Công Lược Tra Nam - Chương 2

Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:05

3.

Mặt Lục Diễn Chi nghiêm túc hẳn lên, trán nổi đầy gân xanh.

Để công lược được người đàn ông này, cô đã phải khom lưng uốn gối năm năm, bây giờ cô chỉ muốn đứng thẳng lưng một lần mà thôi.

Giang Hành Ninh lẽ ra nên cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ, nhưng hô hấp của cô lại không thể nào ổn định được, cô nghĩ có lẽ là do mùi hương trong đại sảnh quá nồng.

"Đi thôi."

Cô chủ động kéo người đi, từng bước một bước vào trong.

Ở sau lưng, cô có thể cảm nhận được ánh mắt sắc như d.a.o của Lục Diễn Chi.

Nhiều năm ở bên anh, mặc dù cô được anh lấy cho nhiều cảnh quay, nhưng anh chưa bao giờ cho phép cô tiếp xúc thân thể với những người đàn ông khác, tất nhiên, những điều này rõ ràng không

phải tình yêu, chỉ là tính chiếm hữu biến thái mà thôi.

Và sự tức giận của Lục Diễn Chi lúc này cũng không phải là vì anh yêu cô.

Vì vậy, cô không thể quay đầu lại…

Đêm nay, Giang Hành Ninh trực tiếp ở lại 'Thiên Thượng Nhân Gian'.

Cô gọi rất nhiều người vào phòng, mua hết chai rượu này đến chai rượu khác nhưng cô chỉ lặng lẽ ngồi trên ghế sofa nhìn họ ca hát nhảy múa…

Một trăm nghìn, hai trăm nghìn, năm trăm nghìn tiền biểu diễn...

Trong phòng tiếng cười truyền ra, náo nhiệt cả đêm.

Nhưng Giang Hành Ninh chưa từng mỉm cười dù chỉ một lần.

Chẳng bao lâu, cái tên "Giang Hành Ninh" lại trở thành một chủ đề hot search trên mạng.

# Giang Hành Ninh 'tiêu tiền tỷ', một đêm có bao nhiêu đàn ông! #

# Sốc! Giang Hành Ninh và Giang Trân Trân thực chất là chị em ruột! Chị em tranh chồng sao? #

Phần bình luận cũng điên cuồng nói đủ thứ, cái gì cũng có——

"Giang Hành Ninh bây giờ vô liêm sỉ đến mức lợi dụng scandal để thu hút sự chú ý?"

"Nhìn ảnh trong tin, Giang Hành Ninh bị đàn ông vây quanh, loạn như vậy không sợ nhiễm bệnh sao?"

"Loại nữ nhân như này thế mà lại là em gái của nhà soạn nhạc thanh thuần cấp cao Giang Trân Trân. Thật là xui xẻo tám đời mới có một người em gái như Giang Hành Ninh!"

"Con khốn thèm muốn anh rể của mình! Cút xuống địa ngục đi!"

Trên mạng náo loạn, nhưng Giang Hành Ninh thậm chí còn không thèm nhìn đến điện thoại của mình lấy một lần.

Chỉ uống hết cốc này đến cốc khác, cô muốn quên đi, muốn c.h.ặ.t đứt hoàn toàn tình cảm của mình với Lục Diễn Chi, cắt đứt nỗi khổ sở không nên có này…

Sáng hôm sau.

Giang Hành Ninh bị đ.á.n.h thức bởi một loạt cuộc điện thoại dồn dập.

Cơn say khiến cô đau đầu, vất vả mãi mới với lấy được điện thoại, vừa kết nối, liền nghe thấy mẹ Giang tức giận mắng mình: "Đồ con gái bất hiếu! Không biết xấu hổ mà náo loạn đến cả trên màng rồi!!!”

"Con không……"

Nhưng đối phương căn bản không cho Giang Hành Ninh cơ hội mở miệng: “Mày nhận mình là con gái Giang gia, nói cho mọi người biết Trân Trân có loại em gái bẩn thỉu như mày, các trưởng lão Lục gia sẽ nghĩ thế nào về con bé đây?:

"Đáng lẽ năm ngoái tao không nên nhận lại mày. Còn mày không bằng thà chếc ở năm 7 tuổi ấy đi còn hơn!”

"Mau cút ra khỏi nơi bẩn thỉu đó nhanh lên! Chừa lại cho chúng ta chút mặt mũi đi!”

Mẹ Giang mắng xong liền cúp điện thoại.

Nhưng những lời nói sắc bén và ác độc đó đã từng chữ khắc sâu vào trái tim Giang Hành Ninh.

Cô xoa xoa thái dương đau nhức, tự an ủi: "Giang Hành Ninh, đừng để ý, chẳng phải mày đã cắt đứt tình cảm rồi sao?"

Ngay sau đó, tiếng di động đòi mệnh lại liên tục vang lên.

Lần này, người đại diện và cũng là bạn thân của cô, Triệu Lan gọi đến.

"Ninh Ninh, mau đến công ty đi. Lục Diễn Chi đích thân hạ lệnh, vì cô có ảnh hưởng xấu nên anh ta sẽ chấm dứt hợp đồng của cô và cô sẽ phải bồi thường tiền vị phạm hợp đồng.”

Giang Hành Ninh hít một hơi lạnh.

Một lúc lâu sau, mới thấp giọng đáp: “Được, tôi sẽ quay lại ngay.”

Triệu Lan lại thở dài: “Tôi biết cô buồn, phát tiết cũng không sao, nhưng cô phải làm thầm lặng thôi, nếu không sau này cô sẽ tiếp tục lăn lộn trong giới giải trí này thế nào?

Giang Hành Ninh biết rằng Triệu Lan thực sự muốn tốt cho cô.

Nhưng cô không có tương lai, cô chỉ còn có mười ngày nữa...

À không, bây giờ đã chín ngày rồi, cô chỉ còn sống được chín ngày nữa thôi.

Cô không có ý tỏ ra cao sang, cô chỉ muốn sống một cuộc sống bớt khó chịu hơn trong những ngày cuối đời.

Giang Hành Ninh không muốn làm Triệu Lan khó xử nên thu dọn đồ đạc lái xe đến giải trí Lục thị, vừa đến nơi liền đi thẳng lên văn phòng của Lục Diễn Chi.

Vừa đặt tay lên nắm cửa, cô đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Lục Diễn Chi và bạn mình—

"Anh Lục, anh chỉ bỏ ra 5 triệu để ký hợp đồng với Giang Hành Ninh. Bây giờ yêu cầu cô ấy bồi thường 500 triệu tiền vi phạm hợp đồng có phải là hơi quá đáng không?"

"Tốt xấu gì người ta cũng theo anh 5 năm, hiện tại vẫn là... bị anh làm cho phát điên rồi. Anh cũng nói không thiếu chút tiền ấy, anh thật sự nhẫn tâm vậy sao?"

Giang Hành Ninh vô thức nín thở, nhưng giây tiếp theo, cô nghe thấy Lục Diễn Chi vô cùng trào phúng nói: "Sự vênh váo cùng ồn ào của cô ta khiến Trân Trân rất không vui, loại người này phải chịu một bài học cho nhớ đời.”

4.

Lời nói tàn nhẫn của người đàn ông xuyên qua cửa kính, đ.á.n.h mạnh vào trái tim Giang Hành Ninh.

Cô cụp mắt xuống, im lặng ba giây rồi quay người rời đi.

Sau khi bước vào thang máy, lại phát hiện một gương mặt đẫm lệ trong gương.

Cô ngơ ngác nhìn, lại đưa tay lên ôm n.g.ự.c, đầu ngón tay run rẩy không phát hiện được, tự hỏi mình sao lại khóc?

Chẳng phải đã tự hứa với mình sẽ buông bỏ rồi sao? Tại sao lại vẫn buồn?

Chắc hẳn đó là di chứng của cơ thể này đi.

Xem ra vẫn chưa đủ cao hứng nên mới không áp chế được nỗi buồn.

Sau đó, Giang Hành Ninh bước ra khỏi Lục thị, lấy điện thoại gọi ngay cho ‘Thiên Thượng Nhân Gian’, chọn ra bảy người đàn ông mới nhất và đẹp trai nhất ra.

"Hôm nay các cậu nghĩ biện pháp làm cho tôi vui vẻ, chỉ cần làm tôi vui, các cậu muốn đi đâu, muốn cái gì, tôi đều sẽ thỏa mãn!"

Sau đó--

Bọn họ ngồi trên những chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn, đến những nhà hàng tốt nhất để dùng bữa, đua trên những đường đua nguy hiểm nhất và mua hàng tại những cửa hàng sang trọng đắt tiền nhất...

Họ làm mọi thứ mà những người trên mạng cho là chuyện vui đều làm một lần.

Giang Hành Ninh khiến bận rộn cả ngày, ban đầu có vẻ như đã có hiệu quả, tuy nhiên, khi cô trở lại 'Thiên Thượng Nhân Gian' vào buổi tối, cô đã bị một nhóm phóng viên chặn đường——

"Giang Hành Ninh, cô là một kẻ sa đọa lêu lổng, tên của cô lên hot search mấy ngày nay rồi. Có phải vì cô muốn phá hoại cuộc hôn nhân giữa Lục tổng và chị gái mình không?"

"Nghe nói cô trơ trẽn tiến cử mình với Lục tiên sinh vì trông giống chị gái mình, đều là con gái Giang gia phải không. Giang gia chưa thừa nhận cô đúng không? Là do sớm biết cô là kẻ ác độc hạ tiện sao?”

"Chị gái của cô thật tốt bụng khi nói giúp cô ở trên mạng, cô không hổ thẹn sao?”

Thật mất hứng.

Giang Hành Ninh lặng lẽ nhìn phóng viên, cô cả ngày đều không có nghĩ tới Lục Diễn Chi...

Họ vì cái gì cứ một hai không chịu để cô yên?”

Giang Hành Ninh chỉ vào camera và ngẫu nhiên chọn một trong những cái micro đang chĩa vào mình: "Có phải Giang Trân Trân gọi các người đến đây phải không?"

Các phóng viên chột dạ im lặng.

Cô không phải kẻ ngốc, nếu họ hỏi thì chính là giẫm lên cô để khen ngợi Giang Trân Trân... Đã như vậy, cô cũng nên tìm việc gì đó để Giang Trân Trân làm đi.

Sau đó lại ném ra một câu

"Các người nói rất đúng. Tôi, một người lớn lên trong trại trẻ mồ côi, không thể so sánh với một tiểu thư danh môn được, dù sao tôi cũng không dám học Giang Trân Trân vì danh tiếng mà đạo ca khúc của người khác, còn tự nhận đó là bản gốc!”

Tin tức vừa truyền ra, đám phóng viên lại lần nữa bùng nổ.

Giang Hành Ninh phớt lờ họ và đi thẳng đến thang máy lên tầng cao nhất trong 'Thiên Thượng Nhân Gian'.

Chỗ này đắt lắm, 10 triệu một đêm.

Cô vừa bước vào phòng, Lục Diễn Chi đã gọi cho cô.

Sau khi bấm nghe máy, Lục Diễn Chi vội vã muốn nổi giận với tôi vì Giang Trân Trân: “Giang Hành Ninh! Cô hèn nhát đến mức công khai vu khống Trân Trân vậy sao. Nếu không muốn vào tù thì hãy lập tức xin lỗi đi!"

Cơn giận xuyên qua điện thoại, tay Giang Hành Ninh nắm c.h.ặ.t điện thoại, thân thể tựa hồ lại bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Giang Hành Ninh cố chịu đựng cơn đau ở n.g.ự.c, giọng điệu thản nhiên nói: "Nếu Lục tổng muốn kiện tôi thì cứ kiện. Dù là tiền vi phạm hợp đồng hay tội 'vu khống Giang Trân Trân', tôi đều chịu."

Dù sao đi nữa, vào thời điểm tòa án triệu tập cô, cô cũng đã không còn sống nữa rồi.

Lục Diễn Chi hiển nhiên không ngờ cô lại thờ ơ như vậy.

"Giang Hành Ninh"

"Tút… tút…"

Giang Hành Ninh trực tiếp cúp điện thoại, cơn đau ở n.g.ự.c đột nhiên trở nên trầm trọng, một giây tiếp theo cô nôn ra một ngụm m.á.u!

Ngay sau đó là một cơn đau dày đặc, gặm nhấm trái tim tôi, thấm vào tận xương tủy.

Giang Hành Ninh ngã xuống đất, đau đớn co rúm lại thành một đoàn

[Hệ thống, tôi sao vậy?]

Hệ thống nãy giờ vẫn im lặng thở dài:

[Ký chủ, sau 8 ngày 1 giờ nữa cô sẽ bị g.i.ế.c chếc. Thân thể này cũng vì chuyện này mà mang bệnh nan y, xin hãy cố gắng chịu đựng.]

Giang Hành Ninh biết mình sẽ chếc, nhưng không ngờ lại sẽ chếc đau đớn như vậy.

Chẳng phải cô sẽ chếc vì đau đớn sao?

Nôn ra m.á.u, cô mở miệng nhưng không nói được lời nào, đôi mắt nhìn vào khoảng không dần dần mất tiêu cự...

Cũng tốt.

Nếu chếc đi, sẽ không còn đau đớn nữa...

Trong lúc ngất đi, không biết thời gian trôi qua bao lâu, lại có tiếng người đập cửa.

"Rầm - rầm - rầm!"

"Giang Hành Ninh, cút ra đây cho tôi!"

Ở bên ngoài, Lục Diễn Chi không đợi người phục vụ mang thẻ phòng tới liền trực tiếp đá cửa.

"Rầm!"

Cánh cửa cuối cùng cũng mở ra, Lục Diễn Chi giận dữ lao vào: “Giang Hành Ninh, đừng ở đây làm trò nữa, đưa tôi...”

Cùng lúc đó, người phục vụ sau đó bước vào nhìn vết m.á.u trên sàn, kinh hãi hét lên: "A! Có người chếc rồi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Công Lược Tra Nam - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD