Crush Của Tôi Hoá Ra Là Nam Thần! - 06
Cập nhật lúc: 27/08/2026 21:02
Trần Gia Vũ hơi không vui: “Lâm Phi, cảnh hôn đó vốn là quay lệch góc, nhưng cậu lại đột nhiên hôn tôi. Tôi nhớ mình đã nói với cậu rằng tôi có người mình thích rồi.”
“Cậu có quyền theo đuổi người mình thích, tôi cũng có.”
“Sau này chúng ta giữ khoảng cách được không?”
Lâm Phi nghiến răng, mắt đỏ hoe chạy đi.
Trần Gia Vũ xoa đầu, không ngừng bực bội.
Đột nhiên, tôi và cậu ấy chạm mắt nhau.
“Tiểu Giản?”
Tôi mím môi, lần đầu tiên nghe lén đã bị bắt gặp, đúng là quê c.h.ế.t đi được.
Tôi bước nhỏ tới: “Tôi không cố ý nghe lén đâu, chỉ là tình cờ đi ngang qua rồi nghe thấy... Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nói ra.”
Trần Gia Vũ cười: “Không sao.”
“Vậy, vậy tôi đi trước…”
Trần Gia Vũ lấy điện thoại ra, mở mã QR WeChat.
*Có thể thêm WeChat không? Tôi đã muốn thêm từ lâu rồi, nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội.”
Trần Gia Vũ không có bạn gái.
Đáng lẽ tôi phải vui vẻ thêm lại cậu ấy mới đúng.
Nhưng cảm xúc của tôi dường như rất bình thản.
Thấy tôi do dự, Trần Gia Vũ lại lên tiếng.
Tôi lấy điện thoại quét mã, nhìn thấy tên WeChat của cậu ấy.
“Cậu đổi tên WeChat rồi.”
“Tôi vẫn luôn dùng tên này.”
Tôi ngước mắt nhìn cậu ấy: “Sao có thể? Trước khi tôi xóa cậu, chẳng phải cậu còn tên là...?”
Trần Gia Vũ đầy vẻ nghi hoặc: “Tôi chưa từng thêm cậu mà.”
Tôi kể cho cậu ấy chuyện hôm tiệc mừng năm mới.
Ánh mắt Trần Gia Vũ thoáng thay đổi, thấp giọng: “Thì ra là vậy…”
15
Sau khi chia tay, tôi gõ cửa phòng Kỳ Ngôn.
Vài phút sau, giọng Kỳ Ngôn mới truyền từ bên trong ra.
“Ai?”
“Tôi, Giản Đường.”
Kỳ Ngôn mở cửa, nhìn tôi một cái rồi quay mặt sang bên, giọng mang âm mũi: “Có chuyện gì sao?”
Tôi giơ chiếc túi trong tay lên: “Thấy vừa rồi cậu không ăn gì, tôi mang đồ ăn đến cho cậu.”
Kỳ Ngôn bước sang một bên: “Vào đi.”
Tôi đặt túi vào tay cậu ấy: “Không cần đâu, nếu cô gái kia biết thì sẽ hiểu lầm.”
Sau chuyện Trần Gia Vũ, tôi quyết định giữ khoảng cách với tất cả những người con trai đã có đối tượng mình yêu thích.
Má Kỳ Ngôn đỏ lên, cậu lảo đảo bước tới một bước.
Ngay giây tiếp theo, vai tôi nặng xuống.
Đầu Kỳ Ngôn tựa vào vai tôi, cả người bất động.
Tôi đẩy cậu, gọi tên cậu, nhưng đều không nhận được phản ứng.
Tôi đặt tay lên mặt cậu.
Rất nóng.
Kỳ Ngôn sốt rồi.
Giữ khoảng cách...
Mạng người quan trọng hơn, trước mắt không giữ nữa.
Sau khi sắp xếp cho Kỳ Ngôn nằm trên giường, tôi về phòng lấy hộp t.h.u.ố.c mang theo.
Cho cậu uống t.h.u.ố.c, dán miếng hạ sốt.
Đợi đến khi cậu hạ sốt thì đã là nửa đêm về sáng.
Tôi ngáp ngắn ngáp dài rời khỏi phòng Kỳ Ngôn.
“Giản... Giản Đường?!”
Bạn của Trần Gia Vũ mở to đôi mắt mơ màng.
“Sao cậu lại từ phòng Kỳ Ngôn đi ra?”
Tôi vội vàng giải thích, sợ bị hiểu lầm rồi truyền đi lung tung.
Thấy cậu ta tin, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Suýt nữa trở thành chướng ngại trên con đường Kỳ Ngôn theo đuổi vợ rồi.
Ngủ được mấy tiếng, tôi mang đôi mắt không mở nổi đến nhà hàng.
Thành viên câu lạc bộ trêu tôi: “Cậu đi làm trộm à, cả đêm không ngủ?”
Tôi cười gượng.
Nhưng ngay giây tiếp theo đã không cười nổi nữa.
Kỳ Ngôn bưng khay đồ ăn ngồi xuống đối diện tôi, đưa tay ra trước mặt tôi.
Tay vừa rút đi, trên bàn đã xuất hiện một chiếc đồng hồ.
“Cậu để quên ở chỗ tôi.”
Tối qua lúc ở chỗ cậu, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi đã tháo nó ra.
Kỳ Ngôn không biết câu nói này đã thu hút bao nhiêu ánh mắt hóng chuyện nóng bỏng.
Trưởng câu lạc bộ ghé tai tôi: “Cậu không theo đuổi Trần Gia Vũ nữa, đổi sang theo đuổi Kỳ Ngôn rồi à?”
Tôi cạn lời: “Tối qua cậu ấy bị sốt, tôi chỉ chăm sóc một chút thôi mà.”
Trưởng câu lạc bộ nửa tin nửa ngờ im lặng.
Buổi chiều, mọi người cùng nhau đến khu trượt tuyết bên cạnh chơi, kết thúc sẽ trở về.
Tôi là người mới, trượt được hai mét ngã một lần là chuyện thường.
Trần Gia Vũ ở bên kia đã trượt hết đường hai lần, còn tôi vẫn mắc kẹt giữa chừng.
Tôi buông xuôi, di chuyển ra mép, ngồi xuống đất, từ từ nhích xuống.
“Để tôi dạy cậu.”
Không biết Trần Gia Vũ xuất hiện trước mặt tôi từ lúc nào, đưa tay về phía tôi.
Tôi phẩy tay, tỏ ý không cần.
Nếu tôi nhớ không nhầm, tối qua Trần Gia Vũ từng nói cậu ấy có người mình thích.
Ừm, vậy càng cần giữ khoảng cách.
Trần Gia Vũ thuận thế nắm lấy bàn tay đang vẫy của tôi, không cho phép từ chối: “Tôi đưa cậu xuống, cậu như vậy rất dễ bị người mới trượt va vào.”
Tôi cũng không muốn để cậu ấy đưa xuống, nhưng vừa buông tay tôi sẽ ngã.
Đến bên dưới, tôi lập tức tháo ván trượt.
Kỳ Ngôn đeo khẩu trang đi đến bên cạnh tôi: “Cậu ổn không?”
Kỳ Ngôn bị sốt vốn nên nghỉ ngơi ở khu nghỉ dưỡng, nhưng cậu cứ nhất quyết muốn đến.
“Không sao, quả nhiên tôi vẫn thích hợp vẽ tranh hơn.”
Xem ra vận động không dành cho tôi rồi.
Kỳ Ngôn kín đáo liếc Trần Gia Vũ một cái, sau đó ho khẽ.
Tôi lo lắng nhìn cậu: “Cậu ổn không? Hay là về trước đi, tôi cũng phải đi thu dọn hành lý rồi.”
Kỳ Ngôn ngoan ngoãn gật đầu.
“Anh Trần, chơi thêm vài lượt đi.”
Ánh mắt Trần Gia Vũ mãi không rời khỏi bóng lưng chúng tôi.
16
Sau khi trở lại trường.
Trần Gia Vũ và Kỳ Ngôn bắt đầu thường xuyên xuất hiện trước mặt tôi.
Gặp nhau ở căng tin và trên đường thì thôi.
Hai người khoa Công nghệ thông tin đến học lớp Mỹ thuật để làm gì?
Bạn cùng phòng vừa đến cửa ký túc xá đã bắt đầu hét lớn tên tôi.
