Công Tử Văn Nhã Là Giả Thôi - Chương 67

Cập nhật lúc: 25/02/2026 21:13

Hắn đứng dậy, lá khô từ trên người rơi lả tả, quần áo lại trở nên không dính bụi trần, rũ mắt không biết đang suy nghĩ gì.

Lê Bạch không có loại pháp thuật tiện lợi này của hắn, đành tự tay phủi đám cỏ khô trên người xuống, thăm dò hỏi: "Trên lưng ngươi..."

"Đừng hỏi." Hắn lạnh lùng nói.

Người này không muốn nói, cho dù có hỏi đến khô cả họng cũng sẽ không moi ra được nửa điểm thông tin hữu dụng, ngược lại còn bị hắn xoay một vòng.

Khoảnh khắc hắn chìm trong suy tư luôn ngắn ngủi lạ thường, đáy mắt hiện lên một tia ý cười: "Chuyện nhỏ như vậy, đáng để làm quá lên sao?"

Lê Bạch mạnh miệng: "Ta không có làm quá, ta chỉ là không biết ở đây có một cái mương."

Cả hai đều rất ăn ý không nhắc lại chuyện vừa rồi.

Tiết Quỳnh Lâu quét mắt nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng, cổ thon dài cũng ửng lên một mảng hồng, giống như một quả đào mật chín trong trắng lộ hồng.

Nàng ở trước mặt mình thì đâu ra đấy, có qua có lại, đến phiên bí mật của người khác, liền bắt đầu tự loạn trận tuyến, chưa đ.á.n.h đã lui.

**

Ánh mắt hắn trở nên sâu hơn: "Mặt ngươi sao lại đỏ như vậy?"

"Đâu có." Nàng lập tức đưa tay lên tự quạt cho mình, nhìn tầng mây lơ lửng trên trời, lại nhìn đám hoa cỏ lộn xộn, "Nắng quá mà."

"Không có nắng."

"Tia t.ử ngoại mạnh quá mà!" Nàng nghiến răng.

Lại là kiểu nói năng vô căn cứ này để đ.á.n.h lạc hướng.

Cỏ cây vốn được cắt tỉa gọn gàng bị hai người lăn một vòng, giờ đây lộn xộn khắp nơi, t.h.ả.m hại cong lưng phủ phục trên mặt đất. Tiết Quỳnh Lâu tùy ý vung tay áo, đám cỏ cây lộn xộn kia trong chớp mắt đã khôi phục nguyên trạng.

Lê Bạch phát hiện hắn biết những thứ thật không ít.

Tu hành quý ở sự chuyên nhất. Khương Biệt Hàn là một kiếm tu chính trực lỗi lạc, mạng chỉ có một thanh kiếm; Lăng Yên Yên và Hạ Hiên là đệ t.ử đạo môn, bùa chú thuật pháp hoa hòe loè loẹt, nhưng trăm khoanh vẫn quanh một đốm.

Chỉ có Tiết Quỳnh Lâu là đệ t.ử nho môn, cho dù là chính tay đoạt mạng người, cũng tự mang một thân phong thái trí thức thanh quý ưu nhã, không hề có sự do dự thiếu quyết đoán của người đọc sách.

Hắn dường như cái gì cũng biết một ít, không phải là biết sơ qua, mà là đã giỏi lại muốn giỏi hơn, biết mọi mặt chu đáo. Cho dù là tiểu pháp thuật không đáng chú ý nhất, cũng có thể hạ b.út thành văn.

Một gốc hồng hạnh rực rỡ như mây chiều bên cạnh cổng vòm, trên cành có một con họa mi đang quay đầu chải chuốt lông vũ bị tiếng bước chân kinh động, vỗ cánh bay đi, cành cây khẽ rung, cánh hoa phiêu linh, rơi đầy đất.

Tiết Quỳnh Lâu phủi đi hoa rơi trên vai, dừng chân trước cổng vòm, đặc biệt hỏi nàng: "Ngươi còn nhớ lúc chúng ta đến đã đi qua cổng nào không?"

Lê Bạch ngẩng đầu nhìn, có chút há hốc mồm.

Trước mặt có hai cổng vòm giống hệt nhau, ngay cả hành lang sâu thẳm với lan can chạm trổ tinh xảo sau cổng, và cây hồng hạnh trồng bên cạnh cổng cũng giống nhau như đúc, một lớp cánh hoa dày phủ đầy mặt đất.

Nơi này chỗ nào cũng toát ra vẻ quỷ dị, khó mà phân biệt.

"Ngươi cũng không biết đường ở đây sao?" Lê Bạch theo bản năng cảm thấy, chỉ có phần hắn hại người khác, người khác muốn hại hắn cơ hội còn không có, nói không chừng còn bị gậy ông đập lưng ông.

"Ta lần đầu tiên đến Phong Lăng Viên, nói đúng hơn, trước đó ngay cả tên Phong Lăng Viên cũng chưa từng nghe qua." Tiết Quỳnh Lâu khí định thần nhàn đứng một bên, nhàn nhạt liếc nàng một cái: "Nghe ý của ngươi, ngươi cảm thấy ta đã từng đến đây?"

Lê Bạch bị cái liếc mắt này quét qua có chút áy náy.

Là nàng đa nghi, một chút gió thổi cỏ lay cũng làm nàng thần hồn nát thần tính — chuyện này cũng không có cách nào, ai bảo người đứng bên cạnh nàng, dưới vẻ ngoài ôn lương vô hại lại là nguy cơ tứ phía.

Nàng ngượng ngùng nói: "Ta cảm thấy, nếu ngươi cũng không biết đường, vậy chúng ta chỉ có thể đ.á.n.h cược một phen."

***

Tiết Quỳnh Lâu thong dong nhếch lên một nụ cười: "Đánh cược thế nào?"

"Ngươi chờ ta một chút."

Lê Bạch nhặt một đóa hoa hạnh trên mặt đất còn chưa bị giẫm nát, giấu trong lòng bàn tay, hai tay chắp sau lưng: "Đến đoán xem đóa hoa này ở trong tay nào của ta, đoán đúng chúng ta đi cổng bên phải, đoán sai chúng ta đi bên trái."

"..."

Nụ cười của hắn lại một lần nữa cứng lại.

Đem quyền lựa chọn giao vào tay hắn, lại một tấc cũng không rời theo sát hắn, khi hắn không có tâm tư hại người, đại đa số phán đoán đều chuẩn xác không sai.

Lê Bạch nghĩ rất thông suốt.

Nào ngờ Tiết Quỳnh Lâu không có tâm tư hạ mình chơi cùng nàng trò vặt này, tùy tay chỉ vào cổng vòm bên phải: "Chúng ta đi bên này."

Lê Bạch lập tức có chút cảnh giác: "Ngươi không phải chưa từng đến sao? Sao lại biết được?"

"Đoán."

Nàng nghiêm nghị nói: "Ngươi có trách nhiệm một chút đi, khu vườn này vừa lớn vừa lắt léo, nếu không cẩn thận đi nhầm, chúng ta thật sự chỉ có thể ở đây qua đêm."

Hắn không chút để ý cười nói: "Ta thuận miệng đoán, cũng giống như ngươi vừa rồi tùy tay đ.á.n.h cược, không có gì khác biệt."

Lê Bạch nghiêm trang: "Có khác biệt."

"Chỗ nào?"

"Tuy hoa giấu trong tay ta, nhưng người đoán là ngươi, đoán sai là ngươi gánh nồi, không liên quan gì đến ta hết!"

Tiết Quỳnh Lâu: "..."

**

Ánh sáng và bóng tối luân chuyển trong hành lang dài, cuối hành lang là một khu rừng trúc xanh mướt.

Bạch Lộ Châu nhiều đồi núi, Phong Lăng Viên tọa lạc trên đỉnh núi, đình đài lầu các phần lớn dựa núi kề sông, những ngọn núi xanh liên miên nhấp nhô như một bức tranh cắt giấy, dán sát vào đường chân trời màu chì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.