Còn Ra Thể Thống Gì Nữa (thành Hà Thể Thống) [2026] - Chương 41: - Chương 6.8 Cuộc Gặp Bí Mật
Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:14
Dữu Vãn Âm vận dụng kỹ năng diễn xuất cả đời, nặn ra vẻ mặt kinh nghi bất định.
Hạ Hầu Bạc cũng khá nhập vai: “Nàng không nhìn thấy sao?”
“Ta...” Dữu Vãn Âm muốn nói lại thôi: “Ta chỉ có thể nhìn thấy một số chuyện nhỏ gần đây.”
“Ví dụ?”
Dữu Vãn Âm ngẫm nghĩ: “Có một lần, trong mơ ta nhìn thấy Tạ Vĩnh Nhi từng mũi kim mũi chỉ thêu một cái túi thơm – hình như chính là cái bên hông Điện hạ.”
Túi thơm này Tạ Vĩnh Nhi trốn đi thêu, ngay cả thị nữ thân cận cũng không biết. Dữu Vãn Âm biết được, thuần túy là vì nguyên tác viết như thế.
Dữu Vãn Âm thêm mắm dặm muối pha chút ghen tuông: “Điện hạ trước đây hình như từng nói, Tạ Vĩnh Nhi cũng mở thiên nhãn? Nhưng sao cô ta lại quen ngài lại còn thêu túi thơm tỏ tình với ngài?”
Hạ Hầu Bạc khựng lại. Tạ Vĩnh Nhi khi tặng túi thơm từng nói: “Vĩnh Nhi biết chút bói toán, từng tính ra Điện hạ mới là người của thiên mệnh, chân long thiên t.ử.”
Trong lòng Hạ Hầu Bạc tin lời Dữu Vãn Âm thêm vài phần, ngoài mặt lại dịu dàng nói: “Chắc là nhìn nhầm thôi.”
Dữu Vãn Âm: “Không thể nào, chỉ thêu trên túi thơm đó ta nhìn rõ mồn một!”
“Ồ? Hình ảnh trong mơ của nàng đều rất rõ ràng sao?” Hạ Hầu Bạc tiếp tục đ.á.n.h giá.
“Ừm...” Bộ não Dữu Vãn Âm cũng bắt đầu chạy quá tốc độ: “Rõ ràng còn có một lần, ta nhìn thấy rõ ràng Điện hạ bị người ta ám toán.”
Hạ Hầu Bạc: “?”
Dữu Vãn Âm:
“Lúc đó ta mới vào cung, Điện hạ chắc vẫn đang trấn thủ biên cương, ta thấy một người vạm vỡ đ.á.n.h lén từ phía sau, may mà Điện hạ phản ứng nhanh, quay người đỡ được một đòn... Sau đó ta giật mình tỉnh dậy, lo lắng mãi không thôi, may mà sau đó Điện hạ bình an trở về.”
Hạ Hầu Bạc nhớ ra cô đang nói đến đoạn nào rồi.
Người cô nhìn thấy là Lạc tướng quân, rất thân thiết với hắn, thường xuyên thử tài nghệ với nhau. Cái gọi là “đánh lén” đó cũng chỉ là một trò đùa.
Cho nên cô ta đúng là mở thiên nhãn nhưng thực ra chỉ có thể nhìn thấy những hình ảnh vụn vặt còn ý nghĩa hình ảnh là gì thì chưa chắc đã đoán đúng.
Hạ Hầu Bạc phân tích trong lòng, bất động thanh sắc nói: “Vãn Âm, Bệ hạ có từng nói với nàng, hắn nhìn thấy gì không?”
Câu hỏi này Dữu Vãn Âm đã chuẩn bị sẵn đáp án: “Có một lần hắn giật mình tỉnh giấc, nói hắn nhìn thấy ta làm Hoàng hậu của hắn, sánh vai cùng trời đất, vận nước hưng thịnh.”
Hạ Hầu Bạc không cho là đúng: “Vãn Âm là người thông minh, cho dù không dùng thiên nhãn, chắc cũng nhìn ra Đại Hạ hiện nay trong thù ngoài giặc, không giống điềm báo trung hưng. Bệ hạ đã là giật mình tỉnh giấc, thần sắc lúc đó thế nào?”
Dữu Vãn Âm u sầu cúi đầu.
Hạ Hầu Bạc dùng giọng điệu “công ty em sắp phá sản rồi, nhảy việc sang công ty anh đi” nói: “Nàng chìm nổi trong cung bao lần, vẫn coi Bệ hạ là minh quân sao?”
“... Vãn Âm chỉ là kẻ đáng thương may mắn nhìn trộm được một tia thiên cơ, tương lai xa xôi như vậy đối với ta mà nói, giống như một màn sương mù. Điện hạ muốn có được gì từ ta đây?”
Hạ Hầu Bạc nheo mắt, nhìn khuôn mặt trắng bệch đang cúi gằm của cô.
Hôm nay vì Hoa Triều Yến cô đóng vai Mẫu Đơn tiên t.ử, một thân vàng son quý khí bức người, thần sắc lại như quả cà tím dầm sương, bộ dạng khúm núm không có chủ kiến.
Khác một trời một vực với cô gái giữa hồ hôm đó.
Ngày hôm đó hắn đứng trên bờ, xa xa nghe thấy tiếng gào xé gan xé ruột “Chơi hắn” của cô, đến giờ vẫn nghi ngờ mình nghe nhầm từ.
Nhưng khí thế không sợ hãi đó vẫn xuyên không gian ập tới, cô như phá vỡ một tầng xiềng xích từ trong ra ngoài, cả người tỏa sáng.
Khiến người ta vô cớ... muốn cướp đoạt ánh sáng đó.
---
Lát sau, Dữu Vãn Âm mặt xanh mét trở về Quý phi điện.
Vừa nãy Hạ Hầu Bạc nói:
“Mấy hôm trước, trong mơ ta thấy Bệ hạ và nàng chèo thuyền trong hồ, nói chuyện với mấy kẻ áo vải. Ta hơi lo cho an nguy của nàng khi xuất cung, bèn phái người đi theo xem thử, không ngờ bên cạnh Bệ hạ xuất hiện một cao thủ, không nói hai lời, g.i.ế.c c.h.ế.t rất nhiều ám vệ của ta.”
Dữu Vãn Âm: “...”
Cô chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ đến thế.
Hạ Hầu Bạc thậm chí còn thản nhiên hỏi cô: “Các người gặp ai? Cao thủ đó là ai, Vãn Âm gặp bao giờ chưa?”
Dữu Vãn Âm còn muốn sống thêm một thời gian, không thể xé rách mặt ngay, đành ngậm bồ hòn làm ngọt nói:
“Chỉ là ta muốn học điệu hát dân gian, Bệ hạ tùy tiện chỉ vài người dân thường đến dạy ta thôi. Còn cao thủ kia, ta ở trong cung chưa từng gặp hắn.”
Hạ Hầu Bạc: “Vậy sao? Thế nàng có thể dùng thiên nhãn tính xem hắn đang ở đâu không?”
Dữu Vãn Âm vội nói: “Điện hạ chẳng lẽ không biết hình ảnh trong mơ kỳ quái lạ lùng, đều là do ý trời ban cho, đâu phải bọn ta muốn thấy gì là thấy?”
Hạ Hầu Bạc bị chặn họng.
Hắn im lặng một lát, chậm rãi vươn tay, thương xót vuốt ve khuôn mặt cô: “Thử vì ta một lần đi, được không? Có lẽ chẳng bao lâu nữa nàng sẽ hiểu ra, ai mới là người tốt với nàng.”
Dữu Vãn Âm phải dùng toàn bộ sự tự chủ mới không lùi lại phía sau.
Lời của hắn dịch ra nghĩa là: Sự kiên nhẫn của ta là có giới hạn.
---
Dữu Vãn Âm vừa về đến Quý phi điện liền gọi ám vệ tin cẩn đến, dặn dò: “Đến những nơi Tạ Phi hay đi qua, đặt thật nhiều mấy món đồ trừ tà trấn yêu vào.”
Ám vệ ngạc nhiên: “Nương nương, chẳng lẽ Tạ Phi là yêu quái?”
Dữu Vãn Âm tỏ vẻ cao thâm khó lường: “Tự cô ta biết.”
Ám vệ lại hỏi: “Pháp khí trấn tà có yêu cầu gì không ạ?”
Dữu Vãn Âm: “Chẳng có yêu cầu gì, trông càng rùng rợn càng tốt. Đặt thêm mấy quyển thoại bản kể chuyện cao nhân đạo sĩ c.h.é.m yêu trừ ma nữa, kết cục của yêu ma càng thê t.h.ả.m càng tốt.”
Đoan Vương tâm tư kín đáo, ai cũng không tin, ngay cả Tạ Vĩnh Nhi cũng không tin tưởng hoàn toàn, nếu không đã chẳng tìm đến cô làm lốp dự phòng.
Màn lừa phỉnh của cô, hắn chắc chắn không tin sái cổ, quay đầu sẽ đi đối chiếu với Tạ Vĩnh Nhi ngay.
Cô phải dọa Tạ Vĩnh Nhi trước, dọa cho cô nàng thần hồn nát thần tính như vậy đến lúc Đoan Vương moi tin, Tạ Vĩnh Nhi mới không dám khai toẹt ra hết.
Còn chuyện cô ta sẽ bịa ra lời nói dối gì, có khớp hoàn toàn với lời cô nói hay không, cái này không cưỡng cầu được. Dù sao Đoan Vương cũng chẳng tin cô ta, thật thật giả giả, ai đúng ai sai, cứ để hắn tự não bổ đi.
Nếu hắn hoàn toàn mất niềm tin vào lời tiên tri của Tạ Vĩnh Nhi thì đó lại là tin tốt tày trời.
