Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 4

Cập nhật lúc: 01/05/2026 03:02

“Đúng vậy, Ôn Đường từng là lính.

Sau khi cuộc chiến giành độc lập thắng lợi, đất nước cần phát triển sản xuất để bồi dưỡng sức dân, anh - một người lính - đã giải ngũ về quê, chủ động xin đến đây đào than.”

Mọi thứ ở mỏ than núi Phủ Lăng đều do Ôn Đường dẫn dắt những người lính dưới quyền mình từng bước gây dựng nên.

Thời kỳ điều kiện nơi đây gian khổ nhất, thợ mỏ lấy vợ chỉ có thể căng một tấm rèm vải, ngủ chung một cái giường lớn (khang) với tất cả thợ mỏ trong khu vực.

Hãy tưởng tượng xem, trong một căn nhà đất nhỏ xíu, trên một cái giường đất dài dằng dặc, phía trong cùng là đôi vợ chồng mới cưới, phía ngoài tấm rèm là một đám đàn ông, cảnh tượng đó mới ngượng ngùng làm sao.

Nhưng không còn cách nào khác, điều kiện lúc đó chỉ có thế.

Dù bất tiện nhưng đám đàn ông độc thân như Ôn Đường vẫn phải nỗ lực tạo điều kiện để các cô dâu có thể sống thoải mái tại khu mỏ.

Nếu không, cô dâu không vui mà hối hôn thì anh em của họ sẽ phải ở góa cả đời mất.

Khi đó chiến tranh vừa kết thúc, khắp nơi trên cả nước đều đang bồi dưỡng sức dân.

Đám đàn ông độc thân muốn lấy vợ sinh con nhiều vô kể, đám “hắc ín" trắng tay ở mỏ than núi Phủ Lăng này muốn tìm được một cô gái không chê bai mình thật sự rất khó.

Cho đến năm 55, mỏ than núi Phủ Lăng đã có thể khai thác than ổn định, lại còn kiếm được tiền, Ôn Đường dẫn dắt anh em xây dựng khu tập thể công nhân.

Khi dãy nhà tập thể bốn tầng được khánh thành, thợ mỏ ở núi Phủ Lăng cuối cùng đã không còn là đám “hắc ín" bị xua đuổi trên thị trường xem mắt nữa, mà đã có sức cạnh tranh khá mạnh.

Đợi đến khi mọi việc ở khu mỏ đi vào quỹ đạo, Ôn Đường từ chối lời đề nghị làm mỏ trưởng của mọi người, muốn trở về quân đội báo cáo kết quả.

Nhưng người tính không bằng trời tính, lúc Ôn Đường sắp rời đi, anh đã gặp được tình yêu của đời mình là An Tiểu Hoa.

Quê của An Tiểu Hoa ở trại họ An trong núi, bà là một trẻ mồ côi được cả làng nuôi lớn, hôn sự của bà không thể tự mình quyết định.

Lão trại chủ của trại họ An không muốn An Tiểu Hoa gả đi xa, ông muốn bà gả trấn trên để có thể giúp đỡ nhà mẹ đẻ, báo đáp trại họ An.

Ôn Đường không muốn An Tiểu Hoa khó xử, cũng không muốn người trong trại nói bà là kẻ quên ơn phụ nghĩa, nên đã chọn giải ngũ, ở lại thành phố Phủ Lăng, lập gia đình tại mỏ than núi Phủ Lăng.

Thành phố dù sao cũng tốt hơn trên trấn, An Tiểu Hoa gả cho Ôn Đường nên không gặp phải trở ngại quá lớn.

Chỉ là qua một hồi loay hoay như vậy, Ôn Đường từ một trung đội trưởng không được làm mỏ trưởng, chỉ có thể làm một đội trưởng đào than nhỏ nhoi.

Bản thân Ôn Đường không quá để tâm đến chuyện này.

Kỹ thuật của anh rất tốt, năm nào cũng là lao động kiểu mẫu, lương còn cao hơn cả mỏ trưởng.

Không cần quản việc mà lương lại cao hơn bất kỳ ai, Ôn Đường thấy rất hài lòng.

Những người cũ ở khu mỏ hầu hết đều do Ôn Đường dẫn dắt, anh làm đội trưởng cũng chẳng ai dám không tôn trọng.

Con gái rượu của anh tất nhiên cũng chẳng có kẻ nào không có mắt mà dám ra vào nói này nói nọ.

Cũng chẳng phải rảnh rỗi quá mức, ai lại đi làm cái chuyện thiếu suy nghĩ đó chứ?

Cho dù sau khi Ôn Ngọc Hoa chào đời, Ôn Đường bị què một chân không thể xuống hầm được nữa, chỉ có thể làm nhân viên vệ sinh hậu cần, cũng không ai dám bàn tán lung tung.

Đó chính là Ôn Đường - nhân vật linh hồn của mỏ than núi Phủ Lăng.

Những đường hầm trong khu mỏ này có cái nào không phải do anh dẫn dắt đào ra chứ?

Ôn Ngọc Hoa là đứa con duy nhất của Ôn Đường.

Cô còn là lứa trẻ đầu tiên chào đời sau khi mọi người chuyển đến khu tập thể này, tượng trưng cho sự khởi đầu cuộc sống mới của mọi người.

Mọi người cưng chiều cô còn không hết, sao có thể nói cô không tốt?

Giống như người dân yêu thương đứa con đầu lòng, Ôn Ngọc Hoa cùng lứa trẻ đó có ý nghĩa cực kỳ lớn lao đối với người dân mỏ Phủ Lăng.

Mọi người có thể nói là vô cùng bao dung với Ôn Ngọc Hoa.

Trong hoàn cảnh đó, Ôn Ngọc Hoa thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của nguyên chủ.

Nắm trong tay những quân bài tốt như vậy mà lại đ.á.n.h nát bét, đúng là cũng có bản lĩnh thật.

Hy vọng con bé đó khi đến thời hiện đại, sau khi được mở mang tầm mắt sẽ không còn chấp niệm với những thứ không thuộc về mình nữa.

Có những thứ không thể cưỡng cầu được.

Dưa hái xanh không ngọt, nếm thử một miếng xem có ngọt không là được rồi.

Sao có thể biết rõ nó là mướp đắng mà vẫn cứ ôm khư khư như bảo bối không chịu buông tay chứ.

Ôn Ngọc Hoa không ngốc, cô cũng không thích ăn mướp đắng.

Cái anh chàng “người tốt" nửa muốn nửa chối Trang Kiến Nghiệp kia, cô không thèm nữa.

Cái “gia đình tốt" như nhà họ Trang kia cô cũng chẳng thèm gả vào.

Nếu cái gia tài mọn của nhà họ Ôn nhất định cần một người thừa kế, thì cô có thể đảm đương được!

Cô từng là người thừa kế được cả hai hào môn bồi dưỡng, kế thừa một nhà họ Ôn chẳng phải là chuyện nhỏ như con thỏ sao.

Suốt dọc đường đi, bất kể gặp ai, dù quen hay không, Ôn Ngọc Hoa đều mỉm cười trò chuyện với đối phương.

Những người trong khu tập thể công nhân cũng giống như bác sĩ Chu, trước sự gần gũi của Ôn Ngọc Hoa, ai nấy đều cảm thấy thụ sủng nhược kinh, rất đỗi hài lòng.

Mọi người đều nhìn Ôn Ngọc Hoa lớn lên, thấy dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu của cô thì ai cũng đều yêu mến.

Ôn Ngọc Hoa thật sự rất xinh đẹp.

Trước đây cô luôn lạnh lùng, không thèm để ý đến ai mà vẫn không bị mang tiếng xấu, ngoài việc con gái ở khu mỏ hiếm quý vô cùng và địa vị của Ôn Đường ở khu mỏ không hề bình thường ra, thì khuôn mặt xinh đẹp, mảnh mai khiến người ta nhìn vào là muốn chở che của cô cũng là một nguyên nhân lớn.

Mọi người đều nghĩ rằng, Ôn Ngọc Hoa xinh đẹp như vậy thì có thể có ý đồ xấu gì được chứ?

Chắc là cô chỉ nhút nhát quá mức, được cha mẹ nuông chiều từ nhỏ, sức khỏe lại không tốt nên ít khi gặp gỡ ai, thành ra không biết cách đối nhân xử thế.

Bây giờ đứa nhỏ đã tốt nghiệp cấp ba, lớn khôn rồi nên đã hiểu chuyện đời, biết gần gũi với họ rồi.

Tốt, tốt, thật sự rất tốt.

Những ai gặp Ôn Ngọc Hoa đều bị nụ cười hiếm hoi cùng với lúm đồng tiền ngọt ngào trên mặt cô làm cho vui vẻ hớn hở, vô cùng dễ chịu.

Mọi người cười nói quan tâm đến sức khỏe của Ôn Ngọc Hoa, có người trong túi có kẹo hay đồ ăn vặt còn nhiệt tình chia cho cô một ít.

Ôn Ngọc Hoa không nhận cũng không được, người ta cứ nhất quyết đưa bằng được.

Ôn Ngọc Hoa rất hài lòng với kết quả này.

Xem kìa, nguyên chủ muốn trở thành “con cưng của tập thể" đơn giản biết bao nhiêu.

Chỉ cần miệng mồm ngọt một chút, chủ động chào hỏi các chú các thím trong khu tập thể một chút là mọi người sẽ nhiệt tình đáp lại ngay.

Trước đây nguyên chủ cứ cảm thấy mọi người bài xích mình, hoàn toàn là sai lầm.

Người dân trong khu tập thể đối xử với cô rất tốt, chẳng ai ghét bỏ hay cố ý gây khó dễ cho nguyên chủ cả.

Nguyên chủ và mọi người cũng chẳng có mâu thuẫn về lợi ích.

Chính nguyên chủ là người giữ khoảng cách trước, mọi người sợ đụng phải vận xui nên mới xa lánh cô thôi.

Kỹ năng xã hội của Ôn Ngọc Hoa đã đạt cấp độ tối đa, việc làm người lớn vui vẻ càng là bản năng bẩm sinh của cô, tâm nguyện của nguyên chủ cô có thể dễ dàng thực hiện được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.