi về sẽ làm thêm hai bộ quần áo mới cho Vân Nghị.
Ôn Ngọc Hoa khá thận trọng, Vân Nghị trái lại muốn cứ mặc như thế này về.
Bộ quần áo này là Ôn Ngọc Hoa mua cho anh.
Cái sự nổi bật này, Vân Nghị muốn thể hiện.
Nghĩ đến lát nữa quay về, những chiến hữu kia của anh sẽ kinh ngạc đến rớt cả mắt, Vân Nghị liền rất mong chờ.
Anh cười một cách đầy “xấu xa" với Ôn Ngọc Hoa, sau đó lắc đầu nói:
“Không thay, anh cứ mặc thế này về thôi.
Hì hì, anh chính là muốn để bọn Dương Lâm ghen tị với anh, hì hì ~"
