Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 24: Mạch Đông Rốt Cuộc Là Người Thế Nào Nhỉ?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:11
Editor: Yang Hy
Thế còn Nghiêm Tự Minh thì sao?
Dù trời đã lạnh hẳn, nhưng sân vận động vẫn nườm nượp người chạy bộ và các cặp đôi đi dạo tiêu cơm. Hai người đi dọc theo đường chạy, chốc chốc lại có người nhận ra Nghiêm Tự Minh. Cũng phải thôi, anh cao ráo thế, nhìn từ sau lưng cũng đoán ra được.
Trời tối lèm nhèm, có người không để ý tay Mạch Đông đang nằm gọn trong túi áo Nghiêm Tự Minh, cứ thế sấn sổ đến chào, hỏi sao Chủ tịch lại rảnh rỗi ra đây đi dạo. Nghiêm Tự Minh không nói gì, chỉ liếc mắt ra hiệu xuống cái túi áo đang giấu hai bàn tay đan c.h.ặ.t, người kia nhìn theo, rồi lại nhìn sang bó hoa hồng to đùng Mạch Đông đang ôm, há hốc mồm văng tục một câu "Vãi chưởng" rồi chạy mất dép.
Mạch Đông ngượng chín mặt, trong lòng lại rủa thầm cái kỳ thực tập: "Anh không sợ họ hiểu lầm à? Mình đang thực tập mà."
Nghiêm Tự Minh không trả lời, hỏi ngược lại: "Em có muốn biết trong mắt anh em là người thế nào không?"
Mạch Đông ngơ ngác quay sang: "Dạ?"
Nghiêm Tự Minh ấy à, từ bé đến lớn cuộc đời cứ trôi chảy như nước.
Gia cảnh tuy không giàu nứt đố đổ vách như nhà Mạch Đông, nhưng cũng thuộc dạng ăn sung mặc sướng. Học giỏi, cao ráo, đi đến đâu cũng được tung hô là "con nhà người ta".
Hồi mẫu giáo được mẹ đón về, gặp mẹ bạn nữ cùng lớp, cô ấy đùa: "Bé Nghiêm đẹp trai thế, sau này làm con rể cô nhé?"
Nghiêm Tự Minh hồi đó bé tí, biết gì đùa với thật, vênh mặt đáp: "Cô xếp hàng đi, hôm kia bạn Lưu Tiểu Như cũng bảo muốn cưới cháu đấy."
Hai bà mẹ cười ngặt nghẽo.
Anh làm lớp trưởng từ bé đến lớn. Lũ trẻ tiểu học, cấp hai nghịch như quỷ, có khi giáo viên còn bó tay, nói gì đến lớp trưởng. Nhưng lạ cái là, trong khi lớp trưởng các lớp khác phải cầm đồ lau bảng gõ chan chát lên bàn, gào thét "Im lặng đi", mà lớp vẫn như cái chợ vỡ, thì Nghiêm Tự Minh chưa bao giờ phải làm thế.
Anh chỉ cần đi ngang qua bục giảng, buông một câu nhẹ bẫng: "Thôi nhé, buôn thế đủ rồi, học tí đi các cậu." Mọi người cười anh chẳng có tí uy nào, thua xa mấy lớp trưởng khác, nhưng lạ thay ai nấy đều nghe răm rắp, lớp học im phăng phắc, cắm cúi học bài.
Nghiêm Tự Minh có khí chất lãnh đạo bẩm sinh, luôn làm chủ mọi tình thế, khiến người khác tin tưởng vô điều kiện. Nhiều người bắt chước anh, cũng điệu bộ ấy, cũng câu nói ấy, nhưng chẳng ai làm được như anh.
Thế nên Nghiêm Tự Minh sốc thật sự khi thấy có người dám "chơi lớn" trong buổi lễ khai giảng quan trọng như thế, đứng ngay trước mặt anh đọc bài phát biểu của anh. Mạch Đông đứng trên bục với vẻ mặt chán đời, đọc liến thoắng cho xong chuyện, chẳng có tí cảm xúc nào.
Anh biết cậu nhóc học sinh mới tên Mạch Đông này không cố ý khiêu khích đâu, chỉ là trùng hợp cậu ta lên mạng "mượn tạm" một bài, vớ ngay phải bài anh viết năm ngoái. Lúc đó Nghiêm Tự Minh chỉ thấy buồn cười, thậm chí còn thấy hai người có duyên phết.
Người tài thường hay quý nhau, Nghiêm Tự Minh cũng muốn làm quen với Mạch Đông lắm chứ.
Nhưng Mạch Đông chẳng cho anh cơ hội.
Cậu nhóc này lạ đời thật, học giỏi nhất khối mà chẳng chịu làm cán bộ lớp, cũng chẳng tham gia thi thố gì. Nghiêm Tự Minh định bụng tìm cơ hội thi học sinh giỏi hay gì đó để làm quen chính thức, ai ngờ chờ mãi nửa năm trời mà chẳng thấy tăm hơi.
Mãi đến kỳ họp phụ huynh đầu tiên của Mạch Đông, tức là sau kỳ thi cuối kỳ một lớp 10. Ông nội Mạch Đông đến họp với bộ quần áo cũ kỹ, bẩn thỉu. Lúc đó Nghiêm Tự Minh đang đứng trước bảng vàng, bảng bên trái là khối 10, tên Mạch Đông chễm chệ đầu bảng; bảng giữa là khối 11, tên Nghiêm Tự Minh tất nhiên cũng ở vị trí số 1.
"Này, nghe đồn nhà Mạch Đông nghèo lắm, ông nội phải đi nhặt rác, lúc đến họp phụ huynh còn chưa kịp thay quần áo cơ."
"Hả? Mặc đồ nhặt rác đi họp á? Nhà không có bộ nào sạch sẽ hơn à? Giặt đi cũng được mà, trời ơi."
Nghiêm Tự Minh nghe thấy, nhíu mày, bước lên nhắc nhở: "Gia cảnh người ta là chuyện riêng tư, đừng bàn tán sau lưng như thế."
Hai cậu bạn kia thấy Nghiêm Tự Minh thì giật mình, xin lỗi rối rít rồi lặn mất tăm.
Trăm nghe không bằng một thấy, Nghiêm Tự Minh cố tình lấy cớ đưa tài liệu để ghé qua lớp Mạch Đông ngó thử. Anh có thấy một ông cụ ăn mặc, khí chất khác hẳn các phụ huynh còn lại.
Nghiêm Tự Minh đành phải thay đổi cái nhìn về Mạch Đông. Hóa ra gia cảnh cậu ấy như vậy, học sinh giỏi lạnh lùng, lập dị lại hóa ra là cậu bé đáng thương, tự ti không dám mở lòng.
May mà tin đồn nhảm nhí đó sớm bị dập tắt. Có hôm trời mưa to, Nghiêm Tự Minh sợ không ai đón Mạch Đông nên mang theo hai cái ô định đi tìm cậu, ai dè trơ mắt nhìn cậu chủ Mạch chui tọt vào xe hơi riêng, phóng vèo đi. Cái xe đó với nhà Mạch Đông thì thường thôi, bà nội mua mấy năm rồi để đi chợ cho tiện, nhưng với người thường thì cũng phải tích cóp cả đời mới mua nổi.
Cậu chủ lên xe đi mất hút, để lại Nghiêm Tự Minh đứng chôn chân ở cổng trường, nhìn cái ô thừa trên tay mình mà cười khổ, lẩm bẩm c.h.ử.i thề: "Vãi thật."
Hai người vẫn chưa có cơ hội làm quen. Nghiêm Tự Minh bận rộn, cũng chẳng rảnh mà nghĩ nhiều, nhưng sự quan tâm dành cho Mạch Đông đã thành thói quen. Anh hay hỏi xem danh sách thi đấu có tên cậu không, hay xem bảng vàng xem cậu đứng thứ mấy, tiến bộ hay thụt lùi.
Đến hội thao năm cuối cấp, Nghiêm Tự Minh chạy tiếp sức xong mệt đứt hơi. Lớp 4 có dân thể thao chuyên nghiệp, anh cố sống cố ch.ết cũng không giành được giải nhất, đành đ.ấ.m tay c.h.ử.i thề vài câu với đối thủ cho bõ tức.
Phía bên kia sân vang lên tiếng s.ú.n.g lệnh, Nghiêm Tự Minh nhìn đồng hồ: "Tôi sang bên kia xem tí."
Bạn anh gọi với theo: "Đi đâu đấy, vừa chạy xong, nghỉ tí đã."
Nghiêm Tự Minh chẳng thèm nghe, đi một mạch, vừa đi vừa vẫy tay chào.
Đây là lần đầu tiên Mạch Đông tham gia hoạt động tập thể, Nghiêm Tự Minh thấy tên cậu trong danh sách thi đấu khối 11 thì ngạc nhiên lắm, canh giờ chạy sang xem cho bằng được. Ai ngờ vừa đến nơi đã thấy Mạch Đông ngã sấp mặt cùng bạn.
Nghiêm Tự Minh cau mày, muốn chạy lại đỡ nhưng sợ học thần lạnh lùng thấy người lạ xớ rớ lại khó chịu. Do dự một lúc thì thấy Mạch Đông đứng dậy lại ngã tiếp. Sao có người vụng về thế không biết? Đúng là mọt sách chỉ biết học, thế mà cũng đòi thi "hai người ba chân".
Nghiêm Tự Minh mặc kệ, cứ thế ngồi xuống bên cạnh Mạch Đông, đưa cho cậu cái tăm bông.
Hồi trước Lý Thắng Nam hỏi anh có thích Mạch Đông từ cấp ba không, anh bảo không rõ.
Mạch Đông nhận lấy tăm bông, ngước mắt nhìn anh ngơ ngác, mắt đỏ hoe, trông tội nghiệp đến mức đàn ông con trai ai nhìn cũng muốn che chở. Cổ tay cậu mảnh khảnh, nắm trong tay mà như không, lúc đó Nghiêm Tự Minh suýt thì bế bổng cậu lên đi luôn, nhưng nghĩ lại hai người còn xa lạ, làm thế sợ Mạch Đông hoảng nên thôi.
Nghiêm Tự Minh thật sự chưa nghĩ đến chuyện thích hay không, hai người đã quen nhau đâu mà thích?
Không biết có phải ảo giác không, nhưng sau đợt hội thao đó, Nghiêm Tự Minh đi đâu cũng thấy Mạch Đông. Căng tin, siêu thị, hiệu sách trước cổng trường...
Anh quen với việc cứ quay đầu là thấy Mạch Đông, lúc thì ánh mắt vô tình chạm nhau, lúc thì bóng lưng mặc đồng phục, lúc thì cái cặp sách màu xanh lam quen thuộc.
Nghiêm Tự Minh luôn muốn tìm cơ hội chào hỏi, làm quen chính thức, nhưng hễ anh nhìn sang là Mạch Đông lại chạy biến như ma đuổi, làm anh hoang mang tột độ, tưởng mình bị học bá ghét cay ghét đắng rồi.
Tốt nghiệp cấp ba, có điểm thi là cô chủ nhiệm gọi điện ngay cho Nghiêm Tự Minh, giọng kích động báo tin anh đứng nhất quận, nhì thành phố, chỉ kém thủ khoa có 4 điểm, tiếc hùi hụi. Nghiêm Tự Minh thì thấy bình thường, anh không hay bất cẩn, mất điểm là do mình kém hơn người ta, có gì mà tiếc.
Cô giáo mời anh về phát biểu trong lễ tốt nghiệp, chia sẻ kinh nghiệm cho đàn em khóa dưới. Tối hôm trước ngồi viết bài, anh chợt nhớ lại chuyện hai năm trước, Mạch Đông đứng trên bục đọc bài của anh.
Nghĩ đến đó anh bật cười, thấy ba năm cấp ba của mình cũng suôn sẻ, tiếc nuối duy nhất là không làm quen được với Mạch Đông.
Mạch Đông rốt cuộc là người thế nào nhỉ?
Nghiêm Tự Minh hoàn toàn mù tịt về cậu, không những thế còn chẳng có cách nào tìm hiểu. Mạch Đông như một tòa thành kiên cố, cửa đóng then cài, chẳng ai tìm được lối vào.
