Công Ty Nhà Tôi Vừa Tuyên Bố Phá Sản Ngày Hôm Trước, Thì Ngay Ngày Hôm Sau, Tên Oan Gia Truyền Kiếp Đã Đòi Bao Nuôi Tôi Với Giá Mười Triệu Một Tháng Để Sỉ Nhục Tôi - Chương 9
Cập nhật lúc: 28/06/2026 15:03
22.
Việc Lưu Ngọc Tuyền mò tới hành lang bên ngoài phòng trang điểm hoàn toàn nằm trong dự tính của tôi.
Tôi đang đứng đợi ngoài phòng trang điểm thì thấy gã cười híp mí hớn hở bước về phía này.
Tôi đứng thẳng người lên, mỉm cười chào hỏi: “Giám đốc Lưu.”
“Hạ tiểu thư, thật sự là đã lâu không gặp.” Lưu Ngọc Tuyền vừa xoa xoa hai tay vừa bước lại gần tôi, “Không ngờ Hạ tiểu thư bây giờ lại phải đi làm một người quản lý quèn thế này, tôi thật sự rất xót xa cho hoàn cảnh hiện tại của cô đấy. Hạ tiểu thư có thiếu tiền không? Có cần tôi giúp một tay không? Đi theo tôi đi, cô sẽ không phải làm mấy việc cực nhọc này nữa.”
Vừa nói, Lưu Ngọc Tuyền vừa trơ tráo vươn tay định sờ vào người tôi.
Tôi cười mà không nói gì, căn chuẩn thời cơ liền tung một cước trời giáng thẳng vào chỗ hiểm giữa hai chân gã.
Lưu Ngọc Tuyền đau đớn ôm lấy hạ bộ ngã khụy xuống đất. Tôi không cho gã bất kỳ cơ hội phản ứng nào, tiếp tục bồi thêm mấy cước liên tiếp vào người gã.
“Nhổ vào, cái loại rác rưởi bẩn thỉu! Bà đây ghi âm lại hết rồi nhé, đồ ngu.” Tôi vừa c.h.ử.i vừa đá túi bụi, cuối cùng dừng lại còn chê bai liếc nhìn đôi giày dưới chân.
Bực cả mình, đôi giày mới mua xong, bẩn hết cả rồi.
Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã thấy Trình Cảnh Trì cùng một đám người đi sau lưng đang đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ màn bạo lực vừa rồi từ đầu đến cuối.
Cậu bạn thân của Trình Cảnh Trì thì nhe răng trợn mắt nhìn cảnh tượng đó, rồi cười toe toét vỗ vỗ vai anh: “Người anh em, đỉnh đấy.”
“Trình Cảnh Trì.” Tôi lạnh lùng gọi.
Trình Cảnh Trì dưới ánh nhìn của đám đông liền rảo bước thật nhanh tới trước mặt tôi. Thấy tôi khẽ nhấc nhấc chân, anh liền như hiểu ngay ý tôi, lập tức khom nửa người xuống, rút chiếc khăn lụa ở túi n.g.ự.c ra, tháo đôi giày bẩn dưới chân tôi ra rồi để tôi ngồi lên vai anh. Sau đó, anh vận hết sức mạnh nam tính, một phát bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa rồi sải bước đi thẳng về phía phòng nghỉ cách đó không xa.
23.
Chỉ trong vòng một đêm, khắp cái giới hào môn ai ai cũng biết chuyện Trình Cảnh Trì không những đã ở bên cô nàng oan gia truyền kiếp là tôi, mà lại còn là một kẻ cực kỳ sợ vợ.
Trình Cảnh Trì sau khi nghe được tin đồn này thì trái lại tỏ ra vô cùng hớn hở, thích thú.
Sau khi ra tay đ.á.n.h cho công ty của Lưu Ngọc Tuyền phá sản, anh liền hí hửng chạy tới bên tôi để đòi phần thưởng, tranh công đòi khen.
Tôi bị anh bám dính, mè nheo mỗi ngày đến mức chẳng còn chút cá tính nào nữa. Cuối cùng, vào một buổi tối khi tôi buồn ngủ đến mức hai mắt díu c.h.ặ.t lại không mở ra nổi, tôi mới ậm ừ vài tiếng coi như gật đầu đồng ý.
Vừa thấy tôi gật đầu, Trình Cảnh Trì liền nhanh thoăn thoắt nhỏm dậy.
Tôi mở đôi mắt ngái ngủ ra, vẻ mặt đầy hoang mang chưa hiểu chuyện gì.
Kết quả là thấy anh hớn hở chạy đến, lục lọi từ trong ngăn kéo sâu nhất của tủ quần áo ra một chiếc hộp đựng nhẫn, rồi quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
“Trình Cảnh Trì.” Tôi vừa tức vừa thẹn, “Anh là đồ con lợn à?”
Trình Cảnh Trì thì cười ngoác miệng trông như một tên ngốc.
Biết sao giờ, còn có thể làm sao được nữa chứ? Đành phải rước cái tên của nợ này về dinh thật thôi.
Ngoại truyện: (Góc nhìn của Trình Cảnh Trì)
1.
Nhà họ Hạ lại tuyên bố phá sản nhanh như vậy sao?
Ha ha ha ha ha ha, phá sản cũng tốt, Trân Châu vợ yêu từ nhỏ đã bị đối xử tệ bạc trong căn nhà đó, ở lại cũng chẳng vui vẻ gì. Tin tức này đối với vợ yêu mà nói chắc chắn là một tin tốt lành rồi.
Có điều, nhà họ Hạ phá sản rồi, sau này mình còn biết lấy cớ gì để bày ra đủ loại tiệc tùng, tụ tập hòng được gặp mặt vợ yêu nữa đây?
2.
Phó Văn Kiệt lại đang ba hoa bốc phét về lịch sử tình trường của gã, truyền thụ cho chúng mình cái gọi là bí kíp theo đuổi con gái nhà người ta rồi.
Có tác dụng gì không chứ? Tình huống giữa mình và vợ yêu dù sao cũng có chút đặc biệt, nếu mình đột nhiên tỏ tình, tám phần mười là cô ấy sẽ nghĩ mình đang bày trò chơi khăm ác ý gì đó thôi.
Sao số mình nó lại khổ thế này cơ chứ!
Hửm? Đột nhiên buôn chuyện, bảo có con chim l.ồ.ng chim chậu nào đó dám tìm đến tận cửa để khiêu khích chính thất phu nhân. Cái đống lộn xộn gì thế này?
Ủa! Bao nuôi! Làm chim trong l.ồ.ng!
Vợ yêu hiện tại vừa vặn đang thiếu tiền, mình chắc là cũng có thể ứng tuyển làm kim chủ được nhỉ...
3.
Nghĩ là làm, nhắm mắt đưa chân, tin nhắn cứ thế được gửi đi.
Cầu trời khấn phật, đừng có chặn số của tôi nhé.
Ha ha ha ha ha ha ha, trả lời rồi, trả lời rồi! Vợ yêu lập tức hùng hổ sát khí lao thẳng tới chỗ mình luôn.
Hơn một tuần rồi chưa được gặp, vợ yêu vẫn cứ kiêu sa và xinh đẹp ch.ói lòa như thế.
Vợ yêu nháy mắt với mình kìa, cô ấy còn đang hất tóc nữa, cô ấy nhất định là cũng có chút thích mình rồi!
Đồng ý rồi! Quả nhiên là thế mà!
4.
Phó Văn Kiệt biết chuyện rồi, gã cứ khăng khăng bảo mình là kẻ lụy tình, não yêu đương, lại còn lén lút đi điều tra vợ yêu của mình, bảo cô ấy đang che giấu bí mật gì đó với mình.
Nực cười, gã thì biết cái thá gì chứ?
Trân Châu nhà mình đã phải nỗ lực và vất vả biết bao nhiêu, chút chuyện mọn này thì bõ bèn gì? Cũng đâu phải là cô ấy nuôi thêm một thằng khác ở bên ngoài đâu chứ.
Coi như mình mù tịt chẳng biết gì đi cho xong.
5.
Vợ ơi, chao ôi, ngầu quá, đỉnh quá đi mất!
6.
Vợ yêu ơi vợ yêu à, mấy cái mánh khóe Phó Văn Kiệt chỉ dạy trước đây xem ra mình cũng tiếp thu được kha khá đấy chứ, thi thoảng giả vờ làm trà xanh yếu đuối một chút, quả nhiên là hiệu quả vô cùng.
7.
Cầu hôn thôi cầu hôn thôi! Mình phải kết hôn với vợ yêu bằng được!
