Công Chúa Giả Bị Nghe Lén Tâm Thanh, Cả Triều Văn Võ Đồng Loạt Hóng Drama - Chương 389: Hồi Kinh Rồi!

Cập nhật lúc: 07/05/2026 19:05

Quá trình xử lý vụ án cuối cùng quả thực có thể gọi là binh hoang mã loạn.

Quan sai đột nhiên xông vào giữa đám đông bắt người thì chớ, sau khi bắt xong, vị tri phủ mà ngày thường bọn họ vẫn coi là Thanh thiên đại lão gia - Trâu Tài Lương, lại vội vã kết án——

Đinh thị nữ và tên râu quai nón đều bị nhốt vào đại lao, chờ đợi định đoạt.

Những tên lưu manh côn đồ tung tin đồn “thất thiệt” trong đám đông bị trượng hình hai mươi gậy, thi hành ngay tại chỗ.

Sau đó, một đội quan sai từ trong phủ nha xông ra, cưỡng chế giải tán bách tính đang vây xem. Trước cửa phủ nha trống trải, chỉ còn lại mấy người Lục Dao đến tìm nhóm Giang Ánh Trừng.

Trâu Tài Lương mang vẻ mặt như trời sập, mãi đến khi Lục Dao dăm lần bảy lượt bảo đảm sẽ không dễ dàng tin vào lời nói phiến diện của đám lưu manh côn đồ, hắn mới do dự tiễn mấy người ra khỏi cửa lớn.

Chỉ là trái tim đang treo lơ lửng trên cao rốt cuộc đã buông xuống được mấy phần, thì người ngoài không thể nào biết được.

……

Tin tức Minh Trạch Đế đích thân giá lâm rất nhanh đã lan truyền khắp Phong Cẩm Quận, đi kèm với đó là tin tức tiểu nha đầu thường xuyên đến tiệm bánh ngọt trong thành chiếu cố chính là Thập nhất Công chúa.

Ngay trong đêm đó, thói quen sinh hoạt cứ đến giờ Hợi là đóng cửa từ chối tiếp khách được duy trì suốt mấy chục năm của các cửa hiệu lớn nhỏ bỗng chốc mất hiệu lực, Phong Cẩm Quận hoàn toàn biến thành một tòa thành không ngủ.

Giang Ánh Trừng rất thích cái trạng thái mà các tiệm đồ ngọt trong thành đều mang những món bánh trái sở trường ra chiêu đãi cô bé, nhưng mỗi lần ra ngoài đều bị bách tính trùng trùng điệp điệp vây xem đ.á.n.h giá. Sau khi tận hưởng đãi ngộ “nữ minh tinh dạo phố” được một ngày, cô bé liền chọn cách nằm ườn trong phòng, từ chối mọi hoạt động xuất hành.

Đúng lúc hai ngày nay liên tục có tin tức từ kinh thành truyền đến Phong Cẩm Quận, Giang Yến Xuyên bận rộn tối tăm mặt mũi suốt mấy ngày liền. Cuối cùng, vào buổi sáng ngày thứ hai tiểu nha đầu đóng cửa không ra ngoài, hắn hạ lệnh ngoại trừ hai vị Thượng thư của Lại bộ và Hình bộ cùng với gần một nửa số ám vệ ở lại Phong Cẩm Quận xử lý công việc khắc phục hậu quả, những người còn lại lập tức hồi kinh.

Lúc đi nửa đường gió tuyết, khi về cây cối xanh tươi.

……

Khi xe ngựa đi đến cổng thành thì vừa qua buổi trưa.

Thái t.ử Giang Thính Hoài dẫn theo văn võ bá quan bị giữ lại kinh thành đích thân ra cổng thành nghênh đón. Dưới sự nhắc nhở của 007, Giang Ánh Trừng đã sớm biết trước hành động của bọn họ. Gần như đã mong đợi suốt cả quãng đường, ngay khoảnh khắc xe ngựa vừa dừng lại, cô bé là người đầu tiên nhảy từ trong toa xe xuống, “lạch cạch lạch cạch” định chạy về phía Thái t.ử ca ca của mình.

“Thái t.ử ca ca, Thái t.ử ca ca, huynh đoán xem Trừng Trừng mang gì về cho huynh—— Ớ.”

Đôi chân ngắn ngủn mới chạy được một nửa thì chợt khựng lại, sau một thoáng chần chừ, thậm chí cô bé còn lùi lại một bước: 【Không, không đúng!】

Chàng đã đặc biệt chuẩn bị nghi thức chào mừng “nhiệt liệt” nhất, chỉ chờ muội muội lọt vào lòng bàn tay của mình thôi!

Dưới ánh mắt oán hận của đám quần thần bị bỏ lại trong kinh, Giang Ánh Trừng run rẩy thấy rõ, cái đầu nhỏ lắc nguầy nguậy như trống bỏi.

【Oa oa oa Thống ca Thống ca, Thái t.ử ca ca và các bá bá bị làm sao vậy?】

Sao sắc mặt của bọn họ lại đáng sợ thế kia!!

007 vốn luôn có hỏi tất đáp, nay lại hiếm khi im lặng một lát.

Nó nên nói thế nào với tiểu nha đầu chưa từng bước chân vào chốn công sở đây, rằng cái đám súc vật tư bản trơ mắt nhìn đồng nghiệp đi ăn chơi trác táng, còn mình thì bị bỏ lại tăng ca, oán khí của bọn họ lớn lắm đấy.

Giang Ánh Trừng không hiểu được mấu chốt trong đó, nhưng lại rất có ý thức nguy cơ, lập tức quay đầu bỏ chạy ngay tại trận!

“Phụ, phụ hoàng——”

【Oa oa oa—— Thái t.ử ca ca và các bá bá đáng sợ quá đi——】

Giang Yến Xuyên vừa bước xuống xe ngựa: “……”

Phong cảnh ngoại ô thật đẹp, núi xa được bao phủ bởi những tầng rừng rậm rạp, nhìn một cái chỉ thấy một màu xanh mướt, vô cùng bổ mắt.

Cảnh tượng ở ẩn chốn sơn lâm từng màn hiện lên trong đầu, hắn thậm chí còn có chút muốn lập tức biến nó thành hành động.

Đám triều thần đã đứng nghiêm chỉnh từ sớm, chờ đợi chỉ thị của Minh Trạch Đế: “……”

Đừng, đừng qua đây!

Bọn họ cũng sợ lắm a a a!!

……

Sự thật chứng minh, oán khí ngút trời đủ để tạm thời lấn át nỗi sợ hãi trong lòng.

Quần thần bị giữ lại kinh thành mấy tháng, không chỉ phải xử lý chính vụ bổn phận của mình, mà còn phải giải quyết luôn cả công việc của những đồng nghiệp đang đi du ngoạn. Càng làm việc càng tức giận, càng tức giận càng không có hiệu suất, càng không có hiệu suất thì chính vụ lại càng chất đống……

Cuối cùng tạo thành một vòng lặp hoàn hảo.

Giang Yến Xuyên còn chưa kịp bước chân vào cung, đã liên tiếp bị triều thần nhét cho mấy bản tấu chương. Cho đến khi bọn họ từ Thăng Bình môn tiến vào cung, bên tay hắn đã xếp một hàng hơn chục bản tấu chương, hắn thậm chí còn nhìn thấy trong đó có một bản chỉ đơn thuần là thỉnh an.

Giang Yến Xuyên thở dài một tiếng, biết hôm nay không thể trốn tránh được trận này, liền ra lệnh cho mọi người cũng đừng ai về phủ vội, trực tiếp dẫn tất cả đến Trọng Vân Điện, với cái tên mỹ miều là—— giới thiệu một đồng nghiệp mới cho bọn họ làm quen.

—— Trên đường trở về, bọn họ đã giữ đúng hẹn quay lại Khúc Xuân Huyện, đón Cố Thụy Chu đang đợi bọn họ ở đó.

Đám quần thần đi theo Minh Trạch Đế du sơn ngoạn thủy suốt một đường, đón nhận ánh mắt chẳng mấy thân thiện của các đồng nghiệp, giận mà không dám nói, chỉ từng người từng người cúi gằm mặt, ủ rũ đi theo.

Giang Ánh Trừng cũng không ngoại lệ.

Cô bé bám c.h.ặ.t lấy mỹ nhân phụ hoàng của mình, từng bước theo sát, hệt như một chiến binh sắp anh dũng hy sinh: 【Oa oa oa phụ hoàng đều, đều là vì muốn đưa Trừng Trừng đi chơi nên mới thành ra thế này! Trừng Trừng phải bảo vệ mỹ nhân phụ hoàng!!】

Đám triều thần có thể nghe thấy tâm thanh của tiểu nha đầu: “……”

Cũng không đến mức đó đâu.

Khoảng thời gian sau Tết Nguyên đán, chính vụ trong triều quả thực ít đi rất nhiều, mấy năm trước đều như vậy cả.

Nhưng cũng không biết có phải vì đột nhiên có thêm cái h.a.c.k là tiểu nha đầu hay không, mà Minh Trạch Đế liên tiếp ban hành mấy đạo chính lệnh, mang đậm cái tư thế của một con sói vương nhịn đói mấy năm cuối cùng cũng tìm thấy bầy cừu, ý đồ muốn vung tay múa chân làm một vố lớn cực kỳ rõ ràng.

Mưu đồ nhiều việc, thì những hạng mục cần xử lý tự nhiên cũng nhiều lên.

Hôm nay bọn họ, thật sự là có chính sự cần tấu báo, nếu không chỉ dựa vào một cỗ oán khí, sao bọn họ dám vuốt râu hùm của vị kia chứ.

Trong Trọng Vân Điện, văn võ bá quan ai nấy đứng vào vị trí của mình, nhất thời không ai lên tiếng.

Quần thần nhìn trái ngó phải, nháy mắt ra hiệu đến mức lông mày sắp bay sang mặt người khác rồi, cũng không thấy ai lên tiếng trước để làm con chim đầu đàn.

Giang Yến Xuyên lấy tay chống trán, khuỷu tay tì lên long ỷ, ánh mắt tối tăm khó dò: “Chẳng lẽ chư khanh đã nói hết những lời muốn nói trên đường đi rồi sao?”

Cái dáng vẻ từng người từng người tiến lên, đi theo bên cạnh xe ngựa cũng không ngừng báo cáo, hắn còn tưởng Đại Thụy ngay khắc tiếp theo sẽ có người đ.á.n.h tới cửa rồi cơ đấy.

Triều đường tĩnh mịch như tờ, hồi lâu sau, cuối cùng cũng có người bước ra, cúi người bái lạy.

Là Trung Vũ Tướng quân Cao Tư Viễn.

Mọi người ánh mắt tha thiết, không ngừng cổ vũ cho hắn.

Không hổ là hổ tướng trong quân, quả nhiên can đảm hơn người!!

Giây tiếp theo, vị hổ tướng can đảm hơn người trong quân đứng thẳng người, từng chữ dõng dạc: “Bệ hạ, Khám tướng quân có việc cần tấu!”

Phiêu Kỵ Đại tướng quân Khám Nhuệ Phong: “……”

Quần thần có mặt: “……”

Có ai thỉnh tấu như ngươi không hả?!

Cao Tư Viễn đón nhận đủ loại ánh mắt của quần thần, cùng với ánh mắt c.h.ế.t ch.óc của Khám lão tướng quân, trên mặt không chút hổ thẹn, thậm chí còn khẽ nhếch khóe môi, nở một ánh mắt khích lệ về phía đối phương.

Khởi đầu này ta đã giúp ngài mở đường rồi! Quãng đường còn lại ngài phải tự mình đi thôi!!

Sự việc đã đến nước này, Khám Nhuệ Phong cũng đành hít sâu một hơi, chậm rãi bước ra một bước sang bên cạnh: “Bệ——”

【Chuyện gì vậy oa——】

【Sẽ không phải là vì Khám gia gia quá mức chăm chỉ, đẩy nhanh tiến độ chuẩn bị hành quân, cho nên chuyện có người trộn lẫn hàng kém chất lượng vào lương thảo bị bại lộ sớm rồi chứ?!】

Văn võ bá quan: “……”

Văn võ bá quan: “!!!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.