Còn Ra Thể Thống Gì Nữa (thành Hà Thể Thống) [2026] - Chương 19: - Chương 3.5 Kế Ly Gián
Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:06
Tóc Dữu Vãn Âm cháy sém, vài chỗ trên da thịt truyền đến cơn đau kịch liệt, đứng tại chỗ hai mắt đờ đẫn, dây thần kinh lý trí đã bị thiêu đứt. Cô run rẩy toàn thân, bên tai chỉ còn tiếng nói của Tư Nghiêu vọng lại không ngừng:
“Gặp ai cũng đừng dừng lại...”
Có cung nữ kinh hoàng nói gì đó, chạy tới định dìu cô.
Dữu Vãn Âm chỉ cảm thấy tất cả mọi người đều có gương mặt dữ tợn, hất mạnh tay cung nữ ra, lảo đảo chạy về phía hoàng cung.
Cô không biết mình phải chạy đi đâu, chỉ biết không thể dừng lại, phía sau là thú dữ lũ lụt.
Dữu Vãn Âm chạy đến khi sức cùng lực kiệt, vấp ngã một cái, cả người cuối cùng cũng ngã ra hai phần tỉnh táo.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người mà lúc này cô tuyệt đối không muốn gặp nhất.
Tạ Vĩnh Nhi dường như bị dáng vẻ của cô làm cho kinh hãi.
Tạ Vĩnh Nhi trước đó không tránh được cuộc lục soát của Ngụy Quý phi, đành phải sai người giấu xá lợi ở chỗ Dữu Vãn Âm. Không bị phát hiện là tốt nhất, lỡ bị phát hiện thì cũng có thể kéo Dữu Vãn Âm làm dê thế tội.
Nàng ta tính toán rất kỹ lại không ngờ tên tiểu thái giám kia nghiệp vụ kém cỏi, thế mà lại bị bắt tại trận.
Tạ Vĩnh Nhi nghe tiểu thái giám khóc lóc về phục mệnh thì lập tức biết mình thua rồi. Dữu Vãn Âm chắc chắn đoán được là nàng ta làm, dù sao nàng ta cũng có tiền án.
Mà Dữu Phi thánh sủng đang nồng, muốn bóp c.h.ế.t ai, vốn dĩ chỉ là chuyện một câu nói.
Thế nhưng Dữu Vãn Âm không tố cáo nàng ta.
Thậm chí còn trả lại viên xá lợi cho nàng ta.
Tại sao?
Dữu Vãn Âm thực sự không muốn đấu sao?
Là vì mình đã thay đổi cốt truyện, không cho cô ta cơ hội yêu Đoan Vương nên cô ta dứt khoát không “hắc hóa” sao?
Cô ta không hắc hóa, vậy kẻ ác nhất chẳng phải biến thành mình rồi sao?
Tâm trạng Tạ Vĩnh Nhi vô cùng phức tạp.
Trong lòng nàng ta vẫn luôn rối bời chuyện của Dữu Vãn Âm, bỗng nghe tiểu nha hoàn nói Tàng Thư Các bị cháy, lập tức giật mình – Dữu Vãn Âm dạo này đang biên soạn sách ở đó.
Không thể nào, cốt truyện của nữ chính đi thẳng đến kết cục t.ử vong luôn rồi sao?
Tạ Vĩnh Nhi khó tin chạy về phía Tàng Thư Các, giữa đường gặp Dữu Vãn Âm đang chật vật không chịu nổi.
Bốn mắt nhìn nhau, Dữu Vãn Âm dường như cân nhắc một chút, run rẩy vươn tay ra: “Muội muội, cứu ta với.”
Tạ Vĩnh Nhi chấn động từ từ bước tới đỡ cô dậy.
Dữu Vãn Âm: “Đưa ta đi gặp Bệ hạ...”
Tạ Vĩnh Nhi: “Tỷ bị thương rồi? Thế này không được, ta đi gọi người đến khiêng tỷ.”
Dữu Vãn Âm như vớ được cọng rơm cứu mạng, nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng ta không buông: “Đừng đi, đừng rời khỏi ta.”
Tạ Vĩnh Nhi: “?”
Hai chúng ta có nền tảng tình cảm này hả?
Phía sau bỗng truyền đến một giọng nói ôn nhuận: “Hai vị nương nương.”
Dữu Vãn Âm như bị dội một gáo nước lạnh từ đỉnh đầu xuống, hai chân mềm nhũn, hoàn toàn dựa vào Tạ Vĩnh Nhi đỡ mới không ngã vật ra tại chỗ.
Hạ Hầu Bạc lo lắng bước tới, cùng Tạ Vĩnh Nhi đỡ lấy Dữu Vãn Âm: “Nghe tin Tàng Thư Các bị cháy, ta đã cho thân vệ đến giúp cứu hỏa, may mà nương nương phúc lớn mạng lớn. Tỷ bị thương ở đâu rồi?”
Môi Dữu Vãn Âm run rẩy, không nói nên lời.
Hạ Hầu Bạc dứt khoát bế ngang cô lên, động tác biên độ rất lớn, dường như muốn ước lượng xem trên người cô có giấu thứ gì không: “Ta đưa nương nương về điện nghỉ ngơi.”
Dữu Vãn Âm nhìn vào đôi mắt không gợn sóng của hắn, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “... Làm phiền Điện hạ.”
Hạ Hầu Bạc bế người đi vài bước, Dữu Vãn Âm giãy giụa quay đầu lại nhìn Tạ Vĩnh Nhi.
Người đàn ông của cô bế tôi đấy, cô không ghen à? Mau mở miệng ngăn hắn lại đi, tôi cầu xin cô đấy!
Tạ Vĩnh Nhi rũ mắt che giấu sự ghen tuông trong đáy mắt, ôn nhu nói: “Điện hạ có lòng rồi, thiếp cũng đi cùng luôn.”
Dữu Vãn Âm: Cảm ơn cảm ơn cảm ơn, cô ngàn vạn lần đừng có đi chỗ khác nhé.
Hạ Hầu Bạc ôn hòa nói: “Ở đây không cần thêm người, phiền Tạ Tần đi tìm Thái y đi.”
Tạ Vĩnh Nhi nhìn hắn với vẻ tổn thương, có lẽ không muốn tranh phong ghen tuông quá rõ ràng, thỏa hiệp nói: “Được.” Rồi quay người bỏ đi.
Tim Dữu Vãn Âm ngừng đập.
Hạ Hầu Bạc đi không nhanh không chậm: “Nương nương dường như đang run rẩy.”
Dữu Vãn Âm dùng chút lý trí còn sót lại của mình để sắp xếp ngôn ngữ: “... Da bị bỏng có chút đau rát.”
“Nương nương chịu khổ rồi là ta đến muộn.”
Sao ngài không đến muộn thêm chút nữa đi?
Dữu Vãn Âm cảm thấy mình sắp bị tâm thần phân liệt, một bên đề phòng hắn bóp c.h.ế.t mình bất cứ lúc nào, một bên vẫn phải diễn cái vẻ xuân tình phơi phới của nguyên chủ, yếu ớt dựa vào hắn: “Chàng đến rồi, ta sẽ ổn thôi.”
Hạ Hầu Bạc cười cười: “Vốn tưởng nương nương nhập cung rồi đã thay đổi nhiều, không ngờ vẫn như xưa.”
Dữu Vãn Âm hờn dỗi: “Điện hạ muốn ta thay đổi sao?”
Hạ Hầu Bạc cúi đầu nhìn cô, thong thả nói: “Ta hy vọng nương nương vẫn như lần đầu gặp gỡ, không sinh lòng sợ hãi với ta.”
Dữu Vãn Âm: “...”
Vừa nãy là ai muốn thiêu c.h.ế.t bà đây hả?
“Gần vua như gần cọp.”
Hạ Hầu Bạc bình thản nói ra lời thoại đáng sợ:
“Nương nương thay vì sợ ta, chi bằng sợ Bệ hạ thì hơn. Đồng bệnh tương lân, người cùng cảnh ngộ, thiên hạ khổ vì Tần lâu rồi. Nương nương nếu có thể thật lòng đối đãi với ta, ta tất dốc sức bảo vệ.”
Dữu Vãn Âm nghiêng đầu: “Điện hạ đang nói gì thế, sao ta nghe không hiểu?”
Hiểu rồi, nghe rõ mồn một. Thằng cháu này chỉ thiếu điều nói thẳng “khuyên cô chọn phe cho cẩn thận, thuận ta thì sống nghịch ta thì c.h.ế.t” thôi.
Dữu Vãn Âm cứ giả ngu, Hạ Hầu Bạc cười: “Nương nương quả thực thông minh lanh lợi. Phải rồi, lần trước xin được tranh quý của nương nương còn quên chưa gửi quà đáp lễ...”
Tiếng nói bị một tràng tiếng bước chân dồn dập ồn ào cắt ngang.
Dữu Vãn Âm quay đầu nhìn, một đám thị vệ đen kịt bao vây Hạ Hầu Bạc.
Đi đầu là bạo quân với khuôn mặt lạnh như băng sương: “Buông cô ấy ra.”
Một mảnh c.h.ế.t lặng.
Thực sự là câu thoại này quá sức “cẩu huyết” (sến súa/quê mùa), trong cái đầu đang hỗn loạn của Dữu Vãn Âm, khoảnh khắc đó lại hiện lên hai câu trả lời cũng cẩu huyết không kém.
Một là “Không muốn cô ta c.h.ế.t thì chuẩn bị cho tôi một chiếc xe để lên đó một triệu tiền mặt, không ai được đi theo” còn một câu là “Hừ, có bản lĩnh thì đến mà cướp, luận về nhan sắc thì ngươi không địch lại tại hạ đâu”.
