Còn Ra Thể Thống Gì Nữa (thành Hà Thể Thống) [2026] - Chương 72: - Chương 12.1 Truy Thê Hỏa Táng Tràng - 1
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:54
Dữu Vãn Âm đang viết giấy cho Đoan Vương.
Lợi ích lớn nhất của cái lãnh cung này là giúp cô không phải gặp mặt Đoan Vương. Thị vệ bên ngoài nhìn như đang giam cầm cô, thực ra cũng là đang bảo vệ cô, vô hình trung chặn đứng mọi ánh mắt dòm ngó.
Bên trong cửa lớn còn bố trí một lớp ám vệ, giống như Quý phi điện trước kia, kiên cố như tường đồng vách sắt.
Sau màn ảo thuật đẫm m.á.u đó, Đoan Vương dường như nhận định cô là một công cụ hữu dụng, ba ngày hai bữa lại gửi giấy vào cho cô.
Mảnh giấy của hắn rất phong nhã, nét chữ thanh tú, dùng từ cũng trau chuốt, luôn là những lời tình tứ triền miên. Dữu Vãn Âm nhìn qua kẽ chữ, cả trang giấy đều viết hai chữ “làm việc”.
Thiên nhãn của Dữu Vãn Âm, đôi khi mở rất tích cực, dốc sức giúp hắn đấu pháp với Thái hậu.
Tham khảo cuốn sách Tư Nghiêu để lại, cô luôn có thể đưa ra dự đoán chính xác về hành động của hắn còn kèm theo vài câu chúc may mắn kiểu “ta thấy ngài đại thắng”.
Đôi khi lại mở sang hướng kỳ quái: “Đêm qua mơ thấy Tạ Vĩnh Nhi một mình rơi lệ, bụng dưới nhô lên, không biết là điềm báo gì.”
Có thể do cô thăm dò quá lộ liễu, đối phương không hồi âm.
Cũng có những lúc, cô buộc phải giúp Đoan Vương chèn ép Hạ Hầu Đạm một chút.
Dựa theo ghi chép của Tư Nghiêu, nếu Đoan Vương tiếp tục hành động theo kế hoạch thì chẳng mấy chốc sẽ đ.á.n.h bại phe Thái hậu, chuyển sự chú ý sang ngai vàng.
Nhưng Dữu Vãn Âm vẫn chưa thể hành động thiếu suy nghĩ.
Giống như bọn họ đã bàn bạc trước đó, cô thực ra chỉ có một cơ hội phản bội. Sau một lần đó, dù thành hay bại, cô cũng không bao giờ có thể gây ảnh hưởng đến Đoan Vương được nữa.
Mỗi lần trao đổi thư từ là một nước cờ đấu trí, hạ cờ không hối. Phản ứng của cô chậm hơn Đoan Vương rất nhiều, thường phải suy nghĩ rất lâu mới đi được một nước.
Trước đây mặt đối mặt đấu khẩu, lần nào cô cũng căng thẳng dựng tóc gáy. Giờ cách một bức tường cung dày, áp lực của cô giảm đi không ít.
Lãnh cung còn có một lợi ích khác, đó là ngăn chặn tam cung lục viện bên ngoài.
Kể từ cú nôn kinh thiên động địa của Tạ Vĩnh Nhi, hậu cung gần đây sóng gió nổi lên, hơn nữa cốt truyện cung đấu đã sớm thoát khỏi kịch bản như ngựa hoang đứt cương, một đi không trở lại.
Dữu Vãn Âm trốn đi hóng hớt, tự biết mình không phải “nguyên liệu” để cung đấu để tránh bị vạ lây, tốt nhất là không bước ra ngoài nửa bước.
Kết quả, càng sợ cái gì thì cái đó càng đến.
Cô không cung đấu, cung lại muốn đấu cô.
Dữu Vãn Âm vừa viết xong tờ giấy, chỉ nghe thấy ngoài cửa vang lên một giọng nữ chua ngoa: “Bản cung muốn vào, một phế tần cỏn con có tư cách gì ngăn cản Bản cung?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Giọng này hơi quen tai là ai ấy nhỉ...
Trong mỗi bộ truyện cung đấu đều có một hoặc vài phi tần số khổ, thật lòng thật dạ yêu mến Hoàng đế nhưng không được đáp lại.
Trong câu chuyện này, nhân vật đó tên là Thục Phi.
Thục Phi đã vui vẻ được một thời gian.
Kể từ khi Dữu Vãn Âm độc sủng ngông cuồng phái người đi đầu độc bà ta không thành, bản thân lại bị đày vào lãnh cung, Thục Phi ngày nào cũng tô son điểm phấn, ngọc bội leng keng, đi lại uyển chuyển, dạo qua trước mặt tất cả phi tần với tư thái của một chủ mẫu.
Tuy nhiên đợi mãi đợi mãi, vẫn không đợi được Hạ Hầu Đạm triệu kiến.
Thục Phi hoang mang, Thục Phi lo lắng.
Hạ Hầu Đạm thậm chí đã vì bà ta mà trừng phạt Dữu Vãn Âm, tại sao lại nhất quyết không chịu gặp bà ta một lần?
Thục Phi dùng hết thủ đoạn, hối lộ An Hiền, nhân lúc Hạ Hầu Đạm đi qua Ngự hoa viên, tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ.
Khi bóng dáng thon dài ngày nhớ đêm mong xuất hiện ở hành lang, bà ta ngạc nhiên quay đầu, ánh mắt long lanh, yểu điệu hành lễ với hắn.
Hạ Hầu Đạm: “Tránh ra.”
Hạ Hầu Đạm đi rồi.
Thục Phi mất hồn mất vía.
Bà ta cuối cùng cũng nhận ra, câu chuyện này từ đầu đến cuối đều không liên quan đến bà ta.
Hạ Hầu Đạm trừng phạt Dữu Vãn Âm là vì hắn giận Dữu Vãn Âm – còn bà ta, Thục Phi, đến cơn giận của hắn cũng không xứng đáng nhận được.
Bà ta không sống tốt, Dữu Vãn Âm cũng đừng hòng sống tốt.
Thời gian trôi qua, Dữu Tần này vẫn bị nhốt trong lãnh cung, thấy rõ là đã mất đi khả năng phục sủng.
Hôm nay Thục Phi đến để tìm lại thể diện.
Cánh cửa lãnh cung đóng kín bấy lâu phát ra tiếng cọt kẹt ê răng, Thục Phi dẫn theo vài cung nhân bước vào trong sân.
Dữu Vãn Âm đón đầu, chắp tay sau lưng vẫy vẫy, ra hiệu cho ám vệ bình tĩnh chớ nóng. Không thể vì một màn cung đấu cỏn con này mà để lộ sự tồn tại của ám vệ được.
Thục Phi nhìn cô từ trên xuống dưới, dường như có chút bất ngờ, liếc mắt nói: “Ái chà, ở cái nơi quỷ quái này lâu như vậy, khuôn mặt hồ ly tinh của muội muội ngược lại càng thêm tươi tắn nhỉ.”
Dữu Vãn Âm: “Đa tạ tỷ tỷ quá khen.”
Thục Phi giận dữ: “Gặp Bản cung, sao không hành lễ?”
Dữu Vãn Âm quy củ hành lễ: “Là muội muội thất lễ, mong tỷ tỷ thứ tội.”
Thục Phi nháy mắt sang bên cạnh, tiểu thái giám tiến lên hai bước, the thé nói: “Thỉnh tội thì phải có dáng vẻ thỉnh tội còn không mau quỳ xuống?”
Dữu Vãn Âm đứng im hai giây.
Trong hai giây này, cô đã tính toán một chút: Nếu xảy ra xung đột chân tay, ám vệ chắc chắn sẽ hiện thân trước mặt người khác. Một khi để Thục Phi biết bí mật nơi này, bà ta sẽ trở thành mầm họa.
Người sống thì không giữ được bí mật nhưng mùi vị g.i.ế.c người, cô cũng không muốn nếm trải nữa.
“Sao? Không chịu quỳ à?” Tiểu thái giám giơ cao tay, hùng hổ đi tới.
Dữu Vãn Âm phịch một tiếng quỳ xuống.
Tiểu thái giám lại không hề do dự một giây, vẫn tát thẳng vào mặt cô!
Đao của ám vệ đã tuốt ra khỏi vỏ.
Dữu Vãn Âm đột ngột giơ tay lên, miễn cưỡng đỡ được cái tát đó, đứng dậy co cẳng chạy.
Hành động bỏ chạy này nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, ngay cả ám vệ cũng ngẩn ra – trong cung đấu hình như chưa bao giờ có lựa chọn này.
Thục Phi: “Đứng lại cho ta!”
Thái giám cung nữ ùa lên, đuổi theo đ.á.n.h cô.
