Con Gái Ta Cắt Tóc Đoạn Tình - Chương 4
Cập nhật lúc: 29/06/2026 05:02
05
"Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào!"
Thẩm Tri Ý thét lên ch.ói tai, giọng nói thậm chí lạc đi hẳn.
"Người đã bao nhiêu tuổi rồi, làm sao có thể còn sinh đẻ được nữa! Tên đại phu này là do các người mua chuộc cố ý diễn trò để chọc tức ta đúng không!"
Nàng ta đôi mắt đỏ ngầu, điên cuồng muốn nhào tới cào xé đại phu.
Thẩm Bỉnh Văn buông ta ra, trở tay giáng một cái tát nảy lửa trực tiếp lên mặt Thẩm Tri Ý. Tiếng bạt tai giòn giã vang vọng khắp cả con phố.
Thẩm Tri Ý bị đ.á.n.h đến mức ngã sầm xuống phiến đá xanh, khóe miệng rỉ m.á.u tươi.
Nàng ta ôm lấy mặt, không thể tin nổi nhìn người cha từ nhỏ đến lớn luôn ngoan ngoãn phục tùng, chiều chuộng nàng ta hết mực.
Thẩm Bỉnh Văn từ trên cao nhìn xuống nàng ta, ánh mắt lạnh lẽo không có lấy một chút hơi ấm.
"Ngươi tính là cái thá gì, mà cũng xứng để chúng ta diễn kịch?"
"Ngươi chẳng phải nói gia sản Thẩm gia sớm muộn gì cũng là của ngươi sao? Hôm nay ta nói cho ngươi biết một câu, gia tài vạn quán của Thẩm gia sau này đều là của hai đứa trẻ trong bụng Ngọc Nương."
"Đời này của ngươi, ngay đến một cây kim sợi chỉ của Thẩm gia cũng đừng hòng chạm tới, cút!"
Thẩm Tri Ý ngồi bệt trên đất, toàn thân run rẩy.
Nàng ta rốt cuộc đã hiểu ra, chúng ta là thực sự không cần nàng ta nữa rồi.
Hộ viện cưỡng ép lôi nàng ta đi, quẳng vào trong con hẻm nước thải hôi thối kế bên.
Ta đến nửa con mắt cũng không thèm bố thí cho nàng ta nữa, được Thẩm Bỉnh Văn dìu, vững vàng bước lên xe ngựa.
06
Sau khi trở về phủ, Thẩm Bỉnh Văn trực tiếp bế ta về chính viện.
Toàn bộ trên dưới Thẩm gia vui mừng hớn hở, không khí tưng bừng.
Thuốc bổ đưa vào viện của ta nhiều như nước chảy, mấy vị ma ma kinh nghiệm lão luyện được bỏ ra số tiền lớn mời về để hầu hạ toàn thời gian.
Ta ngồi trên sập mềm, nhìn Thẩm Bỉnh Văn tự tay đối chiếu lễ vật cúng tế Tống T.ử Quan Âm. Chàng cẩn thận vô cùng, đến cả phẩm tướng của một nén hương cũng phải tự mình kiểm tra.
Nhìn bóng lưng bận rộn của chàng, lòng ta yên bình phẳng lặng.
Thời gian thấm thoát trôi qua hai tháng.
Gió cuối thu thổi qua các con phố ở Tô Châu, hương thí đã thả bảng công bố kết quả. Buổi sớm ngày hôm ấy, Lý thúc đứng dưới hiên nhà báo lại tin tức bên ngoài.
"Phu nhân, thả bảng rồi ạ. Tên thư sinh nghèo kiết xác Chu Duy kia, đã danh lạc tôn sơn, trượt vỏ chuối rồi."
Ta đang húp tổ yến, đầu cũng không nâng lên.
"Nằm trong dự liệu."
"Chút tài học mọn đó của gã, viết vài câu thơ chua loét lừa gạt tiểu cô nương chưa trải sự đời thì còn được. Thực sự bước vào trường thi, đến cả bài sách luận cũng chẳng viết cho ra hồn."
Lý thúc hạ thấp giọng, tiếp tục nói:
"Người phía dưới về báo lại rằng, Chu Duy sau khi biết mình trượt, ở quán rượu nát đầu phố ghi nợ uống đến say khướt."
"Về đến nhà, vì Thẩm Tri Ý gạn hỏi thêm một câu, gã liền trực tiếp vớ lấy cái đòn gánh cài cửa, đ.á.n.h nàng ta thừa sống thiếu c.h.ế.t. Hàng xóm láng giềng xung quanh đều nghe thấy tiếng la hét t.h.ả.m thiết trong căn nhà đó."
Ta nuốt xuống một ngụm tổ yến, nhẹ nhàng đặt bát sứ lên chiếc án kỷ nhỏ.
"Biết rồi, sau này những chuyện lông gà vỏ tỏi thế này không cần đặc biệt báo cho ta, chỉ cần bọn họ không đến làm phiền Thẩm gia, thì mặc kệ bọn họ."
Ngày trước ta chỉ sợ Thẩm Tri Ý vấp phải va quệt, ngay cả nó học thêu thùa bị kim châm chảy một giọt m.á.u, ta cũng phải xót xa nửa ngày.
Nay nghe thấy nó bị đ.á.n.h đến thừa sống thiếu c.h.ế.t, lòng ta lại chẳng thể sinh ra nổi một chút xót thương nào nữa.
Nửa tháng sau, chưởng quầy các cửa tiệm của Thẩm gia có buổi nghị sự tại Tụ Tiên Lâu. Thẩm Bỉnh Văn vốn không cho ta ra ngoài, nhưng ta kiên quyết muốn đích thân đi kiểm tra một lô Thục cẩm mới đến.
Tụ Tiên Lâu nằm ở nơi phồn hoa nhất của Tô Châu, ngõ sau thông với khu chợ bình dân hỗn tạp.
Ta ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ nhã phòng ở tầng hai, nghe mấy vị chưởng quầy báo cáo sổ sách doanh thu. Đang nghe, dưới ngõ sau lầu bỗng nhiên truyền đến một trận c.h.ử.i bới ch.ói tai.
"Cái đồ sao chổi ăn bám này! Con trai ta không thi đỗ cử nhân, toàn bộ đều là do cái thứ khắc phu như ngươi hại cả!"
Ta theo tiếng động nhìn xuống.
Trong con ngõ sau đầy bùn sình bẩn thỉu, một mụ già vóc dáng thô tráng đang cầm cây chổi xể, quất xối xả vào một nữ t.ử đang quỳ bên thùng nước thải.
Nữ t.ử kia mặc một bộ áo bông rách nát không nhìn ra màu sắc gì, đôi bàn tay ngâm trong làn nước bẩn lạnh thấu xương, đang ra sức cọ rửa một đống ruột lợn bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Chính là Thẩm Tri Ý.
Tóc tai nàng ta tùy tiện b.úi thành một b.úi nhỏ, trên mặt đầy vết nứt nẻ vì sương giá và vết bùn đất dơ bẩn.
Trên đôi bàn tay thô ráp sưng đỏ, còn có mấy vệt bầm tím rõ mồn một.
Nàng ta bị đ.á.n.h đến mức co rụt người lại, song không hề cãi nửa lời, chỉ tê dại tiếp tục vò rửa đống đồ lòng tanh hôi kia.
Mụ già c.h.ử.i mệt rồi, nhổ một bãi đờm đặc ngay cạnh chân Thẩm Tri Ý.
"Mau rửa đi! Nhà bếp phía sau Tụ Tiên Lâu đang chờ lấy đấy! Nếu rửa không sạch không lấy được mười đồng kia, tối nay ngươi đừng hòng ăn cơm!"
Ta tĩnh lặng nhìn cảnh này.
Vị đại tiểu thư từng chê bai Thẩm gia toàn thân mùi tiền đồng ngày trước, nay lại vì mười đồng mà phải đi rửa ruột lợn giữa trời đông giá rét.
Đây chính là cái phong cốt mà nàng ta ngày đêm mong mỏi suy cầu.
Dường như cảm nhận được ánh mắt nhìn xuống, Thẩm Tri Ý đột nhiên ngẩng đầu lên, hướng về phía bậu cửa sổ tầng hai nhìn lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
