Công Hai Long Ngạo Thiên - Chương 4: Xuyên Thư

Cập nhật lúc: 19/09/2026 03:02

Sở Qua thật không ngờ Giang Tòng Yến lại có thể chờ mãi trước cửa Trưởng Công chúa phủ như vậy.

Đông chí đã qua được bốn ngày, Sở Qua sớm đã ném cái tên Giang Tòng Yến ra sau đầu.

Từ nhỏ đến lớn, nỗi khổ lớn nhất của Sở Qua chính là những giấc mơ kỳ quái kia, bị chúng quấy đến ngủ không yên. Giờ đã hiểu rõ là thứ gì quấy phá, bệnh cũ đã khỏi, lo lắng đã tan, đương nhiên là nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên chơi thì chơi, nên vui thì vui.

Hôm ấy, Sở Qua ăn tối xong ở chỗ Chung Hề trở về, xe ngựa còn chưa dừng hẳn trước cửa Trưởng Công chúa phủ, bên ngoài đã có giọng nói quen thuộc bắt đầu gào lên——

“Đồng hương! Đồng hương! Ta có chuyện lớn muốn nói với ngươi!”

Giang Tòng Yến vừa luống cuống né đám thị vệ đang muốn chặn hắn, vừa hét lớn thu hút sự chú ý của Sở Qua.

So với ngày đầu xuyên đến, cả người hắn trông càng thê t.h.ả.m hơn.

Quần áo chưa thay, tóc dài rối như ổ gà, trên người loang lổ những vết m.á.u đỏ sẫm do lần đ.â.m đầu vào tường hôm trước đã khô lại, ngược lại mặt mày trắng bệch không chút huyết sắc, hốc mắt xanh đen, trông còn giống quỷ hơn cả ăn mày.

Sở Qua xuống xe ngựa, cho người đang chặn Giang Tòng Yến lui xuống, “Mấy ngày nay ngươi vẫn ở đây?”

Hai mắt Giang Tòng Yến sáng lên, vội vàng chạy tới, gật đầu lia lịa: “Ta vẫn luôn muốn tìm ngươi, nhưng bọn họ không cho ta vào, nơi này quy củ cũng nhiều. Ta chỉ muốn ở đây đợi ngươi ra, nhưng mãi không gặp được……”

“Có chuyện gì?” Sở Qua cắt ngang lời hắn lải nhải.

“Ta chỉ muốn nói với ngươi, mấy ngày nay ta phát hiện thế giới này thật ra……” Giang Tòng Yến cẩn thận nhìn trái nhìn phải, rồi tiến gần Sở Qua hơn chút, che miệng nhỏ giọng: “Thật ra là một quyển sách.”

Một mùi lạ khó tả xộc vào mũi, Sở Qua ghét bỏ lùi lại hai bước, cũng không buồn nghe Giang Tòng Yến lén lút muốn nói gì, “Cách ta xa một chút.”

Giang Tòng Yến sửng sốt, sau đó phản ứng lại, mặt đỏ bừng.

Ngày hôm ấy hắn chạy theo xe ngựa Sở Qua về, muốn ghi nhớ chỗ Sở Qua ở trước. Nhưng cơ thể này so với cơ thể trước kia của hắn căn bản không thể so, vừa gầy vừa yếu, chỉ chạy một quãng như vậy mà chân mềm nhũn, tìm được góc tường ngồi xuống chưa đầy một lát đã mất ý thức.

Đợi khi tỉnh lại, trời đã tối. Tức hơn nữa là túi tiền Sở Qua cho hắn không biết bị ai trộm mất, tên trộm còn lấy hết cả những thứ đáng giá khác trên người hắn, chỉ để lại cho hắn một bộ quần áo.

Vừa đói vừa buồn ngủ, đầu còn đau từng cơn, thỉnh thoảng choáng váng, nhưng nếu bảo hắn thử c.h.ế.t thêm lần nữa, Giang Tòng Yến cũng không có dũng khí đó.

Nói cho cùng hắn cũng mới ngoài hai mươi, đại học còn chưa tốt nghiệp, trước khi đến đây còn đang nằm ngủ trên giường ký túc xá.

Hắn vốn chẳng chịu khổ được bao nhiêu, tâm lý chịu đựng lại càng chẳng khá hơn, không cách nào khác, chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Có lẽ Giang Tòng Yến trông quá t.h.ả.m, có người đi đường thấy hắn còn cho hắn chút thức ăn và vài đồng tiền.

Sống thêm được hai ngày, thông qua một số tin tức hắn chủ động hỏi thăm và vô tình nghe được, Giang Tòng Yến kinh ngạc phát hiện thêm một chuyện: hắn căn bản không phải xuyên không đơn giản, mà là xuyên sách!

Hắn từng biết đến quyển sách này khi lướt video ngắn, là một bộ sảng văn nam tần điển hình, còn được chuyển thể thành hoạt hình rất nổi tiếng. Vì phần bình luận hoạt hình khá thú vị, Giang Tòng Yến đi xem tiểu thuyết, vừa xem từ thứ Sáu đến Chủ nhật, lại từ Chủ nhật tối xem đến thứ Hai sáng.

Quên ăn quên ngủ theo dõi nhân vật chính trong sách là Chung Hề, từ một đứa trẻ mồ côi xuất thân từ đám nạn dân đến tể tướng một người dưới vạn người trên triều đình, một đường thăng tiến, sảng khoái hết lần này đến lần khác.

Đến khi đọc hết sách, Giang Tòng Yến mới yên tâm nhắm mắt lại.

Lúc đọc thì sảng khoái bao nhiêu, đến khi thật sự xuyên vào lại bất lực bấy nhiêu.

Giang Tòng Yến căn bản không nhớ trong sách từng có người tên như mình! E rằng ngay cả nhân vật quần chúng hắn cũng chẳng được tính là!

Tiếp đó lại nghĩ đến Sở Qua cũng là người xuyên không như mình. Hôm ấy ở cửa Trưởng Công chúa phủ, Giang Tòng Yến nghe những người đó gọi Sở Qua là “tiểu quốc công”.

Cách gọi này lạ lẫm vô cùng, hơn nữa vừa nhìn đã biết là kẻ làm chủ trong Trưởng Công chúa phủ.

Nhân vật chính trong sách Chung Hề mở đầu là đứa trẻ nạn dân, bước ngoặt đầu tiên giúp hắn đổi đời là do Chiêu Viễn Tướng quân dẫn dắt. Chiêu Viễn Tướng quân và Trưởng Công chúa là vợ chồng, vì vậy giai đoạn đầu tiên Chung Hề sống trong Trưởng Công chúa phủ. Đến khi qua mấy năm được Thái phó nhận làm đệ t.ử, mới đến phủ Thái phó, chính thức bắt đầu con đường khoa cử.

Người như Sở Qua vừa nhìn đã khó quên, trong sách hẳn phải có tên có họ chứ.

Giang Tòng Yến dùng cái đầu miễn cưỡng còn dùng được suy nghĩ, một chuyện đơn giản được nhắc trong nguyên văn đột nhiên khiến hắn chấn động toàn thân: Chiêu Viễn Tướng quân và Trưởng Công chúa từng có một đứa con, nhưng đứa trẻ ấy từ nhỏ thân thể yếu ớt, bệnh tật triền miên, sinh ra không lâu đã c.h.ế.t.

Nếu đứa trẻ đó chính là Sở Qua, Giang Tòng Yến lập tức vỗ tay một cái, vậy thì đúng rồi!

Bọn họ đều là người xuyên không, đều là biến số trong quyển sách này, vậy hắn càng phải gặp Sở Qua!

Tóm lại, lượng tin tức mấy ngày nay quá lớn, Giang Tòng Yến bị dội đến đầu óc choáng váng, còn tâm trí đâu mà quan tâm mình đang người không ra người, quỷ không ra quỷ.

“Xin lỗi nhé huynh đệ.” Giang Tòng Yến cười ngại ngùng với Sở Qua, “Mấy ngày nay không tắm, đúng là có chút mùi.”

Một canh giờ sau.

Trưởng Công chúa phủ, Tri Vi đường.

Được kỳ cọ sạch sẽ từ đầu đến chân, trên người còn thoang thoảng hương thơm, Giang Tòng Yến ngồi bên bàn, liên tiếp rót ba chén trà mới giải được cơn khát sau khi nói một tràng dài.

“Xuyên sách……” Sở Qua khẽ nhẩm lại hai chữ ấy, từ này khá quen, tuy nay chính mình lại trải qua, quả thật có phần mới lạ, nhưng trong lòng hắn không có d.a.o động gì.

Chuyện ly kỳ nhiều rồi, ngược lại không còn ly kỳ nữa.

Nhưng Sở Qua vẫn hỏi: “Những lời ngươi nói, ta dựa vào đâu mà tin là thật? Chuyện quá khứ ngươi có thể hỏi thăm, chuyện tương lai đều là suy đoán của ngươi, tất cả chỉ là lời một phía của ngươi mà thôi.”

“Đương nhiên những gì ta nói đều là thật! Ta không cần thiết lừa ngươi!” Giang Tòng Yến trợn mắt, hắn vốn không phải người biết nói dối!

Thấy Sở Qua vẫn không tin, Giang Tòng Yến sốt ruột, đầu óc hắn quay cuồng, nhớ lại nội dung trong sách, đột nhiên hắn vỗ bàn một cái, “Có rồi! Năm Chung Hề hai mươi tuổi hành quan lễ, ở phía đông Thượng Kinh thành, có mấy thành đều xảy ra đại địa chấn, c.h.ế.t rất nhiều người.”

Đó là một trận thiên tai cực lớn, đồng thời cũng là bước ngoặt quan trọng trên con đường thăng tiến của Chung Hề.

Ánh mắt Sở Qua khựng lại. Chung Hề vừa hành quan lễ cách đây mấy tháng, mà hiện giờ đã là cuối năm. Nếu lời Giang Tòng Yến nói là thật, trận địa chấn kia chẳng phải sắp xảy ra rồi sao? “Xảy ra khi nào?”

“Là mùa đông, tháng Chạp, nửa đêm.” Giang Tòng Yến lại nghĩ nghĩ, bổ sung: “Hẳn là khoảng mười lăm tháng Chạp.” Trong nguyên văn nói lúc đó còn nửa tháng nữa là đến Tết.

Hôm nay là mười tám tháng Đông nguyệt, cách mười lăm tháng Chạp chưa đầy một tháng.

Trong lòng Sở Qua nhất thời trăm mối ngổn ngang, nếu đây là thật, thì liên quan quá lớn, không phải hắn có thể ứng phó được.

“Những gì ta nói đều là thật!” Giang Tòng Yến nghiêm túc lại sốt ruột, nếu có thể moi cả tim gan ra để chứng minh, hắn cũng sẵn lòng, “Ta nếu nói dối, thì ta ăn mì gói không có gói gia vị, thi cử nhất định trượt, trời mưa ra ngoài mãi mãi không bắt được xe! Thật đấy, ngươi tin ta!”

Sở Qua nhìn Giang Tòng Yến, nhạt nhẽo nói: “Ngươi muốn gì?”

Canh giữ mình mấy ngày, hẳn không chỉ đơn thuần muốn nói những điều này.

“Ngươi tin ta rồi à.” Giang Tòng Yến vui vẻ nhích m.ô.n.g, gần Sở Qua thêm chút, mắt sáng lấp lánh, “Huynh đệ à, ngươi nói thế thì khách sáo quá rồi.” Nói xong cười tươi rói khoác tay lên vai hắn, ra vẻ huynh đệ thân thiết.

Sở Qua liếc xéo bàn tay trên vai, cũng cười, quay đầu nhìn chủ nhân bàn tay này.

Trước đây không nhìn kỹ, lần này nhìn mới phát hiện dung mạo này cũng không tệ, mày kiếm mắt sao, môi mỏng mũi cao, cũng có thể xem là dung mạo khá nổi bật.

Chỉ là cười lên ngốc nghếch, hơn nữa, chẳng hiểu vì sao lại khiến hắn thấy hơi quen mắt.

Ánh mắt Sở Qua chuyên chú mà trực tiếp, ánh mắt Giang Tòng Yến vốn đặt trên mặt hắn, nhưng dần dần lại tập trung vào đôi mắt kia, khóe mắt trong cong ngoài xếch, nếp mí mắt hẹp mà rõ, mở đến đuôi mắt như cũng mang theo móc câu.

Không hiểu sao có chút không tự nhiên, ngay cả cánh tay đang khoác cũng trở nên cứng đờ rõ rệt.

Giang Tòng Yến ho một tiếng, như khát nước thu tay lại uống mấy ngụm nước, mới lại cười hì hì với Sở Qua: “Ngươi có thể giúp ta tra xem nhà nguyên thân ở đâu không? Ta mãi không có chỗ ở cũng không phải chuyện.”

“Ngươi yên tâm, ngươi giúp ta ta đều nhớ, ta sẽ báo đáp ngươi!”

Sở Qua như cười như không nhìn hắn, “Báo đáp? Ngươi làm được gì?”

Nghĩ đến thân phận của Sở Qua ở đây, không thiếu tiền không thiếu địa vị không thiếu quyền thế, Giang Tòng Yến cười khan: “Ha ha, không phải đều nói cái gì mà, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo sao, ta sẽ cố gắng làm mình có ích.”

Tiếp đó cũng không quên lấy lòng: “Sau này ngươi là lão đại của ta, lão đại cả đời của ta! Không, hai đời, lão đại hai đời của ta!”

Sở Qua liếc Giang Tòng Yến cười như một con ch.ó ngốc khổng lồ, may mà sau lưng không có đuôi, bằng không e rằng đã vẫy đến bay lên trời, nhất thời không biết nên nói gì.

Có điều, giúp chuyện này với Sở Qua cũng chỉ tốn một câu dặn dò.

Sở Qua thuận miệng dặn người đi tra, ngày thứ hai Giang Tòng Yến thoát khỏi thân phận ăn mày lang thang, trở về nhà nguyên thân.

Hoàng cung, Dưỡng Tâm điện.

“Lại không ngủ ngon?” Sùng Sóc Đế đang dùng bữa, ngước mắt nhìn, liền thấy Sở Qua ủ rũ, không có tinh thần gì.

Sở Qua nghĩ đến đại địa chấn một tháng sau, thở dài một hơi, chẳng có khẩu vị, chỉ miễn cưỡng gắp vài miếng, “Bị ông trời giao việc rồi.”

Sùng Sóc Đế khá hứng thú cười nói: “Ồ? Lẽ nào ngươi thật sự gặp được thần tiên trong tiên cảnh ở giấc mơ kia rồi?”

“Đừng trêu ta nữa, A Phụ.” Sở Qua giọng u oán, “Ta sắp bị chuyện này làm cho sầu c.h.ế.t rồi.”

Sùng Sóc Đế nghe xong cười lớn, “Là trẫm đoán sai rồi, hóa ra A Nhung chính là tiểu thần tiên trong tiên cảnh đó à.”

Cười đi, Sở Qua hằm hằm nghĩ, nếu thật sẽ địa chấn, đợi người trong thiên hạ mắng lên, xem ngươi là hoàng đế còn cười được không.

Thấy hắn vẫn luôn mặt mày ủ dột, Sùng Sóc Đế cười một lát, lại thấy lạ, “Là chuyện gì khiến A Nhung thần trí không yên như vậy, nói với A Phụ, A Phụ giúp ngươi nghĩ cách.”

“Thật sao?” Tuy lần này đến chính là nói chuyện này, nhưng dù sao cũng là vấn đề lớn, Sở Qua lại hỏi một lần, “A Phụ ngươi thật muốn nghe sao? Đây không phải chuyện tốt.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.