Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 212
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:15
“Nhìn cô như vậy, Ôn Ngọc Hoa và Lưu Tiểu Điền đều không nhịn được, cười rất lớn tiếng.
Vân Nghị thật sự không ngờ Đổng Tuyết lại bạo dạn như vậy, cũng không ngờ Ôn Ngọc Hoa khi tán gẫu với hội chị em lại nói chuyện sốc đến thế.
Anh thật sự không tiện nghe thêm, liền lấy cớ đi mua đồ ăn cho Ôn Ngọc Hoa và mọi người rồi vội vàng chạy mất.
Sự “bỏ chạy trối ch-ết" của anh khiến chuyện này càng thêm buồn cười, làm Ôn Ngọc Hoa và Lưu Tiểu Điền cười đến chảy cả nước mắt.”
“Không xong rồi, tớ cười đến đau cả bụng.
Ha ha ha ha ~"
“Tớ cũng thế!!
Ha ha ~~"
Ôn Ngọc Hoa và Lưu Tiểu Điền cười vui vẻ như vậy, khiến Đổng Tuyết càng thêm oán niệm.
“Ây, các cậu đúng là kẻ ăn không hết người lần chẳng ra.
Ây..."
“Ha ha ha ha ha..."
Ôn Ngọc Hoa bị Đổng Tuyết chọc cho cười không dừng lại được.
Cuối cùng Đổng Tuyết phải đè Ôn Ngọc Hoa xuống, hỏi cô lúc đó cảm giác thế nào, có đau không, Ôn Ngọc Hoa mới thẹn thùng đến mức không cười nổi nữa.
“Khụ, cậu buông ra trước đã, tớ nói cho cậu biết là được chứ gì."
Sau khi giành lại tự do, dưới ánh mắt mong chờ của Đổng Tuyết, Ôn Ngọc Hoa cố gắng trả lời một cách ẩn ý:
“Khụ, chuyện này vẫn khá có lợi cho sức khỏe thể chất và tinh thần.
Hôm qua gần sáng tớ mới ngủ, cậu hiểu mà."
Một ánh mắt “cậu hiểu mà" của Ôn Ngọc Hoa khiến Đổng Tuyết càng thêm muốn lấy chồng:
“A a a!!
Tớ cũng muốn kết hôn nhanh lên!!"
Ngặt nỗi Hồ Lợi mới tốt nghiệp có rất nhiều việc, thật sự không rảnh sắp xếp đám cưới, bố mẹ hai nhà cũng chưa gặp mặt nhau.
Đợi đến khi thu xếp xong xuôi mọi chuyện, nhanh nhất cũng phải hai tháng nữa.
Nghĩ đến việc còn lâu mới toại nguyện, Đổng Tuyết hơi ủ rũ.
Cuối cùng, Ôn Ngọc Hoa hứa sẽ tặng cô hai lọ “vũ khí bí mật" do bác sĩ Tô nghiên cứu, để cô có thể tận hưởng niềm vui cá nước, lúc đó mới dỗ được Đổng Tuyết cười rạng rỡ trở lại.
“Đợi tớ kết hôn, cậu nhất định phải về khu mỏ xem thử nhé.
Bao nhiêu năm nay các cậu không về, tớ cứ thấy ăn Tết chẳng có phong vị gì cả."
“Được ~"
Vẻ mặt ấm ức của Đổng Tuyết làm Ôn Ngọc Hoa không nhịn được cười, đôi mắt cười cong cong.
“Mấy năm nay tớ bận học, Vân Nghị phải phục hồi chức năng, đi lại không tiện nên đúng là ngại di chuyển.
Bây giờ tớ tốt nghiệp rồi, Vân Nghị cũng khỏe hẳn, tớ cũng đang muốn về thăm."
“Nhanh về đi thôi.
Bây giờ khu mỏ phát triển tốt lắm.
Từ khi cải cách mở cửa, chúng tớ cũng có thể sản xuất vượt chỉ tiêu, làm ăn với nhiều doanh nghiệp hơn rồi.
Hai năm nay khu mỏ lại tuyển thêm một đợt người mới.
Quản đốc Lý lui về tuyến hai, đề cử Bạch Nhất Hòa làm quyền quản đốc.
Đừng nói nha, mắt nhìn của chú Ôn đúng là không tồi, Bạch Nhất Hòa này làm việc rất vững chãi."
Bạch Nhất Hòa là con trai lớn của nhà họ Bạch từng đi thanh niên xung phong, lúc trước căn nhà cũ của nhà họ Ôn chính là cho anh ta thuê.
Người này quả thực khá tốt, căn nhà của nhà họ Ôn cho anh ta ở hơn bốn năm cũng được bảo trì rất tốt, không xảy ra vấn đề gì lớn.
Bạch Nhất Hòa có thể lọt vào mắt xanh của quản đốc Lý và công nhân khu mỏ chủ yếu là vì Ôn Đường đ.á.n.h giá cao anh ta, đồng thời sẵn sàng cho anh ta thuê nhà.
Người này có thể vượt qua sự khảo nghiệm của Ôn Đường thì chắc chắn là không tồi.
Quản đốc Lý đang lo không tìm được người kế nghiệp, liền đề bạt, bồi dưỡng anh ta.
Vì người này đã được Ôn Đường “nghiêm tuyển", quản đốc Lý làm vậy nên mọi người cũng thấy là lẽ đương nhiên, không ai phản đối gay gắt.
Sau đó Bạch Nhất Hòa thể hiện rất xuất sắc, anh ta đ.á.n.h bại một loạt đối thủ cạnh tranh để trở thành quyền quản đốc khu mỏ.
Bố anh ta cũng giống Trang Trụ Tử, là một lao động kiểu mẫu kỳ cựu.
Anh ta còn có sáu người anh em làm trợ thủ, vị trí của anh ta ngày càng vững chắc.
Nhìn thấy nhà họ Bạch thông qua Ôn Đường mà thành công đi con đường mà nhà họ Trang muốn đi nhưng không thành, người nhà họ Trang lại bắt đầu hối hận.
Tiếc là trên đời không có thu-ốc hối hận, người nhà họ Trang hối hận cũng vô ích.
“Trang Thái Phượng năm ngoái nghỉ việc đi làm kinh doanh rồi, anh tư của cô ta cũng đi cùng cô ta rời khỏi khu mỏ.
Anh hai cô ta lúc đó cũng hơi muốn đi, nhưng nhà họ Thạch không đồng ý nên thôi.
Tớ nghe nói lúc đầu cô ta làm ăn nhỏ lẻ không kiếm được bao nhiêu, nhưng dạo này học người ta buôn bán hoa lan, lại phát tài to rồi."
Nói đến đây, giọng Đổng Tuyết chua xót, có chút khó chịu.
Mối thù của nhà họ Trang với cô, hiện tại cô vẫn chưa thể buông bỏ.
Thấy nhà họ Trang phát tài là cô lại không vui.
Lưu Tiểu Điền nghe nói nhà họ Trang khấm khá lên cũng có chút khó chịu.
Cô cũng từng bị Trang Kiến Nghiệp hãm hại, tiền đồ nhà họ Trang sáng lạng làm cô cũng cau mày.
Tin tức về nhà họ Trang, Lưu Tiểu Điền đã lâu lắm rồi không được nghe.
Từ khi Trang Kiến Nghiệp bị bắt, cô thực sự coi anh ta như người dưng, không thèm quan tâm nữa.
Nhưng bây giờ, đột nhiên nghe được tin về nhà họ Trang, Lưu Tiểu Điền bỗng muốn biết tình hình gần đây của Trang Kiến Nghiệp.
“Trang Kiến Nghiệp thì sao, anh ta thế nào rồi?"
Lưu Tiểu Điền nhàn nhạt hỏi Đổng Tuyết.
Nghe vậy, trên mặt Đổng Tuyết thoáng hiện vẻ chán ghét.
Cô cố ý không nhắc đến Trang Kiến Nghiệp là vì không muốn tên đó xuất hiện làm bẩn tai mọi người.
Nhưng giờ Lưu Tiểu Điền muốn nghe, Ôn Ngọc Hoa cũng không phản đối, Đổng Tuyết liền vỗ đùi mắng xối xả.
Trang Kiến Nghiệp này đúng là đủ mặt dày.
Sau khi được Miêu Phán Nhi đón về khu mỏ, anh ta lại dám vác cái mặt trơ tráo đi chặn đường Đổng Tuyết, nói vợ chồng vẫn là nguyên phối thì tốt hơn, muốn tái hôn với Đổng Tuyết.
“Thật đấy, lúc đó tớ bị anh ta làm cho cười ngất luôn!!
Nhìn cái bộ dạng miễn cưỡng của anh ta, tớ suýt nữa thì nôn vì ghê tởm!!
Tớ thật không hiểu nổi mắt mình lúc trước mù quáng đến mức nào mà lại thích hạng r-ác r-ưởi như anh ta nữa?!!"
“Anh ta đúng là đồ thần kinh, anh ta thậm chí còn nói sợ tớ ch-ết không ai chôn, nên muốn sinh với tớ một đứa con trai!
Anh ta còn bảo vì tớ là vợ cả nên sau khi ch-ết anh ta sẽ chôn cùng tớ!
Thật sự là, nghe đến đó tớ không nhịn nổi nữa."
Đổng Tuyết đã đ.á.n.h Trang Kiến Nghiệp một trận, đ.á.n.h tơi bời hoa lá.
Tay chân Trang Kiến Nghiệp bị nhà họ Lưu đ.á.n.h gãy vừa mới lành lại bị Đổng Tuyết đ.á.n.h gãy tiếp.
Lần này, vết thương của Trang Kiến Nghiệp không dễ lành như vậy nữa đâu.
Hai lần gãy tay gãy chân khiến xương của anh ta vỡ vụn thành bã luôn rồi.
Cho dù Miêu Phán Nhi không nỡ để Trang Kiến Nghiệp tàn phế, bỏ tiền ra chữa trị cho anh ta thì anh ta cũng khó mà khỏe lại được.
“Vì vết thương này mà Trang Kiến Nghiệp còn muốn bám lấy tớ, bắt tớ hầu hạ nửa đời còn lại của anh ta.
Phi!
Bà đây không đ.á.n.h ch-ết anh ta luôn là nhờ thế giới mới xã hội chủ nghĩa cứu cái mạng ch.ó của anh ta đấy!
Anh ta còn muốn ăn vạ tớ, đúng là chiều quá hóa hư!!
Anh ta đến một lần tớ đ.á.n.h một lần!
Nếu Miêu Phán Nhi không quản, tớ sẽ đ.á.n.h đến tận nhà họ Trang, đ.á.n.h luôn cả bà ta.
Đánh nhiều rồi thì bọn họ cũng biết điều thôi."
