Công Lược Thất Bại - 8
Cập nhật lúc: 20/07/2026 14:05
"Nếu mèo con của tôi c.h.ế.t..."
"Tôi sẽ không tha cho cô."
"Tôi...Nói được làm được."
Thật ra.
Việc tôi quen biết Cố Minh Thần chỉ là một sự trùng hợp.
Tôi đã công lược Giang Tri Ngôn ba lần.
Trải qua quá nhiều chuyện.
Rất nhiều tình tiết trong cuốn tiểu thuyết này...
Đến giờ tôi cũng gần như quên sạch.
Mãi đến hai ngày trước.
Có một người đàn ông xa lạ thông qua người quen xin được cách liên lạc của tôi.
Vừa kết nối cuộc gọi.
Anh ta đã đi thẳng vào vấn đề.
"Cô có từng gặp Trần Ánh Tuyết không?"
Hệ thống lập tức lên tiếng bên tai tôi.
"Người này chính là nam chính của cuốn tiểu thuyết."
"Cố Minh Thần."
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Đầu dây bên kia đã tiếp tục nói.
"Cô ấy không chỉ là vợ tôi."
"Còn là một kẻ g.i.ế.c người đang bỏ trốn."
Tôi sững sờ.
Đến lúc ấy tôi mới biết...
Trần Ánh Tuyết đã sớm kết hôn với Cố Minh Thần.
Việc cô ta quay về tìm Giang Tri Ngôn...
Chỉ vì muốn lợi dụng anh che chở mình.
Tôi nắm lấy vai Trần Ánh Tuyết.
Mạnh mẽ xoay người cô ta về phía Cố Minh Thần.
"Đi đi."
"Đoàn tụ với người chồng hợp pháp của cô."
Cả hành lang bệnh viện chìm vào im lặng.
Không một ai dám lên tiếng.
Cố Minh Thần sải bước tiến tới.
Định kéo Trần Ánh Tuyết đi.
Đúng lúc ấy. Giang Tri Ngôn xuất hiện.
Anh lập tức kéo Trần Ánh Tuyết ra sau lưng mình.
Ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Cố Minh Thần.
"Anh định làm gì?"
Cố Minh Thần lạnh lùng quan sát Giang Tri Ngôn từ trên xuống dưới.
Khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai.
"Nhiều năm như vậy rồi."
"Cậu vẫn thích làm ch.ó theo sau Trần Ánh Tuyết."
Sắc mặt Giang Tri Ngôn tối sầm.
Anh chỉ lạnh nhạt đáp:
"Đây là nơi công cộng."
"Anh không có quyền đưa cô ấy đi."
Trần Ánh Tuyết khóc đến thở không ra hơi.
Hai tay ôm c.h.ặ.t cánh tay Giang Tri Ngôn.
Như đang bấu víu vào cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
"Anh Tri Ngôn..."
"Cứu em..."
Cố Minh Thần chẳng buồn tiếp tục tranh cãi.
Anh lấy điện thoại ra.
Mở một đoạn video.
"Nếu vậy..."
"Xem xong thứ này rồi hãy nói."
11
Video bắt đầu phát.
Khung cảnh là một góc khuất trong quán bar.
Trên bàn la liệt chai rượu.
Dưới sàn cũng đầy vỏ lon.
Vài người đang vây quanh một bàn xúc xắc.
Trong đó.
Có Trần Ánh Tuyết.
Cô ta uống đến hai má đỏ bừng.
Liên tục đập bàn.
"Mở!"
Nắp xúc xắc bật lên.
Kết quả không đúng số cô ta đặt.
Người chia bài bật cười.
Đưa tay về phía cô ta.
"Tiền."
Giọng Cố Minh Thần vang lên ngoài video.
"Lúc đó."
"Cô ta đã thua hơn ba triệu tệ."
"Trong người không còn một đồng."
Trong video.
Trần Ánh Tuyết hoàn toàn khác với hình tượng ngây thơ trước công chúng.
Cô ta ngậm t.h.u.ố.c lá.
Vẻ mặt mất kiên nhẫn.
"Tôi đã nói chồng tôi sẽ trả."
"Anh ấy là đạo diễn nổi tiếng."
"Lại còn là thiếu gia nhà giàu."
"Các người sợ anh ấy không trả nổi chắc?"
Nhưng… Những kẻ ngồi trên bàn c.ờ b.ạ.c vốn chẳng phải hạng người biết nói lý.
Thấy cô ta mãi không chịu trả tiền.
Tên cầm đầu chậm rãi đứng dậy.
Cúi người sát lại.
"Xác định...Bây giờ vẫn không trả?"
Mấy tên đàn em phía sau lập tức hiểu ý.
Từng đôi mắt tham lam nhìn chằm chằm Trần Ánh Tuyết.
Chỉ chờ một câu ra lệnh.
Đúng lúc ấy.
Tên cầm đầu lấy từ trong túi ra một tấm ảnh.
Là ảnh khỏa thân của Trần Ánh Tuyết.
Hắn giơ tấm ảnh lên.
Cười nham hiểm.
"Hôm nay nếu không trả tiền."
"Tấm ảnh này sẽ xuất hiện trên tất cả các trang web."
Sắc mặt Trần Ánh Tuyết lập tức trắng bệch.
Cô ta nhào tới định cướp lại.
"Tôi nói rồi. Chồng tôi có tiền. Các người tìm anh ấy đi."
Nhưng chẳng ai tin.
Ngay sau đó.
Một tên đàn ông đã đè mạnh cô ta xuống mặt bàn.
"Không có tiền. Còn dám đến đây chơi? Khinh người quá rồi."
Tên cầm đầu lười biếng tựa người vào ghế sofa.
Khẽ hất cằm.
"Ra tay."
Đám đàn em lập tức giữ c.h.ặ.t Trần Ánh Tuyết.
Cô ta điên cuồng giãy giụa.
Khóc.
La hét.
Nhưng chỉ đổi lại những tràng cười chế giễu.
Trong lúc hoảng loạn.
Không biết Trần Ánh Tuyết giật được con d.a.o từ thắt lưng của ai.
Cô ta nghiến răng.
Không chút do dự.
Đâm thẳng vào n.g.ự.c một người.
Lưỡi d.a.o xuyên qua tim.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe.
Nửa khuôn mặt Trần Ánh Tuyết nhuộm đỏ.
Cả căn phòng c.h.ế.t lặng.
Nhân lúc tất cả còn chưa kịp phản ứng.
Cô ta đẩy mạnh t.h.i t.h.ể trước mặt.
Rồi quay đầu bỏ chạy trong đêm.
12
Đoạn video vừa xuất hiện trên sóng trực tiếp.
Đã lập tức lan khắp mạng xã hội.
Buổi phát sóng bị cắt khẩn cấp.
Trần Ánh Tuyết mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Cô ta túm c.h.ặ.t lấy Giang Tri Ngôn.
Khóc đến khản giọng.
"Không phải."
"Không phải như thế. Đó không phải em. Video đó là giả."
"Em chỉ uống say. Em và họ vốn là bạn."
"Anh tin em đi. Anh Tri Ngôn…Anh phải tin em."
Giang Tri Ngôn đứng yên rất lâu.
Cuối cùng. Anh chậm rãi gạt tay cô ta ra.
Không nói một lời.
Trần Ánh Tuyết mất đà. Ngã về phía sau.
May mà Cố Minh Thần kịp giữ cô ta lại.
Ngay sau đó.
Anh ta trực tiếp khống chế Trần Ánh Tuyết.
Đưa cô ta rời khỏi hiện trường.
Buổi phát sóng vốn là màn tái xuất của Trần Ánh Tuyết.
Cuối cùng...
Lại trở thành một buổi bắt giữ công khai.
Tiếng khóc của cô ta vang vọng khắp hành lang.
Nhưng đã chẳng còn ai đứng ra cứu cô ta nữa.
Tôi tựa lưng vào khung cửa.
Lặng lẽ nhìn tất cả.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Trần Ánh Tuyết.
Tôi đã nói rồi. Nếu mèo con của tôi c.h.ế.t. Tôi sẽ khiến cô phải trả giá.
Và tôi...Chưa bao giờ thất hứa.
Suốt cả đêm.
Dư luận trên mạng bùng nổ.
Hết người này đến người khác đứng ra bóc trần quá khứ của Trần Ánh Tuyết.
Có người tung video cô ta tát nhân viên đoàn phim.
Có người kể chuyện cô ta thích ra oai, bắt nạt người khác.
Có người tố cô ta thường xuyên coi thường nhân viên hậu trường.
Những scandal bị chôn vùi suốt nhiều năm.
Lần lượt bị đào lên. Không ai còn đứng về phía cô ta nữa.
Tôi lướt từng tin tức. Trong lòng chỉ thấy nhẹ nhõm.
Trước khi rời khỏi thế giới này.
Lại được tận mắt chứng kiến kết cục của cô ta.
Quả thật rất hả dạ.
Sau đó. Trần Ánh Tuyết bị Cố Minh Thần áp giải ra nước ngoài.
Điều chờ đợi cô ta.
Là những năm tháng trong nhà giam.
Mà kể cả sau khi mãn hạn tù ở nước ngoài.
Cô ta vẫn phải tiếp tục chịu trách nhiệm với những vụ án khác.
Nếu không có gì thay đổi.
Phần đời còn lại của cô ta. Chỉ có thể sống sau song sắt.
Chỉ còn một ngày nữa. Tôi sẽ được trở về nhà.
Còn Giang Tri Ngôn… Mấy ngày gần đây vẫn luôn tìm tôi khắp nơi.
Nhưng anh không biết.
