Còn Ra Thể Thống Gì Nữa (thành Hà Thể Thống) [2026] - Chương 68: - Chương 10.14 Kế Sách Lãnh Cung
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:53
Đúng lúc này, An Hiền cúi đầu đi vào: “Bệ hạ...” Hắn liếc mắt thấy Dữu Vãn Âm, ngẩn người, bắt gặp ánh mắt Hạ Hầu Đạm lại vội vàng cúi đầu: “Tạ Phi cầu kiến bên ngoài.”
Hạ Hầu Đạm gần đây ngoài mặt lạnh nhạt với Dữu Vãn Âm còn phải diễn trò tình chàng ý thiếp với Tạ Vĩnh Nhi, cho nên không thể không gặp.
Thế là Dữu Vãn Âm lại chui vào địa đạo.
Cô khom lưng bò về phía lãnh cung, vừa bò vừa cảm thấy là lạ, cứ như ngoại tình bị chính thất bắt gặp, buộc phải bỏ trốn vậy.
Suy nghĩ này lập tức khiến cô buồn nôn.
Hạ Hầu Đạm đối phó với Tạ Vĩnh Nhi thế nào nhỉ? Có giống cô đối phó với Đoan Vương không?
Dữu Vãn Âm lại nghĩ đến phe mình gần đây có nhiều động tác nhỏ như vậy, không biết cao thủ cung đấu Tạ Vĩnh Nhi có phát hiện ra manh mối gì không, có đi mách lẻo với Đoan Vương không.
Cô càng nghĩ càng thấy phiền, cuối cùng dừng bước, khó khăn quay đầu lại trong đường hầm, bò ngược trở lại theo đường cũ.
Lối ra dưới gầm long sàng bị gạch lát nền che khuất, phải xoay cơ quan mới lộ ra.
Dữu Vãn Âm từ dưới đáy hang lặng lẽ đẩy gạch lát nền ra một khe hở, áp tai nghe động tĩnh bên ngoài.
Tạ Vĩnh Nhi đang nói chuyện phiếm bâng quơ.
Không biết có phải ảo giác không, giọng nói của nàng ta hôm nay dường như ngọt ngào hơn bình thường như thể đang bóp giọng mà nói: “Bệ hạ nếm thử món ăn kèm thần thiếp tự tay làm xem...”
Dữu Vãn Âm nghe thấy tiếng bát đũa va chạm, ngẩn người, mới phát hiện đã đến giờ cơm tối.
Tạ Vĩnh Nhi lúc thì gắp thức ăn, lúc thì mời rượu. Mùi thức ăn và mùi rượu bay vào khe hở, trong bụng Dữu Vãn Âm phát ra tiếng kêu bi thương.
Nằm bò ở đây chán c.h.ế.t đi được.
Lúc này thị nữ trong lãnh cung chắc cũng làm xong cơm tối rồi...
Cô nghĩ vậy nhưng cơ thể lại không nghe sai khiến, vẫn nằm im tại chỗ.
Tạ Vĩnh Nhi không biết vì sao, cứ ân cần mời rượu mãi. Không chỉ chuốc Hạ Hầu Đạm còn ra sức chuốc chính mình.
Vài chén rượu xuống bụng, mặt nàng ta đỏ ửng như hoa đào, ánh mắt long lanh ngấn nước, trông lại có vài phần quyến rũ hơn ngày thường. Một bàn tay mềm mại không xương áp lên cổ tay Hạ Hầu Đạm, nhẹ nhàng vuốt ve.
Hạ Hầu Đạm bất động thanh sắc rụt tay về: “Không còn sớm nữa, Ái phi hôm nay uống rượu rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”
Tạ Vĩnh Nhi cười duyên lại sán tới bá vai hắn: “Bệ hạ, một ngày không gặp như cách ba thu, trong lòng thần thiếp nhớ nhung Thánh nhan khôn xiết, cho thần thiếp nhìn thêm vài lần nữa đi.”
Giọng Hạ Hầu Đạm toát ra vẻ hư tình giả ý: “Nói vậy thì, Trẫm cũng lâu rồi chưa gặp Ái phi.”
Tạ Vĩnh Nhi cười khúc khích, giọng nói nhỏ dần, chỉ thỉnh thoảng lọt ra vài từ ngữ táo bạo.
Giọng Hạ Hầu Đạm lạnh đi: “Ái phi, Trẫm đã nói rồi, so với thân xác của nàng, Trẫm muốn có được trái tim của nàng hơn.”
Tạ Vĩnh Nhi đột nhiên bắt đầu khóc thút thít.
Tạ Vĩnh Nhi: “Bệ hạ thật tốt, luôn chiều theo tính khí trẻ con của thần thiếp, thần thiếp... thần thiếp thật không biết phải thích ngài thế nào cho đủ...”
Giường tre kêu kẽo kẹt.
Dữu Vãn Âm nín thở. Trên đầu cô, Tạ Vĩnh Nhi như con rắn quấn lấy Hạ Hầu Đạm từ phía sau, một tay vòng qua eo hắn, vươn về phía “vùng cấm địa” nào đó.
Bàn tay đó bị giữ lại.
Tạ Vĩnh Nhi uống say ngà ngà, chỉ coi là đang tán tỉnh, cười cười muốn giãy ra. Lại không ngờ càng giãy giụa, năm ngón tay lạnh lẽo trên cổ tay càng siết c.h.ặ.t hơn.
“Bệ hạ, ngài làm đau thần thiếp rồi... Á!” Tạ Vĩnh Nhi kêu lên đau đớn.
Nàng ta hít một hơi khí lạnh, cứng đờ người không dám động đậy, chỉ cảm thấy xương cổ tay sắp bị bóp nát.
Cơn say lập tức tan đi quá nửa, nàng ta nghi hoặc: “Bệ hạ?”
Hạ Hầu Đạm xoay người nhìn nàng ta.
Khoảnh khắc nhìn rõ biểu cảm của hắn, trong lòng Tạ Vĩnh Nhi bỗng nảy sinh một luồng hơi lạnh.
Xưa nay nàng ta vẫn biết Hạ Hầu Đạm có thiết lập nhân vật là bạo quân nhưng người đàn ông này khi đối diện với nàng ta luôn tỏ ra mê muội vì sắc, thậm chí còn có chút hèn mọn – nàng ta không muốn cho hắn chạm vào, hắn thật sự không chạm vào.
Đến mức nàng ta dần quên mất hung danh của người này.
Giờ phút này, nàng ta chợt nhớ lại.
Kéo theo đó là nhớ lại lời đồn đại thật giả lẫn lộn trong cung: Hoàng đế nhiều năm qua tàn bạo với phi tần như vậy là vì có nỗi khổ khó nói trong chuyện chăn gối.
Giọng điệu của Hạ Hầu Đạm bình lặng không gợn sóng nhưng nàng ta lại nghe ra sát ý âm u: “Ái phi, nàng nên về rồi.”
Tạ Vĩnh Nhi lại có lý do bắt buộc phải ở lại.
Nàng ta c.ắ.n răng, lộ ra ánh mắt như sắp khóc: “Bệ hạ, ngài ghét bỏ thần thiếp rồi sao?”
Hạ Hầu Đạm: “Đúng vậy.”
Tạ Vĩnh Nhi: “...”
Tiếng khóc thút thít của Tạ Vĩnh Nhi xa dần.
Dữu Vãn Âm trong đường hầm tối tăm rơi vào trầm tư.
Trong ấn tượng của cô, Tạ Vĩnh Nhi trong nguyên tác đến cuối cùng vẫn một lòng một dạ với Đoan Vương.
Chẳng lẽ gần đây Hạ Hầu Đạm đã làm gì Tạ Vĩnh Nhi sao?
Tại sao cô ta đột nhiên thay lòng đổi dạ?
Nhưng nghe giọng điệu của cô ta lại toát ra vẻ đang diễn kịch... Là Đoan Vương phái cô ta đến diễn kịch sao?
Dữu Vãn Âm đang suy nghĩ lung tung thì trên đầu truyền đến tiếng động nhẹ.
Cô giật mình hoàn hồn, xoay người định rút lui.
Kết quả chưa bò được mấy bước đã nghe thấy tiếng cơ quan chuyển động lạch cạch, ánh nến từ phía sau chiếu tới.
Hạ Hầu Đạm nhìn chằm chằm cái m.ô.n.g phía trước vài giây: “Sao cô lại ở đây?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Cô chỉ cảm thấy mặt mũi cả đời này đều mất sạch vào khoảnh khắc này, bịt tai trộm chuông bò thêm vài bước vào bóng tối.
Dữu Vãn Âm yếu ớt nói: “Tiêu cơm sau bữa ăn.”
Hạ Hầu Đạm im lặng một lúc, hỏi: “Bò địa đạo tiêu cơm?”
Dữu Vãn Âm đã vò mẻ không sợ nứt: “Đúng vậy, giúp đốt cháy calo toàn thân.”
Phía sau truyền đến tiếng cười trầm thấp của Hạ Hầu Đạm. Rất nhẹ, cười hai tiếng rồi ngừng nhưng âm vang vọng lại không dứt trong đường hầm tối om.
Dữu Vãn Âm cứ cảm thấy trong đó có ẩn ý: Cái chút tâm tư nghe lén của cô lộ tẩy rồi.
Trong sự quẫn bách, trong lòng cô vô cớ bùng lên một ngọn lửa tà.
Mình lúc này giống hệt nữ phụ pháo hôi thực sự – loại tranh phong ghen tuông trong truyện cung đấu mà não còn không tốt nữa chứ.
Hạ Hầu Đạm ho một tiếng, nghiêm túc nói: “Người đi rồi, cô ra đi.” Nhưng Dữu Vãn Âm cứ cảm thấy trong giọng nói đó vẫn còn vương ý cười.
“Thôi,” cô cứng ngắc đáp lại một câu: “Người đông mắt tạp, bị nhìn thấy thì khó xử, tôi đi đây.”
“Tôi không cho người vào.”
“Vẫn không an toàn, An Hiền chẳng phải đã bắt gặp tôi rồi sao? Anh mau về đi, nhỡ đâu bị hắn phát hiện ra địa đạo thì sao.” Dữu Vãn Âm tiếp tục bò về phía trước.
