Con Sen Tình Cảm - Chương 5

Cập nhật lúc: 29/07/2026 19:01

Tôi lập tức lắc đầu như trống bỏi.

Con không dám đâu mẹ ơi…

Mẹ hài lòng gật đầu:

“Bảo bối ngoan lắm.”

Sau đó, bà đứng dậy đi chuẩn bị bữa sáng cho tôi.

Đinh dong—

Chuông cửa vang lên.

Mẹ tôi ngơ ngác gãi đầu:

“Sao mình mới về mà đã có người tới thăm rồi?”

Vừa lẩm bẩm, bà vừa đi ra mở cửa. Nhưng vừa nhìn thấy người bên ngoài, bà lập tức hét lên:

“Trời đất quỷ thần ơi!”

Tôi cũng vội vàng chạy ra xem — rồi cũng hóa đá ngay tại chỗ.

Trời ơi đất hỡi.

Trước cửa nhà tôi, một đám vệ sĩ mặc đồ đen đứng kín thành hai hàng.

Bọn họ chỉnh tề mở ra một lối ở giữa, để hai người thong thả bước vào.

Bà Tần và Tần Trạch Thâm xuất hiện, ung dung như đang đi dạo trong sân nhà mình.

Bà Tần dừng trước mặt mẹ tôi, tháo kính râm xuống, khẽ cười lạnh.

“Thịnh Tiểu Hoa, cô giỏi lắm. Bây giờ còn học được trò bỏ đi không nói một tiếng rồi à?”

Mẹ tôi cúi đầu, lúng túng đến mức không dám ngẩng lên nhìn bà Tần.

Khoan đã…

Sao tình huống này trông chẳng khác gì cảnh “bá tổng” đuổi theo “tiểu kiều thê” bỏ trốn vậy trời?

Bà Tần đưa mắt đ.á.n.h giá căn nhà mới của chúng tôi.

“Xem ra mấy năm qua tiền tôi cho cô cũng đủ nuôi cô trắng trẻo, khỏe mạnh nhỉ.”

Mẹ tôi cúi mặt, vẻ mặt đầy kiểu “giận mà không dám nói”.

“Cầm tiền của tôi, ở trong căn nhà mua bằng tiền của tôi, vậy mà cô dám bỏ trốn không nói một lời. Thịnh Tiểu Hoa, lá gan cô càng ngày càng lớn rồi đấy!”

Lúc này, mẹ tôi cuối cùng cũng đứng thẳng dậy.

“Thứ nhất, tôi tên là Thịnh Hoa, không phải Thịnh Tiểu Hoa.

Thứ hai, đúng là tôi cầm tiền của bà, nhưng tôi cũng không phải không làm gì mà nhận.

Thứ ba, nếu tôi không lặng lẽ đi, bà sẽ để tôi nghỉ việc sao?”

Không ngờ mẹ tôi lại dám phản bác.

Bà Tần sững sờ, tức đến bật cười, nhưng hốc mắt cũng đỏ lên.

“Mấy năm nay tôi đối xử với cô hết lòng hết dạ, xem cô là người bạn thân nhất đời này.

Tôi đi đâu cũng dắt cô theo, mua gì cũng nghĩ đến cô, còn để con gái cô gọi tôi là dì, thậm chí còn tính sau này cùng sống chung một chỗ.

Vậy mà cô thì sao? Trong đầu cô chỉ nghĩ đến chuyện rời bỏ tôi. Thịnh Tiểu Hoa, cô giỏi lắm!”

Nói xong, bà ta giận dữ giẫm giày cao gót đi vào phòng ngủ của mẹ tôi, “rầm” một tiếng đóng sập cửa.

Mẹ tôi ngẩn người đứng tại chỗ.

Đứng đơ một lúc lâu, bà mới lắp bắp quay sang hỏi tôi:

“Cô ấy… vừa nói coi mẹ là bạn thân chí cốt á?”

Tôi gật đầu.

Mẹ tôi “ôi trời ơi” một tiếng, cuống quýt chạy vào phòng dỗ dành bà Tần.

Cửa phòng không hề khóa.

Bà Tần rõ ràng là đang chờ người tới dỗ mà!

Tôi đứng ngoài, bất giác nở nụ cười kiểu bà dì vui mừng.

Gì vậy trời, sao tự nhiên lại thấy… dễ thương thế này?

Không đúng!

Tôi vội lắc đầu, cố kéo bản thân tỉnh lại khỏi mớ suy nghĩ màu hồng hỗn loạn.

Ngay lúc đó — cổ tay tôi bị nắm c.h.ặ.t.

Tôi ngẩng đầu lên, lập tức chạm phải ánh mắt đen thẫm u ám của Tần Trạch Thâm.

Tôi cố gượng cười.

Anh ta lạnh lùng hừ một tiếng:

“Chúng ta cũng nên nói chuyện.”

Nói xong, anh ta kéo tôi vào một căn phòng, khóa trái cửa lại.

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, anh ta đã ép hai tay tôi lên tường, cho tôi một màn “bích động” đúng nghĩa.

Tôi hoảng hốt hỏi:

“Anh… anh muốn làm gì?”

Anh ta áp sát tôi, ánh mắt vẫn không giấu nổi lửa giận.

Một tay anh ta nâng cằm tôi lên, giọng khàn khàn như đang cố nhẫn nhịn:

“Hôm qua tôi đã bảo em đợi tôi về, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Tôi im lặng, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó chịu kỳ lạ.

Chuyện gì cơ chứ?

Chẳng lẽ… anh ta muốn nói về chuyện đính hôn với tiểu thư nhà họ Hà?

Tôi hừ nhẹ:

“Tôi không có hứng nghe.”

“Cảnh Hạ Hạ!”

Anh ta nghiến răng gọi tên tôi, tay khẽ siết má tôi, ánh mắt đầy tức giận.

“Em giỏi lắm! Hóa ra vẻ ngoan ngoãn trước mặt tôi toàn là giả đúng không?

Tên viết thư tình cho em là ai?

Bảo sao dạo gần đây em cứ lơ đãng mất hồn, hóa ra lòng đã sớm bay đi chỗ khác.

Nếu tôi không biết vị trí của em, có phải lần sau gặp lại, em đã chạy xa đến mức tôi không tìm được nữa rồi không?”

Tôi trợn tròn mắt.

Không thể nào…

Anh ta… biết vị trí của tôi?

Bảo sao lại tìm đến nhanh như vậy!

Trời ơi mẹ ơi, đúng là bệnh kiều hàng thật giá thật!

Thấy tôi sốc đến mức không nói nên lời, anh ta càng cười nguy hiểm hơn, ghé sát tai tôi, thì thầm:

“Không chỉ em, cả dì Thịnh… tôi cũng có cách tìm được.”

Tôi suýt nữa hét thành tiếng.

Cái… cái nhà này đúng là toàn bệnh kiều à?

Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi hoảng hốt, muốn lập tức đẩy Tần Trạch Thâm ra, nhưng anh ta lại bất ngờ nắm lấy tay tôi, đan mười ngón tay vào nhau vô cùng tự nhiên.

Sau đó… thản nhiên đi mở cửa.

Cánh cửa vừa mở, mẹ tôi đứng bên ngoài. Vừa thấy tay hai đứa chúng tôi đang nắm c.h.ặ.t, bà liền hít sâu một hơi, sốc đến mức đưa tay che miệng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Con Sen Tình Cảm - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD