Con Trai Nuôi Của Tôi - Chương 3
Cập nhật lúc: 06/09/2026 04:03
Chiều hôm sau, tôi vừa đến cửa đã thấy Cố T.ử Duệ và Tống Nhu đang làm mưa làm gió trong nhà.
Cố T.ử Duệ đang chỉ đạo bảo mẫu dọn dẹp phòng, Tống Nhu đứng một bên vuốt ve bụng, trên mặt nở nụ cười đắc thắng.
"Dì Lý, cắt vài bông hồng nhung bày trong phòng nhé."
Tôi rảo bước tiến lại gần, cất giọng lạnh lùng: "Hai người đang bày trò gì ở đây thế?"
"À mẹ, Tiểu Nhu vốn chuộng hoa hồng nhung nên con muốn trang trí một ít trong phòng ngủ."
Nói rồi, Cố T.ử Duệ tự nhiên siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy Tống Nhu.
Cô ta ngước nhìn tôi bằng ánh mắt e ấp giả tạo, nhưng sâu thẳm lại giấu không nổi nét đắc thắng.
Chọn hoa hồng nhung - tượng trưng cho sự kiêu hãnh của nữ hoàng, đây là muốn công khai rầm rộ cho toàn thiên hạ biết cô ta sắp chễm chệ ngồi vào vị trí chính thất hay sao?
Nằm mơ giữa ban ngày chắc?
Mới nhún nhường cho một chút mà đã tưởng mình là cái rốn của vũ trụ rồi sao?
Dằn lại cơn tức đang cuộn trào, tôi cố tạo ra vẻ mặt tràn đầy lo âu: "Tiểu Vinh khi m.a.n.g t.h.a.i vẫn ở căn phòng này, cách đây mấy hôm con bé mới..."
Diễn biến khuôn mặt Tống Nhu quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nước mắt chực trào, nghẹn ngào tỏ vẻ tội nghiệp: "Mẹ à, đến giờ mẹ vẫn chưa chịu mở lòng chấp nhận con sao?"
Thấy cô ta tỏ vẻ yếu ớt, Cố T.ử Duệ lập tức xót xa ôm c.h.ặ.t lấy nhân tình vào lòng.
Tôi chẳng hơi đâu giải thích dài dòng, chỉ bồi thêm một câu đầy ẩn ý: "Nếu cô muốn sang đó bầu bạn cùng Tiểu Vinh..."
Lúc này Cố T.ử Duệ mới như sực nhớ ra điềm gở.
Nó vội vã níu lấy Tống Nhu, ghé sát tai thì thầm.
Quả nhiên, thần thái u uất trên mặt Tống Nhu nhanh ch.óng dãn ra, thay vào đó là sự hân hoan. Cô ta khẽ đưa tay xoa nhẹ chiếc bụng, mắt ánh lên nét tự hào khó giấu.
Lẽ nào cô ta thực sự nghĩ rằng chỉ dựa vào đứa bé là có thể thao túng tôi sao?
Tôi thay đổi biểu cảm, cố gắng nhớ lại tâm trạng của Tiểu Vinh lúc liều mạng sinh con cách đây vài ngày, đau xót nói: "Dù sao Tiểu Vinh cũng mới đi, đứa bé cũng không giữ được, lại có t.h.a.i p.h.ụ vào ở, e là không tốt cho cả người lớn lẫn trẻ nhỏ."
Tôi diễn rất sâu, giống hệt một người mẹ già lo lắng quá mức.
Nghe tôi nói vậy, Cố T.ử Duệ càng sợ hơn, vội vàng khuyên Tống Nhu: "Đúng rồi, Tiểu Nhu chúng ta đổi phòng trước đã, ngàn vạn lần đừng để căn phòng xui xẻo này làm tổn thương hai mẹ con."
Tống Nhu nhìn tôi đầy cảnh giác.
Tôi thật sự rất muốn dùng cái tát thân ái chào hỏi khuôn mặt của cô ta, nhưng bây giờ vẫn chưa thể làm vậy.
Tôi cố nhịn cảm giác buồn nôn, diễn xuất bằng thực lực của một ảnh hậu, trên mặt luôn giữ một nụ cười quan tâm và lo lắng vừa phải.
Tống Nhu tuy không cam tâm, nhưng chắc cũng biết không nên chống đối lại chúng tôi, nên cũng không dám khăng khăng thêm.
Tôi quay sang bảo trợ lý và bảo mẫu dọn dẹp phòng dành cho khách, quyết không cho ai có cơ hội đổi ý.
Trước mặt cô ta, tôi nhấn mạnh với mọi người, phải cho cô ta những thứ tốt nhất, rồi lại bảo người mang đến những bộ mỹ phẩm chăm sóc da mới nhất cùng những bộ quần áo, túi xách mẫu mới nhất.
Nhìn cô ta hai mắt sáng rực trước cảnh tượng người ra kẻ vào khuân đồ, tôi cười thầm trong bụng.
Bữa tối tôi dặn nhà bếp làm thật tinh xảo và thịnh soạn, thỉnh thoảng lại đẩy thức ăn về phía cô ta.
Tống Nhu ăn đến mức no căng, bụm miệng cố nuốt cái ợ hơi no nê xuống.
"Tiểu Nhu, ăn nhiều vào, không thể để cháu nội đích tôn của mẹ bị đói được. Trước đây Tiểu Vinh cũng vậy, cái này ăn không vô, cái kia ăn không vào, nên mới..." Tôi thở dài thườn thượt, như thể nhớ lại chuyện gì đó rất buồn bã.
Quay đi quay lại một lúc, tôi lại gắp thêm một đĩa thức ăn cho Tống Nhu.
Nhìn dáng vẻ không thể nuốt trôi nhưng vẫn cố nhồi nhét của Tống Nhu, không thể không thừa nhận, tôi thấy rất hả dạ.
…
Ăn tối xong, tôi lấy ra một chiếc hộp nhung đen đưa cho cô ta, bên trong là một mặt dây chuyền ngọc bích nước rất đẹp.
Giá trị thì dù có là người không sành về ngọc cũng có thể nhìn ra.
Hai mắt Tống Nhu dán c.h.ặ.t vào đó, vẻ tham lam không giấu giếm nổi.
Tôi hạ giọng, cố tỏ ra dịu dàng: "Cái này con cầm lấy, làm quà ra mắt cho đứa bé."
Tống Nhu bừng tỉnh, nhận lấy miếng ngọc ngay lập tức, "Cảm ơn mẹ, con sẽ không khách sáo, nghe nói ngọc dưỡng người, thứ này vừa hay con có thể đeo."
Cố T.ử Duệ ân cần đeo nó cho cô ta, "Mẹ, con nhớ nhà mình có một chiếc vòng ngọc bích, mẹ tìm ra cho Tiểu Nhu đeo đi."
Hờ, tham vọng cũng không nhỏ đấy.
Tất nhiên tôi không đồng ý, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra hối tiếc: "Ôi, biết vậy mẹ đã không tặng chiếc vòng tay đó cho dì Lâm của con rồi, Tiểu Nhu à, không sao, ngày mai chúng ta đi xem nhà trước, mấy hôm nữa mẹ sẽ dẫn con đi mua một chiếc khác."
Tôi ngắt lời, giục hai đứa đi ngủ sớm, Cố T.ử Duệ muốn đi xem nhà mới nên đỡ Tống Nhu lên lầu.
Cái t.h.a.i trong bụng còn chưa biết đã to bằng hạt đậu phộng hay chưa, mà cứ bày đặt ra vẻ.
Sáng sớm hôm sau Cố T.ử Duệ và Tống Nhu đã chuẩn bị xong xuôi, tôi xuống lầu thì thấy hai đứa đang ngồi trên ghế sofa ríu rít.
Thấy tôi, Tống Nhu âm thầm huých Cố T.ử Duệ một cái. Cố T.ử Duệ lập tức mở miệng: "Mẹ, khi nào chúng ta đi xem nhà?"
"Đợi chút nữa, khu dự án của sếp Dương rất đắt khách, rất nhiều sếp muốn mua, họ áp dụng mô hình phục vụ 1-1, mẹ bảo trợ lý đặt lịch hẹn rồi."
Cố T.ử Duệ ngẫm nghĩ rồi gật đầu, "Đúng vậy, Tiểu Nhu, anh cũng nghe nói rồi, căn nhà ở đường Tân Giang mà em muốn rất đắt hàng."
Tôi vuốt tóc, liếc nhìn Tống Nhu một cái, duyên dáng bước xuống bằng giày cao gót.
Nhà đắt hàng là thật, khó đặt lịch hẹn cũng là thật.
Nhưng nghe nói tôi muốn xem nhà, đối phương sẽ hủy mọi cuộc hẹn để đến tiếp đón tôi.
Cố T.ử Duệ chỉ quản lý công ty con chuyên về phần mềm, nó thực chất không rõ ràng bản đồ kinh doanh của gia đình lớn đến mức nào.
Đến đường Tân Giang, chúng tôi lần lượt xem qua mấy kiểu nhà.
Tôi nhìn Tống Nhu bước đi thoăn thoắt, Cố T.ử Duệ lẽo đẽo theo sau hai tay dang rộng đỡ đần, y hệt như là phiên bản người thật của gà mẹ bảo vệ con.
Một vòng xem xong, Tống Nhu do dự không biết chọn căn nào.
Cố T.ử Duệ thấy vậy liền vung tay hào phóng: "Tiểu Nhu, không chọn được thì chúng ta mua hết."
Tống Nhu ngẩng đầu tình tứ nhìn Cố T.ử Duệ: "T.ử Duệ, như vậy có không tốt không, anh có thấy em tham lam quá không."
"Làm sao có thể, em là vợ anh, em muốn gì anh cũng mua cho em." Cố T.ử Duệ nắm tay Tống Nhu dịu dàng đáp lại.
Nó cũng mạnh miệng thật đấy, tổng cộng xem 10 căn nhà, 6 căn biệt thự, 4 căn chung cư cao cấp, đều ở những khu đất vàng.
Bán Cố T.ử Duệ đi cũng chẳng đủ số lẻ.
Hóa ra là vì không phải tiền của bọn chúng nên mới xem tôi là cái máy ATM rút tiền vô tội vạ.
Cũng không thèm soi gương xem mặt mình lớn cỡ nào, 10 căn nhà mỗi đứa chia một nửa?
Tôi hít sâu một hơi.
May mà tôi đã kịp thời cắt lỗ.
Với cái đầu óc này, nếu giao công ty cho nó, chắc chắn cũng chỉ phá sản trong vài phút.
"E hèm." Tôi lên tiếng cắt ngang cặp đôi cẩu nam nữ sắp hôn nhau.
Tống Nhu dường như lúc này mới để ý đến tôi, bẽn lẽn nhìn tôi một cái, vùi đầu vào lòng Cố T.ử Duệ.
Cố T.ử Duệ bá đạo ôm cô ta, quay sang tôi.
"Mẹ, chúng con bàn bạc xong rồi, lấy hết cả 10 căn."
Tôi kìm nén cơn tức giận, dịu dàng đồng ý.
"Nếu hai đứa đã bàn bạc xong rồi, tìm thời gian làm thủ tục ký hợp đồng đi."
Tống Nhu vội vàng lên tiếng: "Mẹ, cơ thể con không tiện, hay là ký hợp đồng hôm nay luôn đi, đỡ phải đi lại nhiều lần. Đúng không T.ử Duệ?"
"Đúng, đúng."
Tôi sảng khoái đáp: "Đã vậy thì, ký hợp đồng bây giờ luôn đi."
Tôi nhận lấy hợp đồng từ tay trợ lý, nói rõ ngay từ đầu, trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà chỉ được đứng tên Cố T.ử Duệ.
Làm như vậy chắc không có vấn đề gì chứ, dù sao cũng là mẹ chồng, đề phòng con dâu một chút cũng là chuyện bình thường.
Tôi cẩn thận quan sát nét mặt của Tống Nhu, thấy cô ta không có biểu hiện gì khác thường, trong lòng cũng yên tâm hơn một chút.
Tuy nhiên, để duy trì hình tượng, tôi vẫn thêm một câu: "Tiểu Nhu, đợi con sinh đứa bé xong, mẹ lại đưa con đi mua nhà."
Tống Nhu quả nhiên đã lộ ra vẻ mặt mừng rỡ.
Chậc... thật cay mắt.
Cái đạo hạnh này... cũng chẳng cao siêu gì, sao Cố T.ử Duệ lại cứ say mê cô ta như vậy chứ.
Chỉ có thể nói là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã - nhìn là thấy hợp nhãn.
Nửa tháng sau đó, Tống Nhu và Cố T.ử Duệ sống trong biệt thự, tôi dặn dò quản gia nhất định phải chăm sóc Tống Nhu chu đáo, cũng thường xuyên tặng cho Cố Quân các loại trang sức, cổ phần.
Cố Quân là cái tên Cố T.ử Duệ đặt cho đứa con chưa chào đời của mình, nó tin chắc đó là con trai.
Tống Nhu dần dần không che giấu được bản chất thật, mỗi ngày đều sai bảo người này người kia.
Tôi sai người luôn để mắt đến cô ta, cũng điều tra được một số chuyện thú vị.
Vì vậy, mấy ngày liền, lúc nào nhìn thấy Cố T.ử Duệ tôi cũng thấy nó thật đáng thương.
Cũng trong khoảng thời gian này, Cố T.ử Duệ bất chấp sự phản đối của Tống Nhu, ép đón Tống Nguyệt Nguyệt đến.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tống Nguyệt Nguyệt, tôi suýt thì phun cả ngụm trà ra ngoài.
Tôi chỉ mới xem ảnh chụp góc nghiêng của cô bé, tuy không đẹp xuất sắc, nhưng cũng không đến nỗi xấu.
Nhưng cái khuôn mặt chính diện này thực sự khiến tôi giật mình.
Trán rộng, mắt hí, môi dày, vậy mà Cố T.ử Duệ cũng có thể gọi cô bé là công chúa nhỏ xinh đẹp nhất.
Xem ra nó đối với Tống Nhu đúng là tình yêu đích thực.
Tống Nguyệt Nguyệt tay chân không sạch sẽ, nhiều lần bị tôi bắt quả tang lén vào phòng tôi lấy trộm đồ.
Tống Nhu tôi còn chịu đựng được, thêm một người nữa thì có sao đâu.
Nhân lúc chúng không có nhà, tôi sai người lắp camera, sau đó, âm thầm quan sát Tống Nhu và Tống Nguyệt Nguyệt tự rước họa vào thân.
...
"Cố tổng, tài sản đứng tên Cố T.ử Duệ cũng đã được điều tra rõ ràng toàn bộ, chỗ dựa của Tống Nhu cũng đã được làm rõ."
Nghe được tin này, tôi sảng khoái cười lớn.
Cuối cùng cũng không cần phải đóng kịch nữa rồi.
Cố T.ử Duệ, Tống Nhu, chuỗi ngày sung sướng của hai người đến hồi kết rồi.
Tôi tìm thấy cặp đôi cẩu nam nữ đang tình tứ trong vườn hoa, một tay túm Cố T.ử Duệ kéo qua.
Tát một cái trời giáng vào mặt nó.
"Mẹ, mẹ lên cơn điên gì vậy!", Cố T.ử Duệ ôm mặt tức giận nhìn tôi.
Tôi ra hiệu cho vệ sĩ giữ nó lại.
"Cái tát đầu tiên vừa rồi, là tao đ.á.n.h mày thay cho Tiểu Vinh, mày có lỗi với Tiểu Vinh, không làm tròn trách nhiệm của một người chồng."
Tôi cười khẩy, giơ tay lên.
"Cái tát thứ hai này, là thay mặt cho đứa con gái c.h.ế.t yểu của mày, lúc đứa trẻ ra đời mày không có mặt, mày chỉ chăm chăm vào cái đứa con hoang trong bụng Tống Nhu, mày không xứng làm cha."
"Cái tát thứ ba cuối cùng này, là tao đích thân đ.á.n.h mày, tao nuôi mày hai mươi mấy năm, nuôi ra một thứ súc sinh bất trung bất hiếu, mày không xứng làm con."
Tôi phủi tay, ra hiệu cho vệ sĩ lui ra sau.
Bước lên phía trước nhìn Cố T.ử Duệ đang ngơ ngác, cầm bản hợp đồng ném thẳng vào mặt nó.
"Bây giờ ký vào cái này cho tao, ký xong cút xéo ngay lập tức."
Tôi không hề che giấu, nhìn nó với vẻ mặt chán ghét tột độ.
