Con Gái Vô Ơn Chọn Cha Dượng, Đến Khi Tôi Giàu Có Mới Khóc Gọi Bố - 3
Cập nhật lúc: 11/08/2026 17:02
Hắn mở cửa xe, nhét Niệm An vào trong, động tác đã không còn kiên nhẫn như vừa rồi.
Hứa Thanh Hòa hạ giọng.
“Anh cố tình kéo chuyện sang người Phương Trác đúng không?”
“Lời là hắn nói, liên quan gì tới tôi?”
Cô ta định mắng, lại nhìn thấy camera trước cửa tòa án, đành nuốt ngược lời xuống.
“Thẩm Nghiễn Chu, anh đừng hối hận.”
“Yên tâm.”
Tôi quay người đi về phía đường.
“Lần này không đến lượt tôi.”
Căn nhà được rao bán hai tháng thì giao dịch thành công.
Sau khi trừ dư nợ, phí môi giới và các khoản thuế phí liên quan, tôi nhận được 387.000 tệ.
Cộng với tiền tiết kiệm vốn có, trong tài khoản của tôi có hơn 510.000 tệ.
Kiếp trước, số tiền này một đồng cũng không đến tay tôi.
Hứa Thanh Hòa lấy căn nhà.
Tôi dẫn con gái tới sống trong một căn hộ hai phòng ngủ cũ kỹ.
Con bé đòi piano, trường điểm, trại hè, đòi đi du học ngắn hạn với bạn cùng lớp.
Ban ngày tôi đi làm, buổi tối nhận việc ngoài.
Số dư trong thẻ ngân hàng vẫn mỏng đi từng năm.
Kiếp này, tôi thuê một căn hộ độc thân gần công ty, tiền thuê 2.400 tệ mỗi tháng.
Ngày chuyển nhà, tôi chỉ đóng bốn thùng carton.
Quần áo, máy tính, sách, một bộ dụng cụ làm mộc bố tôi để lại.
Không còn giường trẻ em.
Không còn piano.
Cũng không còn đồ chơi chất kín ban công.
Căn nhà trống đến mức nghe rõ tiếng chân vọng.
Tôi vừa đặt thùng cuối cùng xuống thì điện thoại reo.
Hứa Thanh Hòa gửi tới một thời khóa biểu.
Phía sau là cả chuỗi sắp xếp.
Thứ Hai piano, thứ Ba tiếng Anh, thứ Tư múa, thứ Năm hội họa, thứ Sáu bơi.
Cô ta nói:
“Những lớp này trước đây đều do anh đưa đón, không thể vì ly hôn mà gián đoạn.”
Tôi trả lời:
“Cô muốn tiếp tục cũng được, muốn dừng cũng được, tự quyết định.”
Điện thoại lập tức gọi tới.
“Anh biết hủy lớp sẽ mất bao nhiêu tiền không?”
“Không biết.”
“Piano còn 72 buổi, tiếng Anh còn 46 buổi!”
“Thỏa thuận không ghi tôi phải đưa đón.”
“Bây giờ sao anh m.á.u lạnh thế?”
Tôi bật loa ngoài, mở một chai nước khoáng.
“Hứa Thanh Hòa, lúc tranh quyền trực tiếp nuôi con, cô nói mình có công việc ổn định, chỗ ở cố định và đủ thời gian, có thể cung cấp điều kiện trưởng thành tốt hơn cho con.”
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở.
“Những câu này viết trong bản đáp biện của cô. Có cần tôi chụp gửi không?”
Cô ta cúp máy.
Vài giây sau, chuông cửa vang lên.
Tôi tưởng chủ nhà, mở cửa lại thấy Trình Dã.
Cậu ta mặc đồ công nhân dính dầu, tay trái xách bia, tay phải xách một cái chảo sắt.
“Ly hôn thôi mà sao chuyển vào cái l.ồ.ng chim thế này?”
“Một người đủ ở.”
Cậu ta đặt đồ lên bàn, đi một vòng trong nhà.
“Thật sự buông rồi?”
Tôi bóc bao bì bia.
“Cậu tới an ủi tôi hay ăn chực?”
“Đều không phải.”
Trình Dã lấy một bản kế hoạch mép giấy đã quăn, đập trước mặt tôi.
“Tôi muốn làm vận chuyển chuỗi lạnh, thiếu tiền, cũng thiếu người biết tính sổ.”
Tôi nhìn bốn chữ trên bìa.
Chuỗi cung ứng Tấn Đạt.
Đầu ngón tay dừng trên nắp chai.
Mười hai năm sau, công ty này sẽ rung chuông niêm yết tại Sở Giao dịch Chứng khoán Hồng Kông.
Kiếp trước, Trình Dã cũng từng tìm tôi.
Khi ấy Niệm An vừa đăng ký xong lớp piano, trong tài khoản tôi chỉ còn 20.000 tệ, Hứa Thanh Hòa lại yêu cầu đổi nhà thuộc khu trường điểm.
Tôi từ chối cậu ta.
Ba năm sau, cậu ta nhận được vòng gọi vốn đầu tiên.
Mười năm sau, Tấn Đạt chiếm gần 40% thị trường phân phối chuỗi lạnh thực phẩm tươi sống trong toàn tỉnh.
Ngày công ty niêm yết, trên tin tức tài chính, cậu ta nói thời điểm khó khăn nhất lúc khởi nghiệp, đến tiền dầu diesel cũng không trả nổi.
Thứ tôi từng bỏ lỡ lại được đặt trước mặt.
Trình Dã xoa tay.
“Đừng nhìn tờ giấy này viết xấu. Tôi đã chạy được 17 siêu thị cộng đồng, hai nhà chịu ký hợp đồng dài hạn.”
Tôi mở kế hoạch.
Định giá xe, tiền thuê kho, kỳ hạn thanh toán của khách, tiền dầu, tiền nhân công, tất cả viết xiêu xiêu vẹo vẹo.
Không có câu chuyện đẹp.
Chỉ có bùn, mồ hôi và hóa đơn.
Tôi hỏi:
“Thiếu bao nhiêu?”
“Giai đoạn đầu ít nhất 800.000 tệ. Tôi có hai xe đông lạnh cũ, có thể tính 400.000, còn lấy ra được 100.000 tiền mặt.”
“Tôi đầu tư 300.000.”
Trình Dã há miệng, nửa ngày không nói được.
Lon bia trượt khỏi tay cậu ta, đập xuống sàn, bọt trào từ vòng kéo ra ngoài.
Cậu ta cúi xuống định nhặt, tay đưa được nửa chừng lại dừng.
“Cậu nói thật?”
“Trước tiên tìm luật sư soạn thỏa thuận, sau đó tìm đơn vị định giá xe và nguồn khách hàng hiện có của cậu.”
“Cậu không sợ lỗ?”
Tôi mở bia, đưa cho cậu ta.
“Sợ.”
“Vậy còn đầu tư?”
“Sợ mất tiền thì càng phải để tiền đúng chỗ.”
Trình Dã ngửa đầu uống một ngụm, hốc mắt nóng lên, lập tức quay người lau sàn.
Tôi dựa bên cửa sổ, nhìn dòng xe chen chúc phía dưới.
Màn hình điện thoại lại sáng.
Hứa Thanh Hòa gửi một câu.
“Niệm An tối nay khóc đòi gặp anh. Nếu anh còn lương tâm thì lập tức tới đây.”
Tôi nhìn mấy giây rồi tắt màn hình.
Cô ta không phải đang tìm tôi.
Cô ta đang tìm một bảo mẫu miễn phí, gọi một tiếng là có mặt.
Không còn nữa.
Chương 3
Chín giờ sáng thứ Bảy tuần thứ hai, tôi đúng giờ tới khu chung cư Hứa Thanh Hòa đang thuê.
Căn nhà cũ đã bán.
Cô ta không nỡ hạ tiêu chuẩn sống, thuê một căn ba phòng ngủ giá 6.800 tệ một tháng.
Chuông cửa reo năm lần, bên trong mới có tiếng chân.
Hứa Thanh Hòa mặc đồ ngủ mở cửa, tóc bết bên má.
Sàn phòng khách ném đầy đồ chơi và quần áo chưa giặt.
Mùi đồ ăn mang về qua đêm trộn với sữa chua chua xộc ra ngoài.
Niệm An đang ngồi trước sofa khóc.
