Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 210
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:14
“Khoảnh khắc tỉnh lại, Vân Nghị ngơ ngác quên mất nay là năm nào tháng nào.
Đã sống độc thân quá lâu, đột nhiên cảm thấy trong lòng có thêm một người, Vân Nghị thực sự chưa quen lắm.
Đợi sau khi cơn ngẩn ngơ qua đi trong một giây, nhớ ra hôm qua anh đã lĩnh chứng kết hôn với Ôn Ngọc Hoa, Vân Nghị lập tức kéo Ôn Ngọc Hoa vào lòng c.h.ặ.t thêm một chút.”
Lén lút hà một hơi, xác định trong miệng không có mùi rượu hôi hám, Vân Nghị cúi đầu hôn chầm chậm khắp mặt Ôn Ngọc Hoa.
Việc đ.á.n.h thức Ôn Ngọc Hoa khỏi giấc mộng bằng những nụ hôn mỗi sáng sớm, sau đó làm chuyện này chuyện nọ với cô, rồi lại giúp một Ôn Ngọc Hoa đang bủn rủn tay chân rửa mặt chải mày, là chuyện mà Vân Nghị đã hằng mơ ước từ lâu.
Cuối cùng cũng có thể danh chính ngôn thuận ngủ cùng một chăn với Ôn Ngọc Hoa, Vân Nghị phải thực hiện giấc mơ của mình thôi!
Nụ hôn của Vân Nghị rất nhẹ.
Ôn Ngọc Hoa đang trong giấc ngủ chỉ cảm thấy trong lòng mình dường như có thêm một chú mèo nhỏ đặc biệt nghịch ngợm, cứ liên tục dùng đuôi mèo quét qua mặt cô.
Cô nghiêng đầu né tránh một chút, cái đuôi mèo này vẫn không biến mất, Ôn Ngọc Hoa liền muốn đưa tay ra bắt lấy chú mèo này, ôm thật c.h.ặ.t vào lòng.
Đáng tiếc, cái chăn bông mười cân thực sự là quá nặng.
Cái chăn nặng đến mức này, Vân Nghị đắp còn thấy nặng, Ôn Ngọc Hoa trong cơn ngái ngủ không có bao nhiêu sức lực nên cánh tay cô đã không thể nhấc lên thành công.
Cánh tay nhấc không nổi, Ôn Ngọc Hoa lẩm bẩm một câu:
“Đứng lại!", rồi giống như Tôn Ngộ Không, bắt đầu dùng cả hai chân đạp mạnh chăn.
Vân Nghị đang ôm ấp thân mật với Ôn Ngọc Hoa, đôi chân của Ôn Ngọc Hoa đều đang quấn lấy Vân Nghị nên cú đạp này của cô cũng không dùng được lực.
Hai lần đều không dùng được sức, trong cơn mơ màng Ôn Ngọc Hoa dường như còn nghe thấy có người đang cười mình, thế là cô bị chọc cho tỉnh ngủ.
Bực bội mở mắt ra, Ôn Ngọc Hoa phát hiện Vân Nghị đang chống tay, giúp cô nâng cái chăn dày cộp kia lên rồi nhìn cô cười.
Vân Nghị cười rất tươi.
Đôi mắt to của anh đã híp lại thành một vầng trăng khuyết nhỏ.
Giọng nói của Vân Nghị rất hay, rất có từ tính.
Giọng nói trầm thấp quyến rũ của anh truyền vào tai Ôn Ngọc Hoa, cứ như là một bản nhạc hòa tấu hài hòa, khiến cơn gắt ngủ của Ôn Ngọc Hoa tan biến ngay lập tức quá nửa.
Cơn gắt ngủ tan rồi, Vân Nghị lại trông thực sự quá thuận mắt, khi anh cúi đầu hôn tới và nói:
“Chào buổi sáng.", trong lòng cô cũng giống như Vân Nghị, trào dâng vị ngọt li ti dày đặc.
“Chào anh."
Ôn Ngọc Hoa cũng mắt cong cong như trăng khuyết, giọng điệu dịu dàng hết mức trả lời.
Vân Nghị buổi sáng vốn dĩ đã dễ bị kích động, Ôn Ngọc Hoa lại có ý chiều chuộng anh, cuối cùng hai người lại quấn quýt trong chăn thêm một lát nữa rồi mới dậy trước chín giờ.
Vân Nghị dọn dẹp nhanh, đợi sau khi anh chuẩn bị xong nước tắm cho Ôn Ngọc Hoa, Ôn Ngọc Hoa mới lười biếng ngủ dậy.
Được ngâm mình trong làn nước nóng sảng khoái, Ôn Ngọc Hoa thấy tinh thần phấn chấn hơn nhiều.
Cảm ơn chiếc lọ sứ nhỏ mà bác sĩ Tô tặng, có bảo bối bí mật này, hôm qua Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị quấn quýt gần như cả đêm mà cơ thể cũng không có cảm giác gì khó chịu.
Vân Nghị cũng không cảm thấy mệt.
Trong lúc Ôn Ngọc Hoa đi tắm, anh không những có tâm trạng giúp Ôn Ngọc Hoa chọn quần áo, anh còn có thời gian giúp Ôn Ngọc Hoa giặt đồ lót.
Ôn Ngọc Hoa rất tận hưởng sự phục vụ của Vân Nghị.
Với tư cách là bạn trai hoàn hảo do đích thân Ôn Ngọc Hoa đào tạo ra, Vân Nghị thực sự rất hiểu Ôn Ngọc Hoa.
Ôn Ngọc Hoa muốn gì, chỉ cần một ánh mắt là Vân Nghị có thể lấy ra cho cô.
Cái cảm giác giống như mình có thêm một bộ tay chân này thực sự là quá tuyệt vời, Ôn Ngọc Hoa càng nhìn Vân Nghị càng thấy cuộc hôn nhân này mình kết quá đúng.
Vân Nghị cũng rất thích tận hưởng quá trình chăm sóc Ôn Ngọc Hoa.
Hiện tại những việc anh đang làm đều là những việc anh ngày đêm mong mỏi.
Cuối cùng cũng toại nguyện, khóe miệng Vân Nghị cứ thế vểnh lên mãi không hạ xuống được.
Hai người nồng nàn thắm thiết thay quần áo xong mới rạng rỡ rời khỏi phòng, đi vào bếp tìm cái ăn.
Việc làm ăn của nhà họ Ôn siêu cấp bận rộn.
Hôm qua Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị kết hôn đã làm trễ nải không ít việc, hôm nay An Tiểu Hoa và Ôn Đường đã không ở nhà đợi Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị ngủ dậy.
Đây cũng chẳng phải là xã hội cũ cần phải dâng trà cho con dâu và thỉnh an.
Lúc họ chưa kết hôn thì ngày nào cũng gặp mặt.
Bây giờ Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị đã lĩnh chứng rồi, ngày tháng của nhà họ Ôn tự nhiên cũng vẫn cứ như cũ.
Ngoại trừ việc Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị ngủ cùng một phòng, nhà họ Ôn có thêm một phòng đọc sách, Ôn Đường và An Tiểu Hoa nên bận rộn thế nào thì vẫn bận rộn thế nấy.
Bữa sáng của Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị là do An Tiểu Hoa nấu.
Bà đã chuẩn bị cho Ôn Ngọc Hoa hai món mặn một món canh, toàn bộ để trong nồi giữ ấm để họ ngủ dậy là có thể ăn ngay.
Ăn cơm xong, Vân Nghị đi rửa bát, Ôn Ngọc Hoa chuẩn bị đi tìm Hạ Chu để bàn chuyện gia hạn thuê nhà.
Nơi này, cũng như cái sân nhỏ này, Ôn Ngọc Hoa ở đã quen nên thực sự thấy thích.
Bố của Hạ Chu trông là một người không thích phiền phức.
Lần trước ông ấy cho thuê một mạch bốn năm.
Cách đây một thời gian tiền thuê nhà hết hạn, vốn dĩ Ôn Ngọc Hoa đã chuẩn bị nộp tiền thuê nhà trước.
Nhưng Hạ Chu phải bận rộn với kỳ thi cuối kỳ, bố cậu ấy lại không vội lấy tiền, chuyện này cứ thế kéo dài cho đến tận hôm nay.
Vốn dĩ Ôn Ngọc Hoa tưởng Tống Chính Chí không vội lấy tiền là vì ông ấy không thích nơi này nên đã quên béng căn nhà này rồi.
Nói chuyện với thầy Hạ xong, cô mới phát hiện Tống Chính Chí không phải quên thu tiền thuê nhà, mà là ông ấy gặp phải chuyện khó xử.
“Dì tôi biết bố tôi có nhà ở đây nên muốn chuyển qua ở.
Bố tôi cứ từ chối mãi, dì ấy liền muốn bán căn nhà này đi.
Nhưng căn nhà này hồi đó giữ lại được cũng có một phần công lao của mẹ tôi.
Dì tôi muốn bán nhà, mẹ tôi liền không đồng ý.
Thời gian trước gia đình tôi vì chuyện này mà náo loạn khá không vui.
Bố tôi bị tức đến mức phải nhập viện mới trấn áp được đám người thân phía dì tôi.
Bây giờ căn nhà này đã được mẹ tôi mua lại rồi.
Ý của bà là nhà có thể tiếp tục cho thuê, nhưng phải tăng giá thuê, anh chị có thể chấp nhận không?"
“Tăng bao nhiêu?
Trả tiền thuê nhà thế nào?"
“...
Ba mươi lăm một tháng.
Trả một lần bốn năm."
Hạ Chu càng nói giọng càng thấp xuống.
Cậu thực sự rất ngại.
Mẹ cậu thực tế không có nhiều tiền để mua nhà như vậy.
Bà có thể ép giá để mua lại căn nhà từ tay Tống Chính Chí là dựa vào cái chủ kiến tăng giá thuê nhà, mượn tay Ôn Ngọc Hoa để mua nhà.
Chuyện này thực sự không được quang minh lỗi lạc cho lắm, với tư cách là thầy giáo của Ôn Ngọc Hoa, Hạ Chu thấy rất hổ thẹn.
