Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Chương 41
Cập nhật lúc: 01/05/2026 03:20
“Nữ chính không hổ là nữ chính.
Tâm lý của nguyên chủ, cô ta hiểu rõ hơn cả Trang Kiến Nghiệp.
Nếu là nguyên chủ, lúc này chắc chắn đã bị cô ta huấn thị đến mức cúi đầu nhận sai rồi.
Nhưng Ôn Ngọc Hoa không phải nguyên chủ.”
Cô không cúi đầu khóc, cũng không thèm để ý đến Trang Thái Phượng, cô chỉ nhìn chằm chằm bác sĩ Tô, mất kiên nhẫn hỏi ông:
“Ông rốt cuộc là có ý gì?
Ông nói đi chứ.
Công việc của nhà tôi không thể cho không được.
Ông không có bản lĩnh làm cho chúng tôi khỏi bệnh thì tôi sẽ không tin ông đâu."
Bác sĩ Tô nhìn Ôn Ngọc Hoa mới nói vài câu bực tức mà đã mệt đến mức toát mồ hôi hột, lại càng thấy m-ông lung.
Cô nhóc này nhìn thế nào cũng thấy có bệnh tim mà, nhưng tại sao chẩn đoán của ông lại sai?
Nếu có thời gian, ông có thể bình tĩnh xem lại từ đầu vài lần nữa, nhưng Ôn Ngọc Hoa đã mất kiên nhẫn rồi.
Anh em nhà họ Trang cũng đang vội vàng đi làm ở mỏ.
Ông đến để giúp Trang Thái Phượng, không thể giúp ngược lại làm hỏng việc của Trang Thái Phượng được.
Bác sĩ Tô cân nhắc một chút, chọn cách tin tưởng vào bản thân mình, nói thật lòng:
“Dựa vào chẩn đoán của tôi, cô không có bệnh tim.
Cơ thể cô đúng là rất kém, có rất nhiều bệnh tật, nhưng tôi có thể dùng đạo đức nghề nghiệp của mình để đảm bảo rằng, trái tim của cô là khỏe mạnh."
“Tôi không biết tại sao lại có kết quả như vậy.
Nhưng cô..."
“Điều đó là không thể!"
Ôn Ngọc Hoa không vui cắt ngang lời bác sĩ Tô.
“Ông nhìn tôi xem, nói một câu thôi cũng đã không còn sức lực, tôi khỏe mạnh ở chỗ nào?
Ông muốn lừa tôi thì cũng tìm một lý do cho ra hồn chút đi.
Tôi cũng không phải đứa trẻ lên ba, không dễ mắc lừa đâu."
Ôn Ngọc Hoa vừa lên tiếng, đôi vợ chồng Ôn Đường vốn đang kinh ngạc đến mức không nói nên lời trước kết quả chẩn đoán của bác sĩ Tô, cũng vừa ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, thoát ra khỏi sự xúc động và kinh hãi.
“Bác sĩ Tô, mặc dù chúng tôi cũng hy vọng Mèo Nhỏ nhà mình có thể sớm ngày hồi phục sức khỏe.
Nhưng ông cũng không cần phải nói như vậy để làm chúng tôi vui lòng đâu.
Chúng tôi đã gặp qua bao nhiêu bác sĩ rồi, sớm đã quen rồi.
Hì hì.
Rốt cuộc kết quả thế nào, ông cứ nói thật đi, chúng tôi chịu đựng được."
Ôn Đường run rẩy lên tiếng.
Nụ cười trên mặt ông rất gượng gạo, giống như cố nặn ra vậy.
Ông không sợ bác sĩ nói với ông là lực bất tòng tâm.
Mà ông sợ bác sĩ Tô mở miệng ra là nói Ôn Ngọc Hoa không có bệnh.
Ngoài người sắp ch-ết ra thì Ôn Ngọc Hoa sao có thể không cần chữa bệnh được?
Ôn Ngọc Hoa không thể nào kh-ỏi h-ẳn được.
Để chữa khỏi cho Ôn Ngọc Hoa, Ôn Đường đã đưa cô đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ trong cả nước.
Nhưng kết quả chẩn đoán của các bác sĩ đều là lực bất tòng tâm.
Tuy nhiên, mặc dù biết rõ bác sĩ Tô đang nói dối để làm người ta vui, nhưng vào khoảnh khắc nghe thấy lời đó, Ôn Đường và An Tiểu Hoa vẫn không kìm nén được mong muốn tin tưởng, vô cùng xúc động.
Lời nói như vậy, bọn họ đã mong chờ suốt mười tám năm cuối cùng cũng chờ được rồi.
Tiếc rằng, nó không thể nào là thật được mà.
Hai vợ chồng họ tâm trạng xuống dốc đứng sau lưng Ôn Ngọc Hoa, không nhịn được buồn bã đỏ hoe vành mắt, trốn sau lưng Ôn Ngọc Hoa lén lút lau nước mắt.
Bác sĩ Tô thấy bọn họ đau lòng như vậy cũng thấy bất đắc dĩ.
“Các người có thể không tin tôi, nhưng tôi sẽ không tự mình đập vỡ bảng hiệu của mình đâu.
Mặc dù bây giờ tôi vẫn chưa biết bệnh của tiểu đồng chí Ôn là như thế nào, nhưng cô ấy quả thật là không có bệnh tim."
Nói đoạn, bác sĩ Tô cực kỳ chuyên nghiệp, cực kỳ chính xác kể ra hết toàn bộ những căn bệnh khác trên người Ôn Ngọc Hoa.
“Bệnh của các người, tôi đảm bảo tôi đều có thể chữa khỏi.
Nhưng tôi không thể miễn phí hoàn toàn được.
Bệnh của tiểu đồng chí Ôn tôi chưa nắm chắc nên có thể chữa miễn phí cho cô ấy.
Nhưng tiền thu-ốc thang của những người khác không thể miễn được.
Tuy nhiên, tôi có thể chỉ thu giá vốn, tính rẻ cho các người một chút."
“Tính rẻ là bao nhiêu?"
Ôn Ngọc Hoa không yên tâm truy hỏi:
“Người ta thường nói của rẻ là của ôi.
Ông sẽ không vì số tiền chúng tôi đưa ít mà cho chúng tôi uống thu-ốc giả đấy chứ?"
“Không đâu."
Bác sĩ Tô bất đắc dĩ trả lời.
“Cô nhóc này, tuổi còn nhỏ mà sao lắm vấn đề thế?
Yên tâm đi, Tô Bác Triêu tôi hành y cả đời đều dùng y thuật để cứu người, chưa từng hại ai bao giờ.
Nếu cô không tin, tôi có thể ở lại đây.
Chúng ta cứ chữa bệnh trước rồi mới thu tiền sau."
“Thật sao?"
Ôn Ngọc Hoa vẫn giữ vẻ mặt nghi ngờ.
“Nhà họ Trang chật chội đến mức không có chỗ để chân, ông ở lại chỉ có thể ở nhà tôi.
Ăn ở tại nhà tôi, tôi phải thu tiền đấy."
“........."
Nhìn dáng vẻ tính toán chi ly của Ôn Ngọc Hoa, bác sĩ Tô thật sự có chút dở khóc dở cười.
Không muốn cô nhóc này quá đắc ý, bác sĩ Tô đanh mặt lại trêu chọc Ôn Ngọc Hoa:
“Cô thu tiền phòng của tôi, vậy tôi phải thu tiền thu-ốc của cô rồi.
Bệnh tình của cô phức tạp hơn cha mẹ cô nhiều, tôi châm cứu cho cô một lần là phải thu năm đồng đấy, cô có chắc là muốn bắt tôi trả tiền phòng không?"
“Không cần đâu ạ."
Ôn Ngọc Hoa lập tức biết điều lắc đầu nói:
“Ông châm cứu cho tôi thêm mấy lần là không cần trả tiền phòng nữa rồi.
Có điều, nhà tôi chỉ có phòng khách là có chỗ, ông ở phòng khách thật sự là không tiện.
Thế nên ông vẫn là nên đến ở nhà khách của khu mỏ đi.
Ở đó cái gì cũng có, chi phí cứ để nhà họ Trang trả."
“........."
“………"
“………"
Anh em nhà họ Trang bị ép phải bỏ tiền ra vô cùng cạn lời.
Nhà họ Ôn xem bệnh thì có liên quan gì đến nhà họ, tại sao lại phải để nhà họ trả tiền phòng?
Nhưng việc này không cho phép bọn họ không trả.
Ôn Đường lạnh lùng hỏi bọn họ một câu:
“Không được sao?
Các người có ý kiến gì?"
Bọn họ liền cái yêu cầu gì cũng có thể chấp nhận được rồi.
Ở nhà khách một tháng cũng chỉ mất có vài đồng tiền phòng.
Dùng vài đồng đó để đổi lấy hai công việc ở khu mỏ, vụ mua bán này quá hời.
Nhà họ Trang không có vấn đề gì nữa, bệnh của nhà họ Ôn cũng xem hòm hòm rồi.
Ôn Đường liền dẫn anh em nhà họ Trang rời đi.
Chuyện công việc không thể trì hoãn thêm được nữa.
Phải nhân lúc Giám đốc mỏ Lý chưa công bố tin tức tuyển dụng làm đường, bắt người nhà họ Trang trả tiền phòng nhà khách đã.
Nếu không lát nữa bọn họ phát hiện ra Ôn Đường chơi xỏ bọn họ, chắc chắn sẽ không dễ nói chuyện như bây giờ đâu.
Ôn Ngọc Hoa cười hì hì nhìn bọn họ rời đi, nháy mắt nháy mắt với Ôn Đường, mọi thứ đều im lặng mà hiểu nhau.
Tiễn được người nhà họ Trang đáng ghét đi rồi, cô không thèm để ý đến bác sĩ Tô mà cứ quấn lấy An Tiểu Hoa, đòi ăn sủi cảo.
Ôn Ngọc Hoa thật sự đói lắm rồi.
Nếu không ăn gì đó nữa cô sẽ đói đến ngất xỉu mất.
An Tiểu Hoa nhìn khuôn mặt không chút huyết sắc của Ôn Ngọc Hoa cũng không kịp hỏi han bác sĩ Tô thêm câu nào, vội vàng chạy xuống bếp nấu sủi cảo.
