Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 207
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:14
“Cái thái độ này chính là xem họ có tham lam vô độ hay không.
Ôn Ngọc Hoa không làm từ thiện, nếu họ cảm thấy họ đi rồi mà Ôn Ngọc Hoa vẫn phải yêu thương che chở họ như người nhà mình thì đó là sai lầm lớn.
Tiết Châu hiểu ý của Ôn Ngọc Hoa, gật đầu ra hiệu mình đã rõ.”
Bàn xong chính sự, bốn người lại nói chuyện làm ăn một lát rồi mới chia tay sau khi Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị quay lại trường học.
Với tư cách là một nhân tài kiệt xuất học cùng lúc mười chuyên ngành, dạo này Ôn Ngọc Hoa cực kỳ bận rộn.
Những người khác còn hai tháng nữa mới bắt đầu thi tốt nghiệp.
Nhưng số môn cô phải thi, cũng như số luận văn phải viết quá nhiều, nên phải bắt đầu chuẩn bị trước.
Là một học thần, Ôn Ngọc Hoa có mối quan hệ rất tốt ở trong trường.
Trong thư viện, cô có một chỗ ngồi dành riêng.
Những bạn học đó, cũng như các đàn em trong trường biết cô thường xuyên đến thư viện đọc sách nên sẽ không ai tranh chỗ của cô.
Sau này Vân Nghị đến Thanh Hoa, bên cạnh Ôn Ngọc Hoa lại có thêm một chiếc ghế nữa làm vị trí cho Vân Nghị.
Có điều khác với Ôn Ngọc Hoa, Vân Nghị sau khi theo kịp tiến độ thì đi học bình thường ở trên lớp.
Không giống như Ôn Ngọc Hoa thường trực ở thư viện, chạy loạn khắp các khoa và phòng học nên không kết giao được với bạn bè đặc biệt thân thiết.
Bạn học của Vân Nghị là cố định.
Ngày nào anh cũng cùng đi học và tan học với cùng một nhóm người, sau khi mọi người đã quen thân với anh thì dần dần trở thành những người bạn khá tốt.
Tình bạn học này tuy không so được với tình đồng chí, nhưng đối với Vân Nghị nó cũng rất trân quý.
Cuộc đời của Vân Nghị đầy ly kỳ, bạn gái là hoa khôi của trường, bản thân anh lại vừa đẹp trai vừa học giỏi, nên danh tiếng của anh ở Thanh Hoa ngày càng cao.
Lúc mới đầu khi biết đến anh, sẽ có người nói anh không xứng với Ôn Ngọc Hoa.
Khi đó, vì nể nang Vân Nghị là anh hùng chiến đấu, mọi người sẽ không nói những lời khó nghe ra mặt.
Nhưng ở sau lưng, tất cả mọi người đều cảm thấy Ôn Ngọc Hoa gả cho Vân Nghị chẳng khác nào bông hoa lài cắm bãi cứt trâu.
Cho đến khi Vân Nghị học bù xong, lần đầu tiên xuất hiện trên sân trường với chiếc xe lăn, nhìn thấy diện mạo của anh, mọi người mới im miệng.
Ngoại hình của Vân Nghị là không có gì để chê trách.
Anh và Ôn Ngọc Hoa đứng cạnh nhau tuyệt đối là xứng đôi vừa lứa.
Vân Nghị vừa có ngoại hình, vừa có nhân cách, thực lực lại mạnh, những kẻ muốn mỉa mai anh là “mặt trắng" (trai bao) cũng không thốt nên lời.
Đợi đến khi Vân Nghị thi cử lọt vào top 10 toàn khoa, những kẻ không phục anh lại càng không nói được gì, chỉ có thể hậm hực thừa nhận anh thực sự ưu tú.
Những người ưu tú luôn thu hút lẫn nhau.
Sau khi Ôn Ngọc Hoa được bình chọn là hoa khôi Thanh Hoa, Vân Nghị cũng ngay lập tức theo sau, trở thành nam khôi Thanh Hoa.
Hoa khôi và nam khôi là một đôi, không hề để người ngoài hưởng lợi chút nào.
Mọi người có ghen tị một chút, nhưng lại thấy kỳ lạ là như vậy hóa ra lại khá ổn.
Cũng may người ở bên Ôn Ngọc Hoa là Vân Nghị, và cũng may người ở bên Vân Nghị là Ôn Ngọc Hoa, nếu không đổi thành người khác thì những người thầm thương trộm nhớ hoa khôi, nam khôi như họ chẳng phải sẽ ghen tị đến ch-ết sao?
Nước phù sa không chảy ruộng ngoài, câu chuyện tình yêu của Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị còn rất cảm động, thế là mọi người chuyển đổi thái độ, bắt đầu chân thành chúc phúc cho họ có thể hòa thuận êm ấm, đầu bạc răng long.
Bạn học của Vân Nghị là chúc phúc nhiều nhất.
Với tư cách là bạn học của Vân Nghị, việc Vân Nghị theo đuổi được Ôn Ngọc Hoa khiến họ cảm thấy tự hào lây, thấy cực kỳ hãnh diện.
Ngày nào cũng nghe họ nói lời hay ý đẹp, Vân Nghị kết hôn liền mời tất cả mọi người.
Ngày mùng 2 tháng 1 thuộc giai đoạn mọi người vừa tốt nghiệp xong, đang chuẩn bị về nhà, lúc đó dù là người bản địa hay người ngoại tỉnh đều có thời gian đến dự đám cưới.
Vân Nghị liền hào phóng mời tất cả các bạn cùng lớp.
“Mọi người cứ đến uống rượu mừng là được, không cần phải đi tiền mừng.
Đến lúc đó tôi sẽ sắp xếp riêng mấy bàn để mọi người ăn uống thoải mái."
“Được, đến lúc đó chúng tôi nhất định sẽ đến."
Có điều cái lễ này chắc chắn không thể hoàn toàn không có gì.
Sinh viên đại học nghèo, nhưng cũng không nghèo đến mức đi uống rượu mừng tay không.
Một người không có tiền mua đồ tốt, nhưng một lớp, một khoa cộng lại, mỗi người góp vài xu vài hào thì chắc chắn cũng đủ mua quà mừng rồi.
Người đứng ra thu tiền chính là lớp trưởng của mỗi lớp.
Có lớp còn tiền quỹ lớp chưa tiêu hết, thậm chí mọi người không cần nộp tiền cũng có thể đi ăn đại tiệc trực tiếp.
Coi như là buổi họp mặt tốt nghiệp luôn.
Dù Vân Nghị có cho mọi người ăn cái gì thì họ chắc chắn cũng không bị thiệt.
Sắp phải chia xa, có được một nơi để họ chào tạm biệt nhau t.ử tế, mọi người đều rất trân trọng.
Phía Viện Thương mại vì lời mời của Vân Nghị mà nhiệt tình chuẩn bị.
Bạn học của Ôn Ngọc Hoa không muốn bị bỏ lại phía sau, cũng bắt đầu chuẩn bị.
Có quá nhiều bạn học muốn đến dự đám cưới, vượt xa dự tính của Ôn Ngọc Hoa, cô đành phải vội vàng thông báo cho An Tiểu Hoa mở rộng địa điểm tổ chức đám cưới thêm một gấp đôi.
An Tiểu Hoa nghe thấy tin này không những không thấy phiền phức mà bà còn thấy cực kỳ vui mừng.
Với tư cách là người giàu mới nổi, An Tiểu Hoa chỉ mong đám cưới của Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị có thể tổ chức thật náo nhiệt.
Bà chỉ muốn tất cả mọi người đều đến uống rượu mừng, những người hàng xóm cũ ở khu mỏ nếu có thời gian, An Tiểu Hoa đều mua vé xe cho họ để họ đến dự đám cưới.
Cái gọi là kế hoạch quảng cáo mà Ôn Ngọc Hoa nói, An Tiểu Hoa trái lại không quá bận tâm.
Đồ tốt thì căn bản không cần phải quảng cáo.
Giống như tiệm quần áo Ái Hoa, siêu thị Ấm Áp và thịt kho nhà họ Ôn của họ, cái nào mà chẳng dựa vào chất lượng để chiếm lĩnh thị trường?
An Tiểu Hoa cảm thấy chỉ cần bà nấu ăn ngon thì khách sạn Tân Phong của bà chắc chắn cũng có thể làm ăn phát đạt.
Ôn Ngọc Hoa đối với chuyện này chỉ cười mà không nói.
Cứ đợi sau này đi, khi đám cưới của họ được tổ chức thành công tại khách sạn Tân Phong, An Tiểu Hoa sẽ biết được sức hút của quảng cáo và tuyên truyền.
Bây giờ, cứ để Ôn Ngọc Hoa bận rộn với kỳ thi tốt nghiệp trước đã.
Học thần chính là người sẽ đ.á.n.h đâu thắng đó trong các kỳ thi.
Học thần cấp độ như Ôn Ngọc Hoa, đừng nói là thi mười môn, dù có thêm mười môn nữa cô cũng thi được.
Mục trừ điểm của cô luôn nằm ở phần thực hành.
Thời gian Ôn Ngọc Hoa dành cho việc thực hành để áp dụng kiến thức đã học vẫn còn quá ít.
Một số dự án thực hành khá khó, thỉnh thoảng cô không lấy được điểm tuyệt đối.
Nhưng dù không phải điểm tuyệt đối thì chắc chắn cũng là điểm cao.
Ôn Ngọc Hoa cảm thấy cô vẫn còn không gian để tiến bộ, đó chính là giới hạn mà nhiều người cả đời cũng không đạt tới được.
Cô thực sự rất thông minh.
Nhìn thấy cô thuận lợi lấy được mười tấm bằng học vị, các bạn học của cô đã kinh ngạc đến mức tê liệt luôn rồi.
Người với người đúng là không giống nhau.
Đối với Ôn Ngọc Hoa, thi cử dễ như trở bàn tay.
Nhưng họ thì không.
Họ phải ôn tập.
Khi mùa tốt nghiệp đến gần, các đơn vị lớn đang cần người cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
Lứa sinh viên tốt nghiệp ứng tuyển đầu tiên của Thanh Hoa có giá trị cực cao.
Các đơn vị tuyển dụng mà không tranh thủ thời gian cướp người thì những sinh viên giỏi sẽ không đến lượt họ đâu.
