Công Chúa Giả Bị Nghe Lén Tâm Thanh, Cả Triều Văn Võ Đồng Loạt Hóng Drama - Chương 61: Đổ Vỏ A! Dưa Này Thật Thơm!
Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:38
Giang Ánh Trừng vui sướng cực kỳ.
Trên suốt quãng đường, cô bé đều vui vẻ đung đưa bắp chân trong ngự liễn của Phụ hoàng, trong lòng cũng không ngừng lẩm bẩm.
【Hít hà hít hà, không khí bên ngoài thật trong lành nha!】
【Trừng Trừng đang hít thở không khí trong lành, Thất ca bọn họ lại đang đọc sách, trời ạ, quả thực là niềm vui nhân đôi!】
【Lát nữa đi đâu chơi đây? Hay là đi tìm người ở lãnh cung——】
“Ánh Trừng,” Giang Yến Xuyên đột nhiên lên tiếng, “Lát nữa gọi Thái y kiểm tra thân thể cho con một chút, nếu không sao, con liền quay lại học đường đi.”
Giang Ánh Trừng chợt cứng đờ người, giống như có một luồng điện chui vào từ mũi chân vừa nãy còn đang không ngừng đung đưa của cô bé, trong nháy mắt liền chạy khắp toàn thân.
Cô bé lảo đảo ngã vào người mỹ nhân Phụ hoàng, yếu ớt nói: “Đầu, ch.óng mặt quá...”
Giang Yến Xuyên: “...”
Giang Yến Xuyên trực tiếp đưa cô bé đến Vũ Dương Điện.
Vừa nãy ám vệ vội vã đến báo, nói là Giang Hoài An dẫn người xông vào phòng học của tiểu gia hỏa, e là muốn động thủ, hắn liền để lại một đám đại thần trong điện, đích thân đến học đường.
Lúc này các đại thần trong điện vẫn còn đứng tại chỗ, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Minh Trạch Đế bế tiểu công chúa suốt dọc đường, đi lên bảo tọa phía trên đài cao.
Quần thần: “...”
Cứ tưởng sự chuyên sủng trên buổi tảo triều đã là giới hạn rồi, hóa ra lại còn có thể làm ra chuyện nằm ngoài dự đoán của bọn họ hơn nữa.
Bất quá, có thể leo lên đến vị trí này đều là nhân tinh, bọn họ vô cùng bình tĩnh cúi đầu rũ mắt, coi như không thấy mà tiếp tục thảo luận vấn đề vừa nãy.
Vẫn có không ít người không coi trọng việc xuất binh đ.á.n.h Bắc Minh.
Bọn họ dẫn kinh cứ điển, châm biếm thời tệ, lại không thấy Minh Trạch Đế có nửa phần động lòng.
Dáng vẻ sốt ruột nhưng lại bất lực, nhìn mà Giang Ánh Trừng cũng có vài phần đau lòng.
Nhưng mà——
【Binh lực của Bắc Minh cũng đâu có mạnh mẽ như vậy nha, không phải bọn họ sau khi đ.á.n.h Lâm Quốc, trong quân liền bùng phát ôn dịch trên diện rộng, thương vong t.h.ả.m trọng sao?】
Đôi mắt hạnh tròn xoe của Giang Ánh Trừng tràn đầy tò mò: 【Tại sao bọn họ lại nghĩ như vậy nha?】
Mấy vị võ tướng được phá lệ truyền hoán vào để thương thảo: “???”
Bắc Minh từng bùng phát ôn dịch?
Còn tổn thất t.h.ả.m trọng?
Không ai nói với bọn họ a?
Ánh mắt tràn đầy khao khát tri thức của bọn họ xen lẫn sự hưng phấn, nhưng không ai dám trực tiếp nhìn về phía thân ảnh mềm mại nhỏ bé phía trên.
Trong lòng không ngừng gào thét.
Vậy tại sao bọn họ lại nghĩ như vậy?
Nói rõ ra xem nào?!
【Ồ, hóa ra là thám t.ử Phụ hoàng phái đến Bắc Minh phản bội rồi a!】
Trong điện liên tiếp vang lên tiếng hít khí lạnh.
Tin tức này có phải quá mức chấn động rồi không?!
Còn nữa, ngữ khí của tiểu công chúa có phải quá mức nhẹ nhàng bâng quơ rồi không?!
Âm thanh như vậy không thể khiến Giang Ánh Trừng cảnh giác, cả người cô bé đều chìm đắm trong sự khổ não không biết làm cách nào để nói chuyện này cho Phụ hoàng biết.
“Nói mới nhớ, thần mấy ngày trước cũng nhận được quân báo từ Bắc Minh,” Quy Đức Tướng quân Lôi Chí Tân chợt lên tiếng, “Tin tức thám t.ử truyền về nói, Bắc Minh sau khi đ.á.n.h Lâm Quốc, trong quân từng bùng phát ôn dịch, người c.h.ế.t rất nhiều, căn bản không giống như mấy vị đại nhân nói, vẫn sở hữu binh lực có thể chống lại Đại Thụy ta.”
Tin tức này giống như một tiếng sấm sét nổ vang trong điện.
Giang Ánh Trừng cùng quần thần ngẩng đầu nhìn về hướng người vừa lên tiếng, há miệng liền thổi ra một tràng rắm cầu vồng: 【Gâu gâu gâu, Tướng quân bá bá thần dũng! Tướng quân bá bá thật đẹp trai! Tướng quân bá bá tuyệt nhất!】
Lôi Chí Tân trong từng tiếng tâng bốc dần dần tự tin đầy mình, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, thản nhiên đối mặt với những ánh mắt hoặc nghi ngờ hoặc dò xét xung quanh.
Còn có ánh mắt ghen tị của những đồng liêu đã đ.á.n.h mất tiên cơ.
“Ngươi làm sao đảm bảo, tin tức ngươi nghe ngóng được nhất định là chính xác?” Rất nhanh liền có người lên tiếng chất vấn.
Lôi Chí Tân cười thần bí.
Không có tin tức nào chính xác hơn tâm thanh của tiểu công chúa nữa.
【Tin tức này đương nhiên chuẩn rồi! Thống ca của ta cũng nói như vậy!】 Giang Ánh Trừng căm phẫn bất bình.
【Tin tức này không chuẩn, chẳng lẽ thám t.ử ngươi phái đến phủ Đàm Tướng quân, thám thính ra tin tức liền chuẩn sao?!】
!!!
Còn có chuyện này??!
Trong đám người có mấy đạo ánh mắt lén lút nhìn về phía Đàm Văn Hàn đang đứng thẳng tắp ở phía trước.
Đàm Văn Hàn thân là Hữu Tướng đương triều, làm người luôn thanh cao thoát tục, phẩm hạnh cao khiết, khó ai có thể bới móc ra nửa điểm khuyết điểm, người quen biết tính cách của ông, thường cảm hoài phẩm hạnh cao khiết của ông, nhưng những kẻ khác lập trường với ông, lại luôn muốn tìm ra chút chứng cứ chứng minh ông đạo mạo ngụy quân t.ử.
Ánh mắt Đàm Văn Hàn chợt trở nên thâm thúy.
Ông đương nhiên biết những nghi kỵ đủ loại của bên ngoài đối với mình, lại không ngờ, vậy mà có người to gan như thế, còn vươn tay đến tận trạch viện của ông!
Người vừa lên tiếng trước đó chú ý tới ánh mắt không hợp thời của mấy người, âm dương quái khí mở miệng: “Lôi Tướng quân, ngài xem Đàm Tướng lại có ý gì? Chẳng lẽ, tin tức này còn là Đàm Tướng nói cho ngài nghe?”
Được lắm, hắn đã biết ngay mà, có một số người bề ngoài có vẻ không tranh với đời, thực chất âm thầm, đã vươn tay đến tận nơi xa như vậy rồi!
Cái này hắn còn không phải dâng lên một bản tấu sao?!
Hiện tại còn chưa biết thám t.ử kia là ai, lại làm những gì trong phủ, vẫn là không nên đả thảo kinh xà thì hơn.
Lôi Chí Tân cảm thấy phong thái cao thâm này vô cùng đẹp trai, cũng bắt chước học theo ra dáng ra hình.
Tâm thanh của tiểu công chúa đã lại bắt đầu bóc phốt rồi, hắn mới không có thời gian để ý đến tên này đâu.
【Mau mau mau, mau để Trừng Trừng xem xem, cái thám t.ử được cài vào trong phủ Đàm gia gia kia, rốt cuộc có thân phận gì?】
Mấy người vội vàng nín thở ngưng thần.
Mau xem mau xem, xem xong cũng kể cho chúng ta nghe với!
Giang Ánh Trừng tựa vào trước n.g.ự.c mỹ nhân Phụ hoàng, khuôn mặt nhỏ nhắn bất giác cọ cọ lên lớp long bào mát lạnh trơn nhẵn, cười vô cùng thỏa mãn.
【Ôi chao, đem ngoại thất mình nuôi ở ngoại ô cứ, cứ như vậy cố ý đưa đến trước mặt con trai của Đàm gia gia??】
Ánh mắt Giang Ánh Trừng nhìn Từ Duệ Minh tràn đầy kinh thán: 【Đúng là một tên tra nam to đùng a!】
Đàm Văn Hàn rũ mắt nhìn chằm chằm một khoảng đất trống trước mặt, bề ngoài như đang thần du thiên ngoại, thực chất cũng bắt đầu nhớ lại những sự việc lớn nhỏ xảy ra trong phủ dạo gần đây.
Ông có tổng cộng ba người con trai.
Con trai của thiếp thất mấy ngày trước quả thực có đón một nữ t.ử tuổi thanh xuân vào phủ, nói là muốn cưới vào phủ, nâng làm bình thê.
Vì chuyện này, trong phủ đã ầm ĩ một thời gian rất dài.
Vậy nên, nữ t.ử đó, chính là thám t.ử đến để nghe ngóng tin tức sao?
Cô ta chỉ đến để nghe ngóng tin tức thôi sao?
【Oa, nữ t.ử kia còn m.a.n.g t.h.a.i nữa? Con trai của Đàm gia gia, còn coi đứa bé đó là của mình?】
【Đổ vỏ a!】 Giang Ánh Trừng xem một màn kịch cẩu huyết, cả người đều hưng phấn hơn không ít, 【Dưa này thật thơm!】
Không ít người trong đám đông cũng gật đầu hùa theo.
Còn không phải sao, dưa này thật thơm.
Ngày thường khi bọn họ thượng triều, thảo luận đều là những vấn đề triều chính nghiêm túc, mỗi ngày đều vừa căng thẳng vừa khô khan, nếu mỗi ngày đều có thể nghe được những lời bóc phốt như vậy...
Ngày nào cũng thượng triều cũng không phải là không được!
Mấy người không có nhiều băn khoăn như Đàm Hữu Tướng, trực tiếp ném ánh mắt lên án lên người Từ Duệ Minh.
Tra nam!!
