Công Lược Thất Bại - 6
Cập nhật lúc: 20/07/2026 14:04
Cuối cùng mới khàn giọng hỏi:
"Cho nên...Em đã sớm muốn rời xa anh rồi."
Nói xong.
Anh bất ngờ cúi xuống.
Giữ c.h.ặ.t hai cổ tay tôi.
Ép tôi vào giữa chiếc giường bệnh.
Hai mắt đỏ ngầu.
"Tại sao?"
"Em dựa vào cái gì mà đối xử với anh như thế?"
Tôi lặng lẽ nhìn anh.
Người tôi từng yêu nhất.
Ánh mắt chậm rãi lướt qua từng đường nét trên gương mặt ấy.
Rồi khẽ mỉm cười. Có lẽ...
Tôi từng rất yêu Giang Tri Ngôn.
Yêu đến mức cam tâm chịu đựng hết mọi tổn thương.
Nhưng đó...
Là chuyện của ngày trước.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Giọng bình tĩnh.
"Chỉ bằng việc..."
"Hết lần này đến lần khác."
"Anh luôn chọn Trần Ánh Tuyết trước mặt tôi."
"Chỉ riêng điều đó thôi."
"Anh đã không xứng nữa."
Tôi khẽ nhắm mắt.
Rồi mở ra.
"Tôi...Không còn thích anh nữa."
Giang Tri Ngôn như bị rút cạn toàn bộ sức lực.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Tôi đưa tay.
Theo thói quen.
Khẽ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt anh.
Giọng nói rất nhẹ.
"Anh nên vui mới phải."
"Tôi sắp đi rồi."
"Anh cũng có thể ở bên Trần Ánh Tuyết."
"Đúng như mong muốn."
"Tôi không vui!"
Giang Tri Ngôn đột nhiên gào lên.
Hai mắt đỏ ngầu.
Giọng nói gần như vỡ vụn.
"Những ngày qua..."
"Anh đều đang diễn."
"Em thật sự không nhận ra sao?"
"Anh cố ý nói em chỉ là trợ lý."
"Cố ý bắt em xin lỗi cô ấy."
"Cố ý làm mọi chuyện như thế."
"Vậy mà em...Em lại không hiểu."
Anh nhìn tôi.
Nước mắt rơi không ngừng.
Ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Người anh yêu...
"Từ đầu đến cuối...Đều là em."
Giang Tri Ngôn nhìn chằm chằm tôi.
Ánh mắt anh đỏ ngầu, như thể đã dồn nén quá lâu.
"Anh biết."
"Anh biết từ lâu rồi."
"Em có một cái gọi là hệ thống. Anh cũng biết..."
"Nó muốn đưa em về nhà."
Anh siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Giọng nói gần như méo đi vì hoảng loạn.
"Muốn rời khỏi anh?"
"Đừng có mơ!"
8
Tôi sững sờ.
Từ đầu đến cuối...
Tôi chưa từng biết anh đã phát hiện sự tồn tại của hệ thống từ khi nào.
Hệ thống lơ lửng bên cạnh tôi.
Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, nó im bặt.
Không dám nói một lời.
Trong phòng bệnh yên tĩnh đến nghẹt thở.
Tôi và Giang Tri Ngôn chỉ nhìn nhau.
Không ai mở miệng.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng bị đẩy ra.
Trần Ánh Tuyết bước vào.
Cô ta vừa nhìn thấy Giang Tri Ngôn đã sốt ruột hỏi:
"Anh Tri Ngôn...Những lời anh vừa nói...Đều là thật sao?"
Tôi nhìn cô ta.
Rồi bất ngờ kéo cổ áo Giang Tri Ngôn xuống.
Chủ động hôn anh.
Nụ hôn chỉ thoáng qua.
Nhưng đủ để cả hai người họ đều sững sờ.
Ánh mắt Giang Tri Ngôn lập tức sáng bừng.
Niềm vui hiện rõ trong mắt anh.
Anh vừa định cúi xuống hôn lại.
Tôi đã lạnh lùng đẩy anh ra.
"Tôi nói dối đấy."
Nụ cười trên môi anh cứng lại.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
"Anh không muốn tôi rời đi đúng không?"
"Được."
"Vậy bảo cô ta quỳ xuống."
"Quỳ xin lỗi mèo con của tôi."
"Dập đầu thêm vài cái."
"Xong rồi cút khỏi đây."
Giang Tri Ngôn cúi đầu.
Môi mím c.h.ặ.t. Anh không nói gì.
Nhưng tôi hiểu.
Anh làm không được.
Trần Ánh Tuyết lại sốt ruột trước.
Chỉ trong chớp mắt.
Đôi mắt cô ta đã ngập nước.
"Bình An..."
"Chị biết rõ em yêu anh Tri Ngôn đến nhường nào mà."
"Bốn năm trước em ra nước ngoài..."
"Chỉ là muốn giận anh ấy một thời gian."
"Còn chị...Lại nhân cơ hội chen vào."
"Mọi người đều mắng chị là kẻ cướp người yêu."
"Là em đứng ra nói giúp chị."
"Nếu không có em..."
"Chị đã sớm bị cư dân mạng c.h.ử.i đến không ngóc đầu lên nổi."
"Rõ ràng chị sắp buông tay rồi."
"Vậy tại sao bây giờ..."
"Lại nhất quyết không chịu trả anh ấy cho em?"
Nói xong. Cô ta thật sự quỳ xuống.
Bịch.
Hai đầu gối chạm mạnh xuống nền gạch.
"Coi như em cầu xin chị."
"Trả anh Tri Ngôn lại cho em."
Giang Tri Ngôn lập tức biến sắc.
Anh vội vàng bước tới đỡ cô ta.
Nhưng Trần Ánh Tuyết nghiêng người né tránh.
Ánh mắt vẫn cố chấp nhìn tôi.
"Nếu chị Bình An chưa tha thứ cho em."
"Em sẽ không đứng dậy."
Cửa phòng bệnh không đóng.
Người qua người lại ngoài hành lang đều nhìn thấy cảnh ấy.
Trong mắt họ.
Tôi giống hệt một kẻ bắt nạt.
Giang Tri Ngôn quỳ một gối xuống trước mặt Trần Ánh Tuyết.
Một tay đỡ lấy cô ta.
Sau đó ngẩng đầu nhìn tôi.
Anh cau mày.
"Cô ấy đã làm theo yêu cầu của em."
"Vẫn chưa đủ sao? Chưa đủ."
Tôi bình tĩnh đáp.
Ánh mắt chuyển từ Trần Ánh Tuyết sang Giang Tri Ngôn.
"Anh đã muốn bảo vệ cô ta như vậy."
"Thì anh cũng quỳ xuống đi."
"Coi như thay cô ta chuộc tội."
Ánh mắt Giang Tri Ngôn dần lạnh đi.
Tôi bật cười.
"Nói yêu tôi cơ mà."
"Đến quỳ còn không chịu."
"Đó là tình yêu của anh sao?"
"Tôi không cần."
"Cút."
Từ ngày bước chân vào giới giải trí.
Giang Tri Ngôn luôn được mọi người nâng niu.
Sau khi có tôi.
Anh càng được tôi chăm sóc từng ly từng tí.
Tôi chưa từng để anh phải cúi đầu trước bất kỳ ai.
Cho nên...
Anh chưa bao giờ biết cảm giác bị ép đến đường cùng là thế nào.
Sắc mặt anh đỏ bừng.
Bàn tay siết c.h.ặ.t.
Nhưng cuối cùng.
Vẫn không chịu quỳ.
Muốn tất cả mọi thứ trên đời đều thuộc về mình...
Làm gì có chuyện dễ dàng như thế.
Tôi nhìn vẻ mặt tủi thân của Trần Ánh Tuyết.
Nhìn cô ta bám lấy Giang Tri Ngôn, không dám rời nửa bước.
Trong lòng tôi lại thấy nhẹ nhõm lạ thường.
"Đủ rồi!"
Cuối cùng.
Giang Tri Ngôn vẫn không nỡ để Trần Ánh Tuyết tiếp tục quỳ.
Anh đỡ cô ta đứng dậy.
Giọng nói không còn chút kiên nhẫn.
"Chuyện này dừng ở đây."
Anh nhìn tôi.
"Bình An. Chỉ là một con mèo."
"Sau này anh sẽ tìm một con giống hệt cho em."
"Ánh Tuyết đang đau đầu."
"Cô ấy không thể làm những chuyện như vậy."
Tôi lặng người vài giây. Rồi bước đến.
Túm lấy cổ áo anh.
"Chát!"
Một cái tát vang dội.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Từng chữ đều lạnh buốt.
"Giang Tri Ngôn."
"Anh còn không bằng một con súc vật."
Sắc mặt anh hoàn toàn sa sầm.
Ánh mắt lạnh lẽo.
Cũng chẳng còn chút nhẫn nại nào.
Anh không nói thêm một lời.
Chỉ nắm lấy tay Trần Ánh Tuyết.
Quay người bỏ đi.
Đến cửa.
Anh mới dừng lại.
Không quay đầu.
Chỉ để lại một câu.
"Tối anh sẽ quay lại thăm em."
Tôi nhìn theo bóng lưng hai người.
Không đáp. Bởi vì…Đến tối. Có lẽ tôi đã không còn ở đây nữa.
9
Những ngày sau đó.
Giang Tri Ngôn quay trở lại đoàn phim.
Mỗi ngày.
Anh đều đưa Trần Ánh Tuyết theo cùng.
Hai người ra vào có đôi.
Không hề che giấu.
Cũng chẳng còn bận tâm ánh mắt của bất kỳ ai.
Chỉ trong vài ngày.
Độ nổi tiếng của cặp đôi Giang Tri Ngôn – Trần Ánh Tuyết trên mạng bùng nổ.
