Đích Công Chúa Trừng Trị Tra Nam Tiện Nữ - Chương 3
Cập nhật lúc: 03/07/2026 06:00
Tôn ma ma thấy ta không động đậy, liền quay đầu, khi ánh mắt nhìn thấy Tiết Bình và Tô Nguyệt Nhi dưới đất, bà ta vờ như kinh hãi bịt miệng lại.
"Chuyện này, chuyện này là thế nào? Điện hạ còn đang mang thai, phò mã gia, sao ngài có thể làm ra chuyện hồ đồ như vậy!"
Ta cố ý nương theo lời bà ta mà thở dài.
"Tiết Bình lòng dạ đáng g.i.ế.c, Tô Nguyệt Nhi này cũng chẳng phải loại tốt lành gì, dám ra tay với bổn cung, đ.á.n.h thế này còn là nhẹ cho bọn chúng."
"Ngày mai bổn cung sẽ giao người cho Đại Lý Tự, phán bọn chúng tội lăng trì xử t.ử, tru di cửu tộc."
Mấy chữ cuối ta nhấn giọng cực kỳ nặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tôn ma ma.
Quả nhiên, ta nhìn thấy rõ ràng sắc mặt của Tôn ma ma biến đổi một cách vi diệu. Trong lòng ta lướt nhanh qua một ý nghĩ, đứa nhỏ của ta sao lại biết được những chuyện này?
Chưa đợi ta nghĩ thông suốt, Tôn ma ma bỗng nhiên ghé sát vào ta, hạ thấp giọng khuyên nhủ: "Điện hạ, xấu chàng hổ ai, việc trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng. Phò mã dù sao cũng là mệnh quan triều đình, nếu chuyện làm rùm beng lên sẽ tổn hại đến thể diện hoàng gia. Chi bằng trước tiên hãy giao ả tiện tỳ này cho lão nô giam vào mật phòng, từ từ tra hỏi."
Tôn ma ma có sức nặng rất lớn trong lòng ta.
Ngày thường chỉ cần bà ta mở miệng, ta cơ bản đều nghe theo. Nhưng lần này, ta phân biệt rõ ràng được sự gấp gáp trong lời nói của bà ta.
Ta gạt tay bà ta ra, giọng điệu lạnh đi vài phần.
"Ma ma nói đúng, việc trong nhà không nên làm lớn, vậy thì không cần giao cho Đại Lý Tự nữa."
Ta nhìn Tôn ma ma, nhấn mạnh từng chữ: "Ả tiện tỳ này dám mưu hại hoàng tự, tội không thể dung thứ. Người đâu, ngay tại viện này, dùng gậy đ.á.n.h c.h.ế.t ả cho bổn cung."
Lời vừa nói ra, sắc mặt Tôn ma ma lập tức trắng bệch, thân hình lảo đảo không thể kiềm chế. Tô Nguyệt Nhi phát ra tiếng thét t.h.ả.m khốc, liều mạng giãy giụa.
Tiết Bình cuống lên, mạnh mẽ vùng ra khỏi sự kìm kẹp của phủ binh, điên cuồng bò về phía Tô Nguyệt Nhi. Nhìn qua vô cùng đáng thương, giống như một đôi uyên ương bị chia rẽ.
"Lý Chiêu, nếu ngươi dám động vào nàng, ta sẽ đập đầu c.h.ế.t trên cột nhà này, để thiên hạ nhìn xem bộ mặt thật hung bạo độc ác của ngươi!"
Ta không thèm để ý đến lời kêu gào của Tiết Bình, thậm chí còn ngồi trên ghế khẽ cười một tiếng.
"Mạng của ngươi đáng giá mấy đồng? Đánh thật mạnh cho bổn cung!"
Phủ binh lập tức vung gậy gỗ trong tay lên, nện thật mạnh xuống lưng Tiết Bình. Tiết Bình thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Hắn vừa rồi đã bị đ.á.n.h đến da tróc thịt bong, lúc này lại càng thêm thoi thóp.
Ngay khi gậy thứ hai chuẩn bị hạ xuống, bụng ta bỗng nhiên truyền đến một cơn đau quặn thắt dữ dội, giống như có thứ gì đó muốn x.é to.ạc cơ thể ta ra. Một dòng nước ấm men theo đôi chân tuôn trào ra ngoài.
Mắt Tôn ma ma sáng lên, hét lớn một tiếng, chỉ huy mấy lão ma ma cường tráng xông lên: "Điện hạ sắp sinh rồi! Mau đỡ điện hạ vào phòng, người không phận sự lập tức lui ra!"
Cơn đau dữ dội càn quét toàn thân, ta thậm chí không thể thốt nên lời, đã bị cưỡng ép đưa đi.
Trong lúc hỗn loạn, ta nhìn thấy Tôn ma ma quay đầu lại, trao đổi với Tiết Bình dưới đất một ánh mắt cực kỳ bí hiểm.
Sống lưng ta lạnh toát.
04
Ta nhanh ch.óng được đưa vào phòng sinh đã được bố trí sẵn. Cơn đau khiến ta mồ hôi đầm đìa, trước mắt từng trận tối sầm.
Giọng ta vô cùng yếu ớt và khàn đặc: "Thanh Hòa..."
Vào thời khắc then chốt này, ta chỉ tin tưởng Thanh Hòa.
Nhưng mi mắt Tôn ma ma giật nảy lên, khẽ nghiêng người che khuất tầm nhìn ở cửa, giơ tay bịt c.h.ặ.t môi ta lại. Cho đến khi cửa sổ được đóng c.h.ặ.t, bà ta mới buông tay, âm u nhìn chằm chằm vào ta.
Trong không khí ngột ngạt thoang thoảng một mùi hương ngọt ngào quỷ dị, xông đến mức khiến ta đầu váng mắt hoa.
Trong phòng sinh chỉ có Tôn ma ma và vài bà đỡ xa lạ. Thanh Hòa vốn muốn theo vào, lại bị Tôn ma ma lấy cớ đi sắc canh sâm mà cưỡng ép đuổi đi.
Ngoài cửa truyền đến tiếng gầm rống khàn cả giọng của Tiết Bình: "Nếu không giữ được công chúa và đứa trẻ, tất cả những người bên trong đều phải chôn theo!"
Tiếng gầm tưởng như thâm tình này, tại thời khắc này, lại giống như một đạo ám hiệu đòi mạng.
Tiếng nói của đứa bé cực kỳ lo lắng, thậm chí mang theo tiếng khóc nức nở.
【Đau quá đau quá! Mẹ ơi, phòng sinh này đã bị người ta giở trò rồi, trên cửa sổ có bôi d.ư.ợ.c liệu thúc sinh cực mạnh, mụ già độc ác kia đã bỏ thêm thứ gì đó vào trong lư hương, người đang chảy m.á.u kìa!】
【Mẹ đừng c.h.ế.t, đã nói trước đời này chúng ta lại làm mẹ con rồi mà.】
Mũi ta cay xè, thậm chí không kịp an ủi con. Cố gượng dậy chút ý thức cuối cùng, lợi dụng lúc bọn họ không chú ý, ta rút cây trâm vàng trên đầu xuống, nắm c.h.ặ.t trong tay.
Sự sắc nhọn của cây trâm đ.â.m rách lòng bàn tay ta, cơn đau khiến ta tạm thời tỉnh táo lại.
Tôn ma ma bưng một bát t.h.u.ố.c đen ngòm đi đến bên giường, sự lo lắng trên mặt đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ từ ái khiến người ta nổi da gà.
"Điện hạ, ngài ra nhiều m.á.u quá, uống bát t.h.u.ố.c thúc sinh này vào là có thể thuận lợi sinh hạ tiểu hoàng tôn rồi."
Bát t.h.u.ố.c vừa lại gần, một mùi hồng hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi ta. Tiếng thét ch.ói tai của đứa bé đ.â.m thủng màng nhĩ.
【Đừng uống! Mẹ ngàn vạn lần đừng mở miệng!】
【Cái kéo đỡ đẻ trong tay bà đỡ kia có bôi kịch độc, chỉ cần rạch mở da thịt của người, người sẽ lập tức băng huyết mà c.h.ế.t ngay!】
