Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 233
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:19
“Oa... mẹ ơi, con thật sự biết lỗi rồi mà.
Oa oa oa..."
Dáng vẻ như chim cút nhỏ của Ôn Vân An không chỉ làm cô giáo bật cười, mà còn khiến các bạn cùng lớp của cậu cũng thấy buồn cười.
Thấy cậu sợ hãi như vậy, thật sự có chút đáng thương.
Cuối cùng mọi người đều ngăn Ôn Ngọc Hoa lại, không để cô đ.á.n.h thật.
Chỉ là trò đùa dai thôi mà, giờ mọi người đều không sao, Ôn Vân An cũng biết lỗi rồi, vậy thì bỏ qua thôi.
Ôn Ngọc Hoa ở trường không đ.á.n.h thật, nhưng đợi đến khi đưa Ôn Vân An về nhà, cô lại một hơi ăn sạch bánh mì nhỏ của cậu, uống hết sữa của cậu, bắt cậu phải phản tỉnh.
Cái tên nghịch ngợm Ôn Vân An kia làm sao mà biết phản tỉnh được?
Cuối cùng là Vân Nghị ra mặt, dỗ dành Ôn Ngọc Hoa nguôi giận thay cho Ôn Vân An.
Tuy nhiên, Ôn Ngọc Hoa không dễ dàng bị lừa qua chuyện.
Qua lần này, Ôn Ngọc Hoa nhận ra nhóc con nhà mình càng lúc càng quậy phá, đều là do Vân Nghị chiều hư!
Cứ tiếp tục thế này không ổn, Ôn Ngọc Hoa dặn dò Vân Nghị, sau này không được che chở con kiểu “hộ đoản" như vậy nữa.
Cứ tiếp tục dung túng như thế, Ôn Vân An sẽ hỏng mất.
Cây nhỏ càng tỉa càng thẳng, Ôn Vân An mà còn không quản lý thì sẽ mọc lệch mất.
Vân Nghị mặc dù cảm thấy con của anh và Ôn Ngọc Hoa không thể nào mọc lệch được, nhưng lời của Ôn Ngọc Hoa anh vẫn sẽ nghiêm túc nghe theo.
Chẳng phải là không nuông chiều sao, anh chắc chắn có thể làm được.
Người cha già hạ quyết tâm không nuông chiều con là Vân Nghị, chỉ kiên trì được đúng một ngày, đã “phá công" ngay lúc Ôn Vân An bị đói bụng.
Ôn Ngọc Hoa biết Vân Nghị sẽ mủi lòng, bèn bảo Ôn Vân An dùng hoa đỏ ở trường mẫu giáo để đổi lấy phần thưởng.
Ôn Vân An chỉ cần không nghịch ngợm phá phách, muốn lấy hoa đỏ chẳng khó chút nào.
Sau khi Ôn Ngọc Hoa làm vậy, cậu nhóc đã hiểu chuyện hơn nhiều, không còn để Ôn Ngọc Hoa bị cô giáo gọi đến trường nữa.
Chỉ là đứa trẻ nghịch ngợm thì không thể nào thật sự không gây họa.
Thỉnh thoảng, Ôn Ngọc Hoa vẫn bị hàng xóm và phụ huynh của các bạn nhỏ khác tìm đến, nói nhóc con nhà cô lại gây họa rồi.
Những lúc này, Ôn Ngọc Hoa luôn giúp lý không giúp thân.
Cô sẽ không bao che cho Ôn Vân An.
Đồng thời, kẻ khác muốn vu oan cho Ôn Vân An, cô cũng tuyệt đối không đồng ý.
Ôn Vân An từ nhỏ đã được người trong nhà cưng chiều, chiều chuộng.
Lúc đầu Ôn Ngọc Hoa đột nhiên nghiêm khắc với cậu như vậy, cậu đã rất tủi thân.
Cậu cảm thấy mẹ chê cậu ồn ào, không còn yêu cậu nữa.
Vừa vặn bạn cùng bàn của cậu là con thứ, nhìn thấy người nhà của đối phương vì sự hiện diện của đứa bé đó mà phớt lờ chị gái của cậu ta.
Ôn Vân An bèn tưởng rằng Ôn Ngọc Hoa cũng vì có em bé mới nên mới không thích cậu nữa.
Khoảnh khắc đó, nhóc con xoắn xuýt cực kỳ.
Cậu cảm thấy bầu trời của mình sụp đổ đến nơi rồi.
Đối với em trai hay em gái, Ôn Vân An vốn dĩ có chút mong đợi.
Người lớn nhà họ Ôn đều bận rộn, cậu là một đứa trẻ ở nhà vẫn thấy cô đơn.
Nếu có thể có một bạn nhỏ luôn ở bên cạnh nói chuyện, chơi đùa với cậu, cậu nhất định sẽ rất vui.
Nhưng nếu đứa em này sẽ chia sớt tình yêu của Ôn Ngọc Hoa, vậy thì cậu không bằng lòng.
Được vạn ngàn sủng ái tập trung vào một mình, Ôn Vân An rất bá đạo.
Đồ thuộc về cậu mà bị người khác cướp mất, cậu sẽ rất suy sụp, rất khó chấp nhận.
Nhưng người đó lại là em trai em gái, là người Ôn Ngọc Hoa yêu quý, cậu không thể làm tổn thương.
Nhóc con trong khoảng thời gian đó rất u sầu, tâm trạng vô cùng thấp thỏm.
Vân Nghị phát hiện cậu có gì đó không ổn, hỏi cậu có chuyện gì?
Cậu cũng không nói.
Ôn Vân An không nói ra lời được.
Cậu sợ cậu hỏi rồi sẽ khiến Ôn Ngọc Hoa càng thêm không thích cậu.
Nhưng không nói cậu lại ấm ức.
Một ngày nọ cậu không kiềm chế được tính khí nhỏ của mình, lại đ.á.n.h nhau với bạn học.
Người đ.á.n.h nhau với Ôn Vân An là một cậu bé miệng mồm rất tệ.
Ôn Vân An tinh thần không tập trung, lỡ va phải cậu ta một cái.
Cậu ta liền mắng c.h.ử.i người.
Ôn Vân An từ nhỏ chưa từng bị ai mắng bao giờ, đối phương mắng cậu mù, còn bảo cậu không có mắt, cậu liền nổi giận.
Đối phương dám c.h.ử.i bới không kiêng nể là vì cậu ta lớn tuổi hơn.
Người ta lớn hơn Ôn Vân An hai tuổi, đ.á.n.h nhau đương nhiên chiếm ưu thế hơn Ôn Vân An.
Ôn Vân An ngay cả việc bị mắng là mù cũng không nhịn nổi, đối phương đ.ấ.m một cú làm cậu đau điếng, cậu càng điên tiết hơn.
Tận dụng kỹ thuật chiến đấu mà Vân Nghị dạy, Ôn Vân An thành công phản bại thành thắng.
Đối phương dám tùy ý mắng người là vì học theo người nhà.
Phát hiện Cao Minh bị đ.á.n.h, mẹ của cậu ta liền không chịu buông tha, nhất định phải truy cứu.
Ôn Ngọc Hoa có việc bận nên đến trường chậm hơn đối phương một bước, người phụ nữ kia rất thiếu phong độ định xông vào đ.á.n.h Ôn Vân An.
Ôn Vân An không đề phòng, suýt chút nữa bị đ.á.n.h ngã.
May mà cô giáo có trách nhiệm, kịp thời giúp nhóc con chắn một cái, cậu mới không bị tát vào mặt.
Ôn Vân An dù sao cũng là trẻ con.
Mẹ của Cao Minh hung dữ như vậy làm cậu giật mình sợ hãi.
Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị vừa tới, cậu lập tức quên mất những xoắn xuýt trước đó, khóc lóc lao vào lòng Ôn Ngọc Hoa tìm sự an ủi.
Ôn Ngọc Hoa nghe nói mẹ của Cao Minh là một người lớn mà dám đ.á.n.h con trai mình, cũng nổi giận.
Ôm lấy Ôn Vân An, Ôn Ngọc Hoa chỉ dùng một tay đã đ.á.n.h cho người phụ nữ kia một trận tơi bời.
Võ thuật luyện tập bao nhiêu năm không phải là để trưng cho đẹp.
Ôn Ngọc Hoa vừa ra tay đã khiến mẹ của Cao Minh – kẻ chỉ biết bắt nạt trẻ con – không còn sức phản kháng.
Ba của Cao Minh định xông qua giúp đỡ, bị Vân Nghị đứng bên cạnh ngăn lại, cũng bị đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử.
Thấy trẻ con đ.á.n.h nhau phát triển thành phụ huynh đôi bên ẩu đả, cô giáo trường mẫu giáo cuống đến mức đầu to ra.
Cô sốt sắng đứng chắn giữa hai nhà, bảo bọn họ đừng đ.á.n.h nhau nữa.
“Bình tĩnh, bình tĩnh!!
Mọi người đều bình tĩnh đi!!
Trẻ con vẫn còn ở đây mà.
Các người mau dừng tay lại!!"
Cô giáo vốn định nói nếu đ.á.n.h tiếp trẻ con sẽ sợ hãi, nhưng thấy Ôn Vân An và Cao Minh đều đang mắt sáng rực lên cổ vũ cho bố mẹ nhà mình, lời này cô đành không nói ra miệng được.
Đúng là bố mẹ thế nào thì nuôi ra con thế nấy!!
Hai đứa nhỏ này không để ai yên tâm chút nào, toàn là học theo bố mẹ chúng cả!!
Cô giáo thật hận không thể hóa thân thành cao thủ võ lâm, tách hai gia đình này ra triệt để!
Nhưng cô chỉ là một cô gái nhỏ không có bản lĩnh đó.
Cuối cùng, cô chỉ có thể yếu ớt và bất lực hét lên, đứng nhìn, sốt ruột không thôi.
Cho đến khi Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị giành thắng lợi áp đảo, cô mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Nhưng hơi thở này vừa mới nhẹ đi, tim cô đã lại vọt lên tận cổ họng.
Hai nhà đ.á.n.h nhau dữ dội như vậy, mâu thuẫn này cô còn có thể điều giải được không?
Lúc này cô nên nói gì đây?
Nếu cô nói không tốt, kích động đến ai đó, bọn họ liệu có đ.á.n.h nhau một lần nữa không?
Không động thủ thì bọn họ còn có thể động khẩu.
Hai vợ chồng nhà họ Cao không phải là hạng người chịu thiệt, miệng lưỡi bọn họ lại độc địa, vạn nhất thật sự c.h.ử.i nhau, cô phải làm sao bây giờ?
Cô giáo không muốn mất việc.
Cô cần tiền lương ở đây trả cho mình.
Sợ chuyện không thể cứu vãn cô sẽ phải gánh tội, cô liền cực kỳ căng thẳng.
Giữa lúc cô căng thẳng đến mức sắp khóc ra tiếng, Cao Minh đã cứu cô.
