Còn Ra Thể Thống Gì Nữa (thành Hà Thể Thống) [2026] - Chương 116: - Chương 22.5 Phong Hậu
Cập nhật lúc: 09/02/2026 11:02
Hắn dặn dò cung nhân: “Nhốt Dữu Phi vào tẩm điện, khóa lại. Từ hôm nay trở đi, cho đến ngày Trẫm c.h.ế.t, không được thả nàng ta ra ngoài nửa bước.”
Dữu Vãn Âm không ngẩng đầu lên, nghe tiếng bước chân hắn dần đi xa.
Cung nhân cúi người đỡ cô dậy: “Nương nương, mời.”
Cô như đi trên mây, mờ mịt bị dìu vào cửa điện. Tiếng khóa cửa vang lên sau lưng, cung nhân sợ cơn thịnh nộ sấm sét của Hạ Hầu Đạm, không ai dám theo vào, khóa cửa xong liền tránh đi thật xa.
Tẩm điện rộng lớn chưa bao giờ có vẻ trống trải đến thế. Dữu Vãn Âm dựa lưng vào cánh cửa, ngẩn ngơ đứng đó.
Trong đầu cô ngàn vạn suy nghĩ rối thành một mớ bòng bong, lúc thì cảm thấy cổ tay đau âm ỉ, lúc thì lo lắng ám vệ có được cứu không, lúc lại nhớ tới đám Sầm Cẩn Thiên, không biết Đoan Vương có quay lại gây rắc rối cho bọn họ không.
Hạ Hầu Đạm nghe chuyện này xong, có phái người đi bảo vệ bọn họ không? Hắn có cho rằng Sầm Cẩn Thiên đằng nào cũng phải c.h.ế.t, có cảm thấy một nhân vật giấy mất đi giá trị, c.h.ế.t thì c.h.ế.t rồi không?
Cô của trước kia sẽ không suy đoán hắn như vậy nhưng bây giờ...
Dữu Vãn Âm quay người đập cửa: “Có ai không? Ta có việc quan trọng!”
Gọi nửa ngày, không hề có hồi âm.
Trong tẩm điện đốt địa long, Dữu Vãn Âm lại càng đứng càng lạnh. Cô đi đến bên giường, ngã vật xuống, vùi mặt vào trong chăn như đà điểu.
Ngay đầu ngày hôm nay, hai người họ còn ở đây, kẻ tung người hứng chê bai tấu sớ.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c như bị khoét một lỗ hổng, mọi cảm xúc đều trôi tuột ra ngoài, đến mức cô chỉ có thể cảm thấy tê dại.
Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên truyền đến tiếng mở cửa.
Cô giật mình ngồi dậy, nhìn về phía cửa: “Bắc thúc.”
Trên tay Bắc Chu bưng một cái khay gỗ: “Ta đến đưa cơm cho con.”
Dữu Vãn Âm vội vàng chạy tới túm lấy ông, sợ ông đặt cơm tối xuống là đi ngay:
“Bắc thúc, Sầm Cẩn...”
Cô đổi lời giữa chừng:
“Tiêu Thiêm Thải và Nhĩ Lam đối với Bệ hạ còn có tác dụng lớn, Đoan Vương có thể sẽ gây rắc rối cho họ...”
Trọng âm của cô đặt ở ba chữ “có tác dụng lớn”.
Bắc Chu nghe ra sự thay đổi trong cách nhìn của cô đối với Hạ Hầu Đạm, thở dài một tiếng:
“Cấm quân làm việc chu toàn, đi cứu con đồng thời cũng di chuyển đám Sầm Cẩn Thiên rồi. Vãn Âm, chuyện tối nay là Đạm nhi có lỗi. Lúc con sống c.h.ế.t chưa rõ, nó suýt nữa thì phát điên.”
Dữu Vãn Âm sững sờ.
Bắc Chu:
“Lúc đó nó hạ lệnh, bất kể xe ngựa của Đoan Vương đi đến đâu, chỉ cần con không bình an xuống xe thì g.i.ế.c c.h.ế.t Đoan Vương ngay tại chỗ. Đoan Vương mỗi lần hành động, trong bóng tối không biết mang theo bao nhiêu nhân thủ, cấm quân lại tập hợp vội vàng, nếu đ.á.n.h thật, thắng bại khó lường. Người đứng đầu cấm quân khuyên một câu, suýt nữa cũng bị nó chôn sống.”
Dữu Vãn Âm im lặng một lát, hỏi: “Bắc thúc, dáng vẻ vừa rồi của anh ấy, thúc từng gặp chưa?”
Bắc Chu ngẫm nghĩ: “Chứng đau đầu của nó con cũng biết đấy, lúc phát bệnh đau quá sẽ hơi mất kiểm soát. Có điều nó sợ dọa con, những lúc như thế đều cố gắng không gặp con... Cho nên lúc này nó cũng không đến.”
Dữu Vãn Âm: “Vậy tình trạng này của anh ấy, có phải ngày càng thường xuyên hơn không?”
Bữa tối cuối cùng không động một miếng nào. Dữu Vãn Âm co ro trên giường, ban đầu chỉ là nhắm mắt trầm tư, không biết từ lúc nào chìm vào giấc ngủ nông đầy bất an.
Cô mơ một giấc mơ kỳ quái. Trong mơ Hạ Hầu Đạm bị m.ổ b.ụ.n.g moi t.i.m, ngã trong vũng m.á.u. Hung thủ đứng ngay cạnh t.h.i t.h.ể hắn, mỉm cười.
Hung thủ rõ ràng có khuôn mặt giống hệt hắn, cô trong mơ lại biết rõ, đó là bạo quân trong nguyên tác.
Bạo quân cười đi về phía cô: “Vãn Âm, không nhận ra Trẫm nữa sao?”
Nói rồi vươn tay ra, bưng một trái tim đẫm m.á.u đến trước mặt cô.
Bên tai truyền đến tiếng động nhỏ, Dữu Vãn Âm giật mình tỉnh giấc nhưng kìm lại động tác mở mắt. Hình ảnh trong mơ vừa rồi quá rõ ràng, ngay cả nỗi sợ hãi đó cũng nguyên vẹn xâm nhập vào hiện thực.
Ngoài sợ hãi còn có một cảm xúc mãnh liệt tương đương, cô nhất thời chưa kịp phân biệt.
Tiếng bước chân đến gần.
Ánh nến lung lay xuyên qua mí mắt mỏng manh, chiếu ra một mảng đỏ rực.
Màu đỏ rực lại bị bóng người che khuất. Hạ Hầu Đạm ngồi xuống mép giường, cúi đầu nhìn cô.
Dữu Vãn Âm nhắm nghiền hai mắt, càng cố gắng bình ổn nhịp tim, trái tim này càng đập thình thịch đinh tai nhức óc, dường như quyết tâm muốn bán đứng cô.
Cô đoán không ra đối phương hiện tại đang ở tư thế gì, biểu cảm gì. Cơn điên của hắn đã qua chưa?
Ở khoảng cách gần như vậy, nếu hắn lại làm ra hành động kinh người gì đó, cô không có đường trốn thoát – mặc dù đến nay hắn chưa thực sự làm hại cô nhưng sát khí cuồng loạn vừa rồi đủ để xé nát một người từ xa.
Dữu Vãn Âm thầm nghiến răng.
Cô không muốn tỉnh lại, không muốn bốn mắt nhìn nhau với hắn. Cô sợ nhìn thấy trên khuôn mặt quen thuộc kia một nụ cười yêu dị tàn bạo, sợ trong mắt hắn phản chiếu ngọn lửa ma trơi trong giấc mơ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bên giường không có chút tiếng động nào truyền đến.
Dữu Vãn Âm không giằng co được nữa. Ngay trước khi cô thỏa hiệp mở mắt, cổ tay mát lạnh, kích thích lông mi cô run lên.
Một bàn tay lành lạnh nâng cổ tay cô lên. Bóng đèn di chuyển lại gần, Hạ Hầu Đạm dường như đang kiểm tra da thịt cô.
Đầu ngón tay hắn lướt qua một chỗ trên cổ tay cô. Chỗ đó đã đau âm ỉ rất lâu rồi, Dữu Vãn Âm phản ứng lại là vết bầm tím do Đoan Vương kìm kẹp để lại.
Hạ Hầu Đạm có thể lầm tưởng là do chính mình làm cô bị thương. Bởi vì động tác đầu ngón tay hắn rất nhẹ, quá nhẹ, thậm chí mang lại chút ngứa ngáy.
Tiếp đó đầu ngón tay rời đi lại rơi xuống bên cổ cô.
Đó là nơi Đoan Vương đã mổ nhẹ lên.
Tim Dữu Vãn Âm thắt lại. Tên khốn nạn đó thế mà lại cố ý để lại dấu vết!
Ngón tay Hạ Hầu Đạm chậm lại, vẫn như gần như xa chạm vào cô, hơi lạnh thấm vào da thịt trên cổ.
Dữu Vãn Âm nín thở, hoàn toàn không đoán được đối phương sẽ có phản ứng gì.
Bóng tối bao trùm xuống, che khuất ánh sáng yếu ớt xuyên qua mí mắt. Hạ Hầu Đạm che mắt cô lại.
Tay hắn lạnh, môi lại còn ấm.
Dữu Vãn Âm mở mắt dưới lòng bàn tay hắn.
Lần này cô không cần cố ý né tránh cũng không nhìn thấy mặt hắn nữa. Nhưng sự lưu luyến trong nụ hôn này gần như tràn ra là hơi thở của cố nhân.
Như thể một màn ảo thuật hạ màn, chiếc mặt nạ làm bằng phấn trắng nứt ra những vết rạn mạng nhện, từng mảnh từng mảnh bong ra khỏi mặt hắn, rơi xuống, vỡ thành bụi phấn, lộ ra da thịt người sống bên dưới.
Hạ Hầu Đạm hôn một lúc, không nhận được hồi đáp từ từ lùi lại phía sau.
